Nhạc Tiên Sinh Đang Không Vui

Chương 61


trước sau


Nghe những lời đó, khuôn mặt của Niệm Tâm Như đột nhiên thay đổi, nhìn chăm chăm vào Niệm Ninh: “Chị đang nói cái gì vậy ?
Đừng để Nhạc thiếu biết cô ta có mối quan hệ với Trần Mãn “Tôi có nói chuyện vớ vẩn không?”
Niệm Ninh mở to mắt ngạc nhiên chớp mắt ngây thơ: “Trần Mãn không phải là bạn trai của cô à? Không phải cô đã đưa anh ta về nhà vài ngày trước sao?”
Sau khi nói xong, cô cũng cố tình nói với Nhạc Cận Ninh: “Vào ngày anh đến đón tôi, anh có thấy một chàng trai trẻ không? Anh ta là bạn trai của Niệm Tâm Như.”
Niệm Tâm Như có khuôn mặt xinh xắn với mái tóc tím và đỏ.

Khi nghe thấy Niệm Ninh nói như vậy thì những hào quang trước đó cô cố gắng xây dựng thì bỗng nhiên vô nghĩa “Trân Mãn, anh ta….

anh ta không phải là bạn trai của tôi, chúng tôi chỉ bạn bình thường…”
Cái cớ khô khan của cô ấy, đôi mắt đăm chiêu nhìn chằm chằm vào Niệm Ninh.
Nhạc Cận Ninh quá lười biếng để nghe lời giải thích của Niệm Tâm Như, nắm lấy tay của Niệm Ninh và đi xuống cầu thang.

Khi đi ngang qua Niệm Tâm Như, Niệm Ninh cố tình làm ra vẻ khiêu khích.

Lúc đầu, khi cô qua lại với Trân Mẫn, cô có nghĩ đến kết quả này không?
Sau khi ra khỏi phòng, Niệm Ninh nhìn lên khuôn mặt lạnh lùng của Nhạc Cận Ninh, nụ cười vòng cung nhẹ trên khóe miệng, trêu chọc: “Trần Mẫn, tình địch của anh trong cũng tốt đấy chứ, cậu ta đã đến Niệm Gia 2 lần rồi và cả hai lần đều được Niệm Tâm Như đưa về”
Nhạc Cận Ninh liếc nhìn vẻ mặt ủ rũ của Niệm Ninh và hỏi: “Cô có vẻ rất vui?”
Tôi không biết tại sao, bằng những lời đơn giản của Nhạc Cận Ninh, Niệm Ninh nghe thấy có sự đe dọa nhanh chóng thu l nụ cười, lắc đầu mạnh: “Không.”
Cô cố tình mở mắt và nhìn anh chân thành ngây thơ để thể hiện sự hồn nhiên của mình.Nhạc Cận Ninh không cắn xé cô, mà búng trán cô như một lời cảnh báo: “Đây không phải là một ví dụ.

Nếu cô dám làm trò đùa như vậy lần nữa, cô

sẽ biết tay tôi”
Sau khi nói xong, đôi mắt vô cùng nóng bỏng của anh lướt qua cái miệng đỏ của Niệm Ninh một cách bóng bỏng.

Niệm Ninh cảm thấy rằng đôi mắt của Nhạc Cận Ninh rất nguy hiểm và nó khiến tim cô đập nhanh hơn.
Do đó, họ không nhận thấy họ đang nắm tay nhau rất thân mật.
Hai người đến phòng ăn “Nhạc thiếu, tôi không biết anh thích ăn gì, vì vậy tôi để đầu bếp chuẩn bị thêm.


Nếu anh không hài lòng, hãy nói với tôi, tôi sẽ chuẩn bị nó cho anh ngay lập tức.”
Ông Niệm nhìn Nhạc Cận Ninh một cách thân thiết.
Nhạc Cận Ninh, anh ta thậm chí không thèm nhìn ông Niệm, mà thay vào đó, anh ta chu đáo kéo ghế cho Niệm Ninh và ngồi cạnh cô ta.

Pham Cận Ninh muốn cho Ông Niệm xem cảnh này như một lời nhắc nhở về địa vị của Niệm Ninh trong Nhạc Gia Niệm Tâm Như cũng vừa đến bàn ăn nhìn thấy cảnh này, cô vô cùng ghen tị.
Cô ta nghiến răng quyết liệt và bất đắc dĩ ngồi đối diện Nhạc Cận Ninh.

Trong bữa ăn, Niệm Tâm Như cố tình gắp món ăn cho Nhạc Cận Ninh: “Nhạc thiếu, món ăn này là món ngon nhất của đầu bếp nhà tôi.

Anh thử nó đi, chắc chắn là anh sẽ thích nó.”
Nhạc Cận Ninh trực tiếp tránh đũa của Niệm Tâm Như và nói lạnh lùng: “Tôi có thói quen ở sạch”.
Nụ cười trên khuôn mặt của Niệm Tâm Như đột ngột cứng đờ, bầu không khí trên bàn ăn căng thẳng.

Ông Niệm lườm cô bằng ánh mắt trách móc và nhanh chóng làm bầu không khí bình thường trở lại: “Nhạc thiếu nếu anh không thích nó, anh có thể đến nhà tôi với tư cách là khách nhà ông Nhạc.

Gia đình chúng tôi không tốt, nhưng đầu bếp vẫn tốt.”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện