Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 59


trước sau


“Vốn dĩ hôm nay tôi muốn đưa cô ấy đi, nhưng buổi sáng tôi đến bệnh viện tìm người thì phát hiện cô ấy đã biến mất.

Các bác sĩ và y tá cũng không biết cô ấy rời đi lúc nào, camera cũng không có ghi lại cô ấy ra ngoài.
Giống như bỗng nhiên biến mất giữa thế gian vậy!”
Anh ta nghiến răng đẩy Giang Anh Tuấn ra, anh ta không nghĩ tới ngoại trừ người trước mặt thì còn có người nào có thể im hơi lặng tiếng mang Nhan Nhã Quỳnh đi như vậy.
“Tôi thậm chí còn không biết cô ấy vẫn còn ở Trung Quốc.

Còn nữa, thế nào gọi là biến mất giữa thế gian? Lê Quốc Nam, anh là đúng là đồ ngu xuẩn! Đã có thời gian để nghi ngờ tôi, tại sao không sử dụng bộ não heo của mình một chút.

Nếu thiết bị giám sát đã bị người ta xóa bỏ, vậy Nhan Nhã Quỳnh nhất định đã gặp nguy hiểm rồi!”
Trái tim anh bỗng nhiên thắt chặt lại.
Nếu không phải thời gian không đợi người, anh nhất định sẽ đánh anh ta một trận.
“Anh… làm sao anh biết Nhan Nhã Quỳnh nhất định bị bắt cóc?”

“Lê Quốc Nam anh không có đầu óc, tôi có thể giúp anh!”
Giang Anh Tuấn liếc mắt một cái, nghiến răng nghiến lợi nhìn Lê Quốc Nam vẫn còn đang sững sờ: “Còn không mau đi, đợi ở chỗ này tham gia hôn lễ sao?”
Biết Nhan Nhã Quỳnh không đi Mỹ, thậm chí hiện tại còn có thể bị tổn thương, Giang Anh Tuấn cảm thấy trái †im vô cùng đau nhói.

Đáng lẽ lúc trước anh không nên để cô đi chỉ vì giấu tài, bây giờ lại khiến cô xảy ra chuyện như vậy dưới sự chăm sóc của Lê Quốc Nam.
Anh lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho Lâm Tiến Quân lên kế hoạch tìm người, vừa bắt đầu tận dụng mọi quan hệ tìm người vừa bước nhanh ra ngoài, sắc mặt cực kỳ u ám.
Dáng vẻ hiện tại của anh hoàn toàn khác xa với Giang Anh Tuấn vui giận không biểu hiện lên mặt thường ngày, lúc này anh như biến thành một con người khác vậy.
Mái tóc được chăm chút tỉ mỉ có chút rối bời vì bước nhanh, khuôn mặt anh tuấn vô cảm nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ sợ hãi.
Anh

lên xe đến bệnh viện trước, hi vọng kiểm tra giám sát lần nữa thì có thể biết được ai đã đưa Nhan Nhã Quỳnh đi.
Trong không gian nhỏ bé im lặng dị thường, Lê Quốc Nam ngồi ở một bên không có biểu hiện gì.

Nhà họ Lê sẽ không cung cấp cho anh ta bất kỳ giúp đỡ gì, vào những lúc thế này, cho dù anh ta có tâm cũng không đủ sức.
Hoáắc Anh Tuấn cầm điện thoại chưa từng dừng lại chút nào.


Bởi vì không có manh mối nên chỉ có thể bắt đầu tìm kiếm từng chút, tiến độ chậm đến mức khiến người ta tức giận giậm chân.
Sau khi đã bố trí xong, Giang Anh Tuấn cầm điện thoại sững sờ.

Anh nghĩ tới cuộc gọi không thể giải thích được lúc sáng liền sửng sốt, mồ hôi lạnh lập tức trên trán rồi rơi xuống.
Nhanh chóng gửi số điện thoại này cho Lâm Tiến Quân, đồng thời yêu cầu anh ta kiểm tra số máy đã xuất hiện ở đâu từ đêm qua đến sáng nay.
Lòng bàn tay Giang Anh Tuấn đầy mồ hôi, anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nếu thật sự là như trong tưởng tượng, cả đời anh này sẽ không bao giờ tha thứ cho mình.
Hôn lễ sắp bắt đầu, ông cụ Chánh đã có mặt ở tiền sảnh để chào hỏi quan khách.
Những vị khách đến dự đều là bạn bè của gia đình họ Giang và gia đình họ Trần, cũng như các công ty niêm yết ở Hải Phòng.

Toàn cảnh có thể nói là số lượng khách VỊP từ mọi tầng lớp.
Nhưng vào một dịp quan trọng như vậy, một trong những nhân vật chính đã biến mất.
Ông cụ Chánh biết Giang Anh Tuấn không muốn nên sau buổi sáng cúng bái tổ tiên thì cũng tùy anh, không bắt ép anh ra phía trước chào hỏi mọi người.

Thế nhưng đã đợi một lúc lâu, vậy mà vẫn không có ai đi ra.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện