Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 99


trước sau


“Bệnh nhân, bệnh nhân, mẹ thấy sau này con cứ ở với bệnh nhân của mình đi, còn cần người mẹ này làm gì nưa.
Miệng bà Nhung thì nói không ngừng nhưng tay lại ôm chặt lấy Lê Quốc Nam nhẹ nhàng mỉm cười, đúng là một người khẩu thị tâm phi.
“Mẹ, con trai bất hiếu đã để mẹ phải lo lắng rồi”
Người nhà họ Lê hầu như đều không ở nhà vào ban ngày, trong căn biệt thự rộng lớn chỉ có vài người giúp việc.

Lê Quốc Nam quỳ xuống trước mặt mẹ mình, anh ta chỉ hận không thể cho mình mấy cái bạt tai.

Một nơi ăn thịt người như vậy, năm đó sao mình có thể yên tâm để bà ấy ở lại đó một mình cơ chứ.
“Mẹ biết con có chuyện của mình, mẹ cũng quá tham vọng ngày nào con cũng ở bên cạnh mẹ.

Thỉnh thoảng gửi cho mẹ đôi câu vài lời là mẹ đã rất vui Àị.

9U TOI…
Con mình thì mình thương, bà Nhung đỡ con trai dậy, ngồi bên cạnh mình, âu yếm hiền từ vuốt ve mặt anh 1a.
Mấy năm gần đây sức khỏe bà ấy càng ngày càng kém, bà ấy cũng biết rõ, sợ cũng không sống được bao lâu nữa.


Điều duy nhất khiến bà ấy lo lắng là Lê Quốc Nam, bây giờ anh ta đã lành lặn trở về, tảng đá đè nặng trong lòng cũng coi như được hạ xuống.

Bà Nhung nhìn con mà ngấn nước mắt.
“Mẹ mong con sớm kết hôn, tìm một người vợ tâm đầu ý hợp sống tốt cuộc đời của mình.

Con cũng biết tình hình nhà họ Lê rồi đấy, chỉ về thăm mẹ một lúc rồi mau quay về đi, dù sao đây cũng không phải một nơi tốt lành “
Sống cuộc sống chim chậu cá lồng bao nhiêu năm qua, bà ấy cũng đã quen rồi.

Nhưng bà ấy không muốn con trai mình phải chịu khổ.

Lê Quốc Nam rời đi rồi bặt vô âm tín quả thực đã khiến bà ấy buồn, nhưng trong lòng bà ấy lại cảm thấy may mắn, may mắn là con trai mình đã thoát khỏi bể khổ.
Thế giới bên ngoài bao la rộng lớn, anh ta có thể sống thoải mái hơn.
“Mẹ, con sẽ đưa mẹ đi…”
Từ nhỏ đến lớn đều là như này, tất cả những dày vò hành hạ của nhà họ

Lê đều do mẹ thay anh ta chống đỡ, chỉ cần có một chút gió thổi cỏ lay, anh ta sẽ bị đưa đến nhà họ Nhan.


Vì thế mấy năm nay, tình cảm giữa Lê Quốc Nam và anh em nhà họ Nhan thật sự rất tốt.
Họ gần như là cùng lớn lên dưới một mái nhà, tuy anh ta là cháu trai cả của nhà họ Lê nhưng đó chẳng qua cũng chỉ là một cái danh thôi.
Mấy năm gần đây nhà họ Lê càng ngày càng xuống dốc, kể từ sau khi nhà họ Nhan bị lật đổ, không có ai dìu dắt giúp đỡ, tập đoàn nhà họ Lê lập tức trở nên tối tăm, rối loạn.

Nếu không phải hiện giờ ông cụ Quý vẫn còn trấn thủ thì e là nhà họ Lê dã bị các chú, các bác kia xâu xé phân chia từ lâu rồi.
Năm đó nhà họ Lê cũng được coi là xưng bá một phương ở Hải Phòng, lúc bắt đầu nhà họ đã dựa vào quân công để gây dựng nên sự nghiệp, sau đó mới chuyển sang lĩnh vực kinh doanh.

Đến đời ông cụ Quý đã được tính là đời thứ bốn rồi.

Thời trẻ, ông cụ Quý Tuấn lưu phóng khoáng, trước khi người vợ chính thức sinh con ông ta đã có ba đứa con riêng được đưa về nhà rồi.
Mặc dù bố của Lê Quốc Nam là con của chính thất, nhưng lúc ông ta ra đời, trên đầu đã có ba người anh trai.
Bà cụ Thịnh đến tuổi tứ tuần mới có được một đứa con trai nên hết mực cưng chiều ông ta, coi ông ta như tâm can bảo bối.

Nhưng cho đến bây giờ bố Thịnh vẫn dốt nát kém cỏi, cả ngày chỉ biết nghĩ làm thế nào mới có thể giữ nhà họ Lê trong tay.
Nhà họ Lê chỉ tính không thôi đã có bảy đứa con ngoài giá thú, năm nam và hai nữa.

Dưới sự áp chế của bà cụ Thịnh, hầu như tất cả bọn họ đều là những kẻ giá áo túi cơm, vô tích sự.

Cả nhà họ Lê đến đời bố Thịnh không có lấy một người có thể đứng ra gánh vác mọi thứ.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện