Nhãi Con Tiểu Long Lại Ăn Vạ Ta

Chương 15


trước sau


Edit: Vũ Kiều Phụng
Beta: Phượng Chiếu Ngọc
Team: Đề Cử Đam Mỹ Hay
Có khách đến, Diệp Lan vội vàng đứng dậy, cười tủm tỉm giới thiệu:
"Hải sản này vừa vớt từ biển không lâu, rất tươi.

"
Người cha ngồi xuống nhìn nhìn, tán thưởng:
"Đúng là rất tươi, còn là hải sản đến từ biển sâu, cháu lấy từ nơi nào?"
Diệp Lan không đáp, chỉ hỏi:
"Chú ơi, chú có mua không?"
Người cha cười:
"Mua chứ" lại quay sang:
"Con trai xem đi, muốn ăn cái gì chúng ta mua về.

"
Người con bên cạnh rũ đầu, buồn bã ỉu xìu nói:
"Cha chọn đi, còn ăn cái gì cũng được.

"
"Cũng được.

"
Nghe người cha nói xong, Diệp Lan rất biết điều cầm bao nilon ra:
"Chú muốn mua cái gì, con lấy cho chú.

"
"Lấy toàn bộ.

"
Diệp Lan: "!.

"
Diệp Lan: "???"
Hoài nghi mình nghe nhầm, cậu ngẩng khuôn mặt trắng nõn lên, ngơ ngác:
"Chú! chú lấy hết toàn bộ hả?"
"Đúng rồi đó" lại chỉ chỉ trên mặt đất:
"Cho chú một cái thau luôn được không, bên ngoài chợ hải sản có xe của chú đang đợi" lại tiếp tục:
"Cháu chỉ cần cân lên, tính tiền là được, những cái khác không cần quan tâm.

"
Bán được tất cả hải sản, đôi mắt Diệp Lan cong thành trăng non.

Cậu lấy giấy bút, ghi tên mỗi loại hải sản cùng giá cả, giá đã được cậu tham khảo không khác với nơi khác, tính tính toán toán một hồi, Diệp Lan hơi do dự:
"Chú, mua toàn bộ giá sẽ rất cao.

"
"Cao bao nhiêu?"
"Mấy! mấy ngàn đồng.


"
Diệp Lan bán hàng vỉa hè đã nhiều năm cũng chưa cầm được số tiền lớn như vậy.

Nhưng hải sản của cậu ví dụ như cua lớn gì đó, giá thị trường rất cao.

Người cha cười cười cầm bóp tiền ra:
"Yên tâm, chú trả nổi.

"
Diệp Lan tinh mắt nhìn thấy trong bóp tiền một xấp tiền giấy, yên tâm báo giá tiền:
"5842 đồng tiền" đưa giấy ra:
"Chú xem giấy nè.

"
Người cha là người hào phóng, không mặc cả, trả tiền luôn.

Diệp Lan lần đầu buôn bán lớn như vậy, kích động đến tay cầm tiền run run.

Người cha sảng khoái trả tiền còn giới thiệu:
"Nhà chú nấu thức ăn cao cấp, hải sản này giữ lại trong nhà ăn, cái khác sẽ đưa đến nhà ăn" lại hỏi thăm:
"Nếu hải sản ăn ngon, chú sẽ tiếp tục mua, khi nào cháu lại ra bán nữa?"
Khuôn mặt Diệp Lan đỏ bừng nắm chặt tiền, đang vui vẻ chợt nghe người ta nói còn muốn mua nữa.

Liếc sang tiểu long ẩn hình để người khác không nhìn thấy, nhớ đến bộ dáng thê thảm khi nó đi vớt về, lắc đầu nghiêm túc nói:
"Lần sau không bán nữa.

"
Bán một lần, tiểu long phải ra ngoài vài ngày.

Cậu mới vừa từ chối, tiểu long nãy giờ ghé trên vai cậu nhìn tiền chằm chằm, nóng nảy:
"Diệp Diệp! Còn bán nữa!" nói khẽ bên tai, thúc giục:
"Ta có thể đi vớt nữa, cậu đừng từ chối.

"
Trong tiếng lải nhải không ngừng thúc giục của tiểu long, Diệp Lan nhăn nhó, nhưng vẫn hỏi phương thức liên hệ với người kia:
"Nếu lần sau có hải sản, cháu sẽ gọi điện thoại cho chú.

"
"Được" rồi nói con trai cùng ông ôm thau, Diệp Lan cũng giúp đỡ, ông hỏi Diệp Lan:
"Đứa trẻ này, cháu còn đi học không vậy?"
"Khai giảng này cháu lên cao trung" Diệp Lan ngoan ngoãn trả lời.

Nghe cậu trả lời, người con nãy giờ buồn ngủ chẳng muốn nói chuyện mới lên tiếng:
" Cậu học trường cao trung nào?"
"Nhị cao.

"
Người con bất ngờ:
"Khai giảng này tôi cũng học trường đó.

"

Nhị cao, tên đầy đủ là trung học cao cấp đệ nhị, tuy gọi đệ nhị nhưng kỳ thật là trường cao trung trọng điểm.

