Editor: Gấu Lam
"Thiếu tá không dẫn người đến căn cứ của săn giết giả sao, trở lại nhanh vậy?" Hạ Thanh Đường hỏi.
Trong lòng Mạnh Giai căng thẳng, dù rằng hiện tại cô đã thoát ly tổ chức, nhưng vẫn còn chút tình cảm, huống chi chị cô Mạnh Dao vẫn còn ở căn cứ.
Thẩm Tô đứng trước mặt Nhiếp Gia, cười lạnh một tiếng nói: "Sự tình xong hết rồi đương nhiên trở về thôi."
Nhiếp Gia hờ hững đối diện hắn.
" Dựa theo tọa độ Nhiếp Gia cung cấp chúng tôi đích xác tìm được căn cứ của săn giết giả, chẳng qua, khi chúng tôi đuổi tới sớm đã không còn một bóng người, toàn bộ căn cứ ngầm đều bị thiêu hủy." Thẩm Tô nhìn Nhiếp Gia, cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi.
Có thể trong thời gian ngắn thiêu huỷ căn cứ, hẳn là An Nguyên làm, nói vậy mọi người đã sớm rút lui. Mạnh Giai âm thầm nhẹ nhàng thở ra, may mà lão đại kéo dài đủ thời giờ, mấy vạn thành viên săn giết giả, không biết hiện tại mọi người đi nơi nào.
" Trước khi anh tới Hoa Quốc đã dàn xếp ổn thoả rồi nhỉ, cung cấp một căn cứ rỗng đã thành công giành được tín nhiệm của tổng thống và tướng quân, anh tính toán thật giỏi." Thẩm Tô nói.
Nhiếp Gia hờ hững nói: "Chính cậu vô dụng,mọi thông tin đều đưa đến trong tầm tay mà còn không đuổi kịp, chạy tới tìm tôi làm gì?"
Giữa mày Thẩm Tô run rẩy, quay đầu thấp giọng kêu Tống Noãn Dương: "Noãn Dương."
Tống Noãn Dương đẩy đẩy mắt kính của mình, tầm mắt hắn lướt qua đầu vai Thẩm Tô dừng ở đáy mắt Nhiếp Gia.
Trên mặt Nhiếp Gia hoàn toàn vô biểu tình, " Cậu tốt nhất đừng nhìn trộm suy nghĩ của tôi, cậu sẽ hối hận."
Tống Noãn Dương hơi giật mình.
Thẩm Tô hừ lạnh nói: "Sợ? Người như anh, dùng loại phương pháp này đối phó với anh lại quá thích hợp. Nếu ang có thể qua được cửa ải của thượng úy Tống, vậy không cần nói gì nữa."
Hạ Thanh Đường thật ra không nói gì, cô tạm thời không tín nhiệm Nhiếp Gia như Thời Kham,
để thượng úy Tống kiểm nghiệm một chút cũng không có gì không tốt. Chỉ là...... Thượng úy Tống là vương bài thần bí của Thống Chiến Bộ, trừ bỏ quan quân cấp cao, không ai biết năng lực của hắn chỉ cho rằng hắn là người thường, Nhiếp Gia làm sao biết được?
Tiếp đó, Hạ Thanh Đường chú ý tới sắc mặt Tống Noãn Dương đột nhiên trắng bệch, trong mắt hỗn tạp kích động kinh ngạc cùng sợ hãi kinh khủng, chấn động nhân tâm, Hạ Thanh Đường còn tưởng rằng hắn nhìn thấy âm mưu gì của Nhiếp Gia, trong lòng cũng khẩn trương lên.
"Tôi là người thế nào?" Nhiếp Gia tiến về trước một bước, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén thọc vào trong mắt Thẩm Tô, " Sao vậy, cậu vẫn cảm thấy cậu cao thượng hơn tôi sao? Nếu tôi nhớ không lầm, khi ở sân bay cậu còn muốn thuyết phục tôi gia nhập Hoa Quốc nhỉ, hiện tại không phải như cậu mong muốn sao?"
Thẩm Tô như là con báo bị chọc giận, trong ánh mắt hàm chứa sát khí, " Đó là trước kia, trừ phi Khổng Phỉ sống lại, nếu không anh vĩnh viễn là kẻ thù."
Đuôi mắt Nhiếp Gia hiện lên một tia giảo hoạt, "Thực tình mà nói, việc tôi giết Khổng Phỉ ấy, tôi không hề có lỗi."
" Anh!" Thẩm Tô giận suýt phúng máu.
Thần sắc Nhiếp Gia lạnh lùng, "Tôi giết hắn là vì hắn muốn giết tôi, đối với một kẻ chứa đầy sát ý, tôi không rộng lượng đến độ giữ lại tánh mạng của hắn. Còn cậu, phái người tới sở cải tạo giết tôi, tôi nhìn ở mặt mũi Thời Kham nên mới bỏ qua cho cậu. Tôi biết tôi là ác ôn đã từng giết vô số người, cao tầng Hoa Quốc dễ dàng tiếp nhận tôi như vậy, thậm chí không truy cứu nguyên nhân chết của Khổng Phỉ, vì vậy khiến cậu cực kỳ không thoải mái. Bất quá cậu cũng không cần căm phẫn như vậy, chính cậu cũng chẳng tốt lành gì."
" Dù tôi thế nào, cũng sẽ không giống anh lạm sát kẻ vô tội, tôi vĩnh viễn không tin rằng một kẻ ác xem mạng người như cỏ rác có một ngày sẽ chiến đấu vì hoà bình." Thẩm Tô cả giận nói.
"Phải không?" Nhiếp Gia trào phúng nói: "Cậu bảo ba người kia tới sở cải tạo giết tôi, nhưng không nói cho bọn họ năng lực thức tỉnh khác của tôi, càng không nói năng lực tự lành của tôi có thể tùy thời lấy chip tín hiệu ra mà không hề bị hạn chế. Bọn họ có thể giết tôi là tốt nhất, nếu không chính là tôi giết bọn họ, chỉ vậy nhưng đủ để cậu có lý do thuyết phục những người khác từ bỏ chiêu mộ tôi, hạ quyết tâm diệt trừ phần tử siêu nguy hiểm là tôi, vừa vặn có thể báo thù cho Khổng Phỉ. Đơn giản mà nói, ba người kia bị cậu phái tới chịu chết, tôi giết người như ngoé, lạm sát kẻ vô tội, còn cậu thì sao?"
Thẩm Tô trầm mặc nhìn Nhiếp Gia, tựa hồ như bị nói trúng, ánh mắt theo bản năng né tránh cậu.
"Nếu chúng ta đều không phải hạng tốt lành gì, về sau ít ở trước mặt tôi quảng cáo rùm beng bản thân mình là chiến sĩ hoà bình. Chuyện cũ trước kia tôi có thể bỏ qua, nhưng nếu còn dám tới làm phiền tôi, tôi sẽ tiễn cậu đến gặp Khổng Phỉ." Nhiếp Gia hạ giọng cảnh cáo Thẩm Tô một câu, sau đó lui về sau, mang nét mặt lạnh lạnh rời đi, thậm chí còn lễ phép cười cười với Tống Noãn Dương, lúc này mới vòng qua Thẩm Tô rời đi.
Năm ngón tay Thẩm Tô cứng đờ nắm lại thành quyền, đứng tại chỗ cắn răng trầm mặc, không biết suy nghĩ cái gì.
"Thượng úy Tống." Hạ Thanh Đường biểu tình nghiêm túc nói: "Nhiếp Gia có suy nghĩ gây rối gì sao? Cậu ấy có thể tin được không?"
Thẩm Tô cũng lấy lại tinh thần, xoay người, chờ mong nhìn Tống Noãn Dương, hy vọng hắn có thể nắm thóp Nhiếp Gia.
Tống Noãn Dương sớm đã ra một thân mồ hôi lạnh, sắc mặt hắn tái nhợt ngẩng đầu lên, im lặng thật lâu mới thất hồn lạc phách nói: "Đúng vậy trung giáo, Nhiếp Gia anh ta...... Có thể hoàn toàn tin cậy. Khi rời săn giết giả hẳn đã mang đủ thành ý gia nhập chúng ta, chỉ cần Thời tướng quân ở đây, Nhiếp Gia không có khả năng phản bội, điểm này ngài không cần lo lắng, cũng xin chuyển cáo lại với tổng thống."
Hạ Thanh Đường buông lỏng, còn Thẩm Tô tự nhiên cực kỳ thất vọng.
"Tôi còn có việc, đi trước." Tống Noãn Dương hoang mang lo sợ, quay người lại thiếu chút nữa đâm đầu vào tường.
Thẩm Tô nhận thấy hắn khác thường, tiến lên ôm lấy bờ vai của