Chương 98: Thế giới 4- Yêu là một tia sáng màu xanh lục (12)
Edior: Nhi
Beta: Min
Phim đã khởi quay, đạo diễn là Hàn Mạn Ni, một phụ nữ trẻ tuổi đầy sức sáng tạo, tuy không phải chuyên gia có tiếng tăm gì, nhưng được Nhiếp Gia tin tưởng. Cô là fan của nguyên chủ, trước khi làm đạo diễn đã từng làm biên kịch, trí tưởng tượng không giới hạn, hơi có bóng dáng của nguyên chủ Nhiếp Gia trước đây.
Nhưng có thể vì quá thích nguyên chủ, phim của cô ít nhiều có dấu vết bắt chước rất rõ ràng, cứ bị người trong giới chế giễu.
Nhiếp Gia có góc nhìn thượng đế, biết cô là người có tài thật sự, chỉ là chưa có được cơ hội thích hợp.《Dệt thế》là do nguyên chủ viết, tuy bị Nhiếp Gia sửa nhiều đến mất cả kết cấu, nhưng vẫn còn ý tưởng của nguyên chủ, Hàn Mạn Ni nắm rõ phong cách viết của nguyên chủ như lòng bàn tay, bộ phim này giao cho cô thực hiện, Nhiếp Gia có thể tiết kiệm thời gian để xử lý nhạc nền và nhiều vấn đề khác.
Đương nhiên, y cũng có nhiều thời gian bên cạnh Thời Kham hơn.
Bên chỗ Thời Nghệ Viện vì Lâm Hạo Nhiên bị bệnh nhập viện mà ngừng lại, khiến tâm tình Nhiếp Gia vui vẻ hơn một chút.
Thời Nghệ Viện và Lâm Hạo Nhiên đúng là có sát ý với Thời Kham, điều này vẫn luôn khiến Nhiếp Gia hết sức bực bội. Nhưng Thời Kham vì quan hệ của lão thái thái nên đã yên lặng nhường nhịn lâu như vậy rồi, Nhiếp Gia làm gì cũng không tốt. Nhưng ngoài sáng thì lại sợ truyền tới tai lão thái thái, cho nên thủ đoạn ngầm trong tối sẽ nhiều hơn.
Mục đích ban đầu của Nhiếp Gia chỉ có trả nợ, nhưng nếu liên lụy đến Thời Kham, vậy chỉ có thể tiên hạ thủ vi cường, dù thế nào đi nữa y sẽ không để người khác động đến Thời Kham.
"Nghĩ gì mà ngẩn người vậy?" Thời Kham nắm tay Nhiếp Gia nhéo nhẹ.
Nhiếp Gia lấy lại tinh thần, nhìn Thời Kham cười. Hai người vừa ăn tối ở quán ăn gần chung cư, đang nắm tay đi trên vỉa hè về nhà.
"Em nghĩ về anh đó." Khuôn mặt Nhiếp Gia ửng đỏ, đôi mắt sáng ngời nhìn Thời Kham.
Trong lòng Thời Kham hơi rung động, hắn thấy được tình cảm sâu đậm trong mắt Nhiếp Gia, giống như đại dương mênh mông cuồn cuộn, sâu không lường được. Hắn nắm chặt tay Nhiếp Gia, nhịn không được kéo người vào trong lòng, cúi đầu hôn môi.
Nụ hôn vừa tỉ mỉ vừa dịu dàng, dù là bao nhiêu lần, dù là ở đâu, chỉ cần chạm vào Thời Kham, muôn vàn suy nghĩ phức tạp của Nhiếp Gia nhất định sẽ bị đánh tả tơi trong nháy mắt, trong tim trong mắt đều là Thời Kham.
Diệp Anh đi theo sau cách bọn họ 10 mét, như bỗng nhiên nhận ra thứ gì khác thường, quay đầu nhìn thoáng qua dòng xeđối diện, ánh mắt tức khắc không tốt cất điện thoại đi, bước nhanh đến nói bên tai Nhiếp Gia.
Nhiếp Gia hơi hơi nhướng mày, khẽ cười nói: "Không cần quan tâm đến bọn họ."
Diệp Anh gật gật đầu, đáp một tiếng liền không chú ý đến động tĩnh đối diện nữa, lại lấy điện thoại ra.
Hai người thỏ thẻ trò chuyện cả quãng đường về chung cư, đến đêm Nhiếp Gia nhận được vô số cuộc gọi từ công ty, bảo Diệp Anh xử lý hết.
"Nhiếp tiên sinh nói không cần phải quan tâm, tiền đầu tư cho phim hết rồi, lấy đâu tiền mua ảnh từ paparazzi, họ muốn tung tin thì cứ cho tung đi." Diệp Anh lạnh lùng nói xong, cúp cuộc gọi cuối cùng từ công ty.
Tốt xấu gì Nhiếp Gia cũng được xem là nhân vật của công chúng, tuy mấy bộ phim trước đây của nguyên chủ liên tục flop, nhưng vẫn có tiếng, vẫn là anh lớn trong giới, ngày thường có không ít paparazzi lén đi theo. Buổi tối hôm nay nắm tay cùng Thời Kham tản bộ, thậm chí còn hôn một lúc, chắc là bị paparazzi chụp hết rồi. Vừa trở lại chung cư tắm rửa xong, đối phương đã gọi điện đến Truyền thông Thế Gia, yêu cầu Thế Gia bỏ tiền mua ảnh, nếu không sẽ đưa sếp của mấy người lên hot search.
Chuyện này giới giải trí thấy đầy, ngày thường nghệ sĩ nào bị chụp ảnh bất nhã, paparazzi cũng không viết tin bừa bãi, mà bắt công ty quản lý của nghệ sĩ bỏ tiền mua ảnh, để giữ hình tượng của nghệ sĩ, công ty cơ bản đều bỏ ra số tiền này.
Nhưng lần này không phải là nghệ sĩ của Thế Gia, mà là sếp, paparazzi đòi phí bịt mồm là một triệu. Giám đốc Thế Gia xem mail xong liền luống cuống, nhanh chóng đi xin chỉ thị của sếp.
Kết quả sếp lại nói kệ xác họ...
Nhiếp Gia còn không thèm để bụng mấy chuyện này, thậm chí còn thích nghe ngóng, y còn ước người khác biết y và Thời Kham ở bên nhau.
Kết quả đợi một ngày, trên mạng im ắng, đối phương lại không dám tung tin.
"Cả Tần thành đều biết ngài là người của Lâm Hạo Nhiên, ai dám tùy tiện tung tin chứ." Thập Lý vốn luôn quét đuôi trong bóng tối, hôm nay bị Diệp Anh xách tới chung cư, thanh niên mặt trẻ con mặc nguyên cây đen ngồi xổm cạnh bàn trà gọt trái cây, chỉ là vừa nói xong, cả phòng khách đột nhiên yên ắng.
Lưng Diệp Anh cứng đờ, yên lặng ngẩng đầu liếc Thập Lý. Thập Lý cũng hoảng, biết mình nói sai, nhe răng cười.
Hôm nay là lần đầu tiên Nhiếp Gia nhìn thấy Thập Lý, một người trong nhóm vệ sĩ của Thời Kham, người nhỏ nhỏ gầy gầy, đặc biệt là khuôn mặt trẻ con nhìn như học sinh cấp ba. Nhiếp Gia yên lặng bẻ khớp ngón tay, không biết thằng nhóc này chịu được mấy đấm của mình.
"Ngại quá Nhiếp tiên sinh, ý tôi không phải thế." Thập Lý vội vàng huơ tay múa chân giải thích.
"Tôi biết." Nhiếp Gia nhàn nhạt đáp lại, cũng không để ý, ngồi cạnh bàn ăn nhìn màn hình máy tính nghiêm túc gõ.
Diệp Anh trừng Thập Lý, thấp giọng khẽ meo meo nói: "Mày tìm chết à? Hôm nay ông chủ mà ở đây là ném mày đi Đông Timor huấn luyện dã ngoại rồi! Muốn may cái mồm hỏng của mày lại không?"
Em bé Thập Lý ấm ức ôm táo cắn một miếng: "Tôi có nói sai đâu, người ở Tần thành cũng không biết Nhiếp tiên sinh và ông chủ đã ở bên nhau..."
"Paparazzi không dám tung tin, mày không biết tự đi tung à!" Diệp Anh trắch mắng.
"Ồ..." Thập Lý còn chưa ăn xong táo đã bị Diệp Anh đuổi đi.
Nhiếp Gia không nói thêm gì, một lúc sau mới rút USB ra bỏ vào túi hồ sơ đã chuẩn bị từ trước, nói với Diệp Anh: "Giúp tôi gửi chuyển phát nhanh được không? Tôi còn việc phải làm."
Diệp Anh nhìn thoáng qua địa chỉ và người nhận, nhíu mày nói: "Phu nhân Ôn gia...? Nhiếp tiên sinh, hay là để tôi giúp ngài đến Ôn gia một chuyến đi, nếu không thì chuyển phát nhanh chẳng đến tay Ôn phu nhân được đâu."
Ôn phu nhân này là đại phu nhân của danh môn Ôn gia Tần thành, tuổi xấp xỉ với Thời lão, vốn là có một đứa con gái, đáng tiếc là hai mươi mấy tuổi đã qua đời ngoài ý muốn. Chồng của Ôn phu nhân nhất thời không chịu được kíƈɦ ŧɦíƈɦ, buồn bực hai năm cũng qua đời. Từ đó về sau Ôn phu nhân không bao giờ lộ diện, cả Ôn gia làm viẹc gì cũng không vênh váo huyênh hoang.
Nhưng Ôn gia không vênh váo thì không vênh váo, thương trường có thể không so được với Tần gia Phí gia, nhưng gia tộc không ít người đều là người của chính quyền, thị trưởng Tần thành chính là con trai út của em gái Ôn phu nhân.
Một lão thái thái quyền cao chức trọng, một kiện hàng chuyển phát nhanh, căn bản là không đến được tay bà đã bị loại bỏ.
Diệp Anh đi theo Thời Kham nhiều năm, gia tộc lăn lộn thương trường có khả năng không biết, nhưng gia tộc có quan hệ mật thiết với chính phủ như Ôn gia mà không biết cô, vậy thôi khỏi lăn lộn nữa.
"Người hầu nhận, xác nhận đồ bên trong thì không dám giấu đâu, cứ gửi đi là được." Nhiếp Gia nói.
Diệp Anh không biết trong USB chứa gì mà có thể khiến Nhiếp Gia chắc chắn có thể kiểm soát người hầu Ôn gia như thế, càng không biết Nhiếp Gia có thể có liên hệ gì với lão phu nhân Ôn gia, vẫn làm hết phận sự mà khuyên nhủ: "Nếu là đồ rất quan trọng, nhỡ đâu người hầu chậm trễ, sẽ chậm trễ việc của ngài."
Nhiếp Gia nhìn cô cười nói: "Sai