Trường này mỗi năm đều đào tạo ra thủ khoa, đã nhiều năm liên tiếp, cho nên các gia đình đều muốn cho con cái trong nhà đến nhị cao đi học.

Diệp Lan nghe hắn nói học nhị cao, cũng hơi bất ngờ, không nghĩ đi bán ngoài chợ mà có thể gặp được bạn học tương lai.

"Tôi tên Lộ Đồng, không chừng chúng ta còn học cùng một ban nữa đó.

"
Diệp Lan nghe hắn giới thiệu cũng nói tên của mình cho hắn.

Hai người nói chuyện hợp ý, tiểu long bị làm lơ cảm thấy như đang nuốt một thau ê ẩm vào trong bụng.

Cuối cùng, Lộ Đồng cũng chịu theo cha hắn ngồi xe rời đi.

Diệp Lan mang theo nhiều tiền như vậy không dám đi lung tung, leo lên xe đạp chạy như bay về nhà.

Trên đường
Cậu đạp xe nhưng cảm thấy tiểu long trên vai hôm nay hình như im lặng hơn ngày thường:
"Chiêu tài?" hỏi han:
"Nhóc sao vậy? Sao tự nhiên lại không vui?"
Rõ ràng khi bán hải sản, đôi long đồng còn tỏa ánh sáng, thật vui vẻ.

Tiểu long ỉu xìu nói:
"Diệp Diệp, cậu thích nói chuyện với Lộ Đồng lắm hả?"
Diệp Lan bị hỏi mà không hiểu ra sao:
"Cái gì mà thích hay không thích, tôi với hắn còn không quen thuộc, huống chi thích hay không.

"
Tiểu long đáp lời:
"Nhưng vừa nãy cậu vẫn luôn nói chuyện với hắn, trông thật vui vẻ "
Diệp Lan: "! ! " giải thích:
"Bởi vì là bạn học cho nên mới có thể nói.

"
Hơn nữa, là người ta chủ động nói chuyện, cậu cũng không thể kiên quyết từ chối.

"Diệp Diệp, ta cũng muốn đi học.

"
Tiểu long dùng trảo cào cào lỗ tai, ngữ điệu kiên định:
"Ta sẽ nhanh chóng là bạn học của cậu, cậu chỉ có thể nói chuyện cùng với ta thôi.

"
Tham vọng chiếm hữu này!.

.


╮( ̄_ ̄)╭
Cuối cùng Diệp Lan cũng biết vì sao tiểu long không vui:
"Chiêu tài, nhóc còn nhỏ, còn chưa thể hóa hình, nhà trẻ còn đi không được, như vậy thì làm sao là bạn học của tôi.

"
Tiểu long nhíu mày, nhìn nhìn long thân nho nhỏ, lại nghĩ đến Lộ Đồng:
"Ta có thể hóa hình" tiếp tục khẳng định:
"Ta có thể hóa hình thành hình dáng không khác với cậu, Diệp Diệp, ta sẽ cùng cậu đi học.

"
Diệp Lan không tin.

Cậu nhìn long thân nhỏ như vậy, có hóa thì cũng ra một nhóc con.

Tiểu long không giải thích với Diệp Lan, Long tộc khi sinh ra đã tiếp thu truyền thừa từ trong trứng, nếu muốn so tuổi, thời gian nó ở trong trứng còn lâu hơn nhiều so với tuổi của Diệp Lan.

Thời không trong bí cảnh ở Long cung dùng để tu luyện càng khác hơn thời gian bên ngoài, ở một ngày trong bí cảnh như ba tháng bên ngoài, từ lâu tiểu long đã tính toán vào bí cảnh.

"Diệp Diệp, Diệp Diệp, cậu còn chưa có trả lời ta.

"
Long trảo ôm lỗ tai Diệp Lan, nhìn vành tai mềm như bông, kích động dùng miệng chạm vào.

Diệp Lan giật mình, thiếu chút nữa khống chế không được mà đem lỗ tai nhỏ lông xù xù, nguyên hình của cậu biến ra:
"Nhóc! nhóc đừng cắn lỗ tại của tôi.

"
Diệp Lan bị tiểu long thân đến run

run nhưng yêu cầu của nó quá bá đạo.

Chỉ nói chuyện với mình nó! !
Chuyện này thấy thế nào cũng không làm được.

"Chiêu tài, kết bạn ở trong trường học là việc hết sức bình thường, đến khi đi học, có cơ hội tôi cũng muốn kết bạn.

"
Tiểu long nghe vậy, long đồng thanh lãnh xẹt qua một tia giận dữ khó thể khống chế:
" Bạn bè?"
Nó hỏi Diệp Lan:
" Người đó sẽ thay thế ta làm bạn với cậu, ngủ chung chăn, cọ mặt cậu, ôm cậu thay ta sao?"
"Đương nhiên sẽ không!"
Diệp Lan nghe lời này cảm thấy có chút kì quái, ngủ chung chăn, cọ mặt này kia là việc thân mật, cậu không thích.

Tiểu long bây giờ có thể làm vậy, Diệp Lan cho rằng, chỉ là vì tiểu long còn nhỏ, cũng không hóa hình cho nên mới được cho phép.

Câu trả lời của Diệp Lan làm dịu lại cảm xúc mất khống chế của tiểu long.

Nó cọ cọ mặt Diệp Lan, khó khăn mà nhượng bộ:
"Vậy cậu có thể kết bạn, nhưng không thể để cho người khác đến quá gần cậu.

"
Đặc biệt không thể, chính là cho bất cứ kẻ nào chiếm vị trí của nó.

Hai tay Diệp Lan lái xe, chỉ có thể mặc cho tiểu long cọ mặt mình.

Rất nhanh đã về đến nhà
Diệp Lan đem tiền đặt vào hộp sắt chuyên để dành tiền, đếm đếm số tiền đang có, tính xong, lẩm bẩm:
"Chiêu tài, bây giờ tôi có thật nhiều tiền.


"
Tiểu long ngồi trên chiếu với Diệp Lan, nhìn bộ dáng cậu nghiêm túc đếm tiền cảm thấy thật là đẹp mắt:
"Diệp Diệp, sau này ta sẽ tiếp tục nỗ lực đi vớt hải sản" nói với cậu:
"Đến lúc đó, cậu không cần đi cắt hoa màu.

"
Diệp Lan nghe vậy lắc lắc đầu, lấy ra một quyển ghi chú cũ, bắt đầu ghi:
" 5800 đồng tiền này là nhóc kiếm ra, tôi muốn giữ cho nhóc để làm phí sinh hoạt.

"
"Tôi có 2580 đồng, giao học phí 2600 đồng, phí ở trường 500! ! "
Thấy Diệp Lan đem tiền phân chia rõ ràng, hơn nữa hoàn toàn không nghĩ dùng tiền của mình, tiểu long không lý do mà bực bội:
"Diệp Diệp"
Lấy trảo trảo đè lại quyển ghi chú, ngẩng đầu nhìn cậu:
"Tiền vớt hải sản là cho cậu dùng, cậu đem tiền để vào chung, sau đó lại tính toán cần dùng thế nào.

"
Tính tình Diệp Lan tuy mềm mỏng, nhưng trên phương diện tiền, từ trước đến nay cậu không cần tiền của người khác, cậu có thói quen dựa vào chính mình.

Nhưng nguyên tắc này ở trước mặt tiểu long, hiển nhiên, dùng không tốt lắm.

"Nếu cậu không đem tiền để chung mà dùng, Diệp Diệp, ta sẽ khi dễ cậu, tin không?"
Diệp Lan: "! ! " có chút tò mò:
"Nhóc muốn khi dễ thế nào?"
Tiểu long híp mắt:
"Ta sẽ bắt toàn bộ gà vịt trong thôn đi vứt.

" w(゚o゚)w
Nó luyến tiếc động tới đồ vật của Diệp Diệp.

Lấy đồ vật của người khác, tiểu-không có tốt đẹp gì-long có thể làm được, cùng lắm thì đến lúc đó nói cha đại long lại đây bồi thường tiền.

Diệp Lan quan hệ tốt với người trong thôn, chắc chắn sẽ không cho nó đi phá phách.

Hai người giằng co một hồi, cuối cùng, Diệp Lan vẫn là yên lặng đem tiền tính vào sổ.

"Tổng cộng có 8380 khối, học phí 2600, phí ở trường 500! ! "
Cho thêm hơn 5000 đồng tiền của tiểu long vào mà tính, khốn cảnh Diệp Lan được giải quyết trong nháy mắt.

Tính toán đâu vào đấy xong, Diệp Lan nằm dài trên chiếu dùng tay chọc chọc tiểu long:
"Chiêu tài, cảm ơn nhóc.

"
Sau này cậu sẽ làm nhiều thức ăn ngon cho nó, sẽ nỗ lực kiếm tiền, cũng không thể nghèo như vậy mãi.

Đến lúc đó, cậu cũng không cần tiểu long lại cực cực khổ khổ đi vớt hải sản.

Tiểu long am hiểu nhất là được một tấc lại muốn tiến một thước, đặng cái mũi lên mặt, chẳng qua Diệp Lan chỉ dùng ngón tay chạm vào nó, nó liền thuận theo bò lên tay, đến mặt thì bắt đầu cọ cọ khuôn mặt mềm mại của Diệp Lan.

Chóp mũi ngửi mùi hương trên người Diệp Lan, tầm mắt lọt vào khuôn mặt nhỏ xinh đẹp của Diệp Lan, đôi long đồng thích ý mà nheo nheo, nó nghĩ___
Nếu có thể luôn ở chung với Diệp Diệp, nó nguyện ý cả đời đi vớt hải sản cho cậu.

Làm cho Diệp Diệp có thể vĩnh viễn đếm tiền, vĩnh viễn có thể vui vẻ như lúc đếm tiền.

Tiểu long không hiểu cảm xúc này gọi là gì, nhưng tham vọng chiếm hữu dưới đáy lòng đã ẩn ẩn có xu hướng trở nên đáng sợ.

- Còn tiếp -.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện