Cuộc phẫu thuật tiếp theo càng dễ dàng hơn, hai con ký sinh trùng còn lại còn chưa kịp ăn vào não cho nên không ảnh hưởng gì nhiều, Tương Vũ ở trong phòng phẫu thuật gần bốn tiếng đồng hồ, chân cũng mỏi nhừ, bên trong lớp áo bảo hộ đã vã ra một lớp mồ hôi.
Ba người nhà ông Phương được chuyển vào phòng vô trùng, bọn họ còn phải ở trong đó đến khi tỉnh lại, tình hình ổn định mới được ra ngoài.
Lúc Tương Vũ bước ra, cả Trịnh Thành Bắc lẫn Phương Cảnh Hành đều đứng bật lên, bọn họ đã quan sát màn hình rồi nhưng vẫn không rõ kết quả bên trong.
Tương Vũ giơ một ngón cái lên với Phương Cảnh Hành, gỡ khẩu trang ra cười một cái với cậu sau đó quay sang ngửa tay ra với Trịnh Thành Bắc:
"Thành công rồi, tiền của tôi đâu?"
Trịnh Thành Bắc: "..."
"Số quang não của anh?"
Tương Vũ đã chuẩn bị kỹ lưỡng, tất nhiên số quang não cũng phải đồng bộ với thân phận, thản nhiên mở lên rồi đọc.
"151455130, đúng 70 triệu nhé."
Trịnh Thành Bắc nhún vai, cũng may Thất Huyền làm ăn rất nhanh gọn, đã chuyển tiền cho anh.
Anh mở quang não lên, bấm số rồi chuyển tiền.
Tiện mắt liếc qua dòng thông tin ghi trên đó.
"Tương Vũ.
Sinh nhật: 24 tháng 9 năm 2824.
Dị năng giả hệ tấn công.
Hộ khẩu: Quốc gia Thanh Long."
Anh không dấu vết cụp mắt xuống, thản nhiên nói:
"Được rồi, anh kiểm tra đi."
Việc đưa tiền cho Tương Vũ thật ra cũng chỉ là một cách để câu người mà thôi, nếu Thất Huyền vô tình, ông ta có thể thẳng tay ra lệnh mổ đầu ba người hôm nay ra với mục đích nghiên cứu.
Đối với những người như bọn họ, mấy mạng người chẳng là gì.
Dị năng của Tương Vũ mới là thứ làm cấp trên bọn họ động tâm.
Điều này đồng nghĩa với cuộc sống sau này của hắn ta sẽ không được bình yên, anh có lẽ cũng phải nhắc nhở.
Tương Vũ kiểm tra xong số tiền, lúc này mới vui vẻ trở lại, hắn hỏi thăm Trịnh Thành Bắc nhà vệ sinh để vào đó thay quần áo, bộ đồ bảo hộ trên người nực không chịu nổi.
Còn về vấn đề Trịnh Thành Bắc lo lắng Tương Vũ lại chẳng hề quan tâm, hắn chính là muốn kiếm rắc rối.
Từ lúc công khai mắt âm dương để biến mình thành một dị năng giả là hắn đã có mục đích này rồi.
Muốn kiếm được tiền thì đành phải chấp nhận hi sinh.
Ai chẳng muốn làm một con cá ướp muối, nhưng mà nghèo quá thì biết làm thế nào...
Cũng may hắn không nói ra điều này với Trịnh Thành Bắc, người mà đi làm một tháng mới kiếm được hai mươi triệu.
Số tiền bảy mươi triệu này anh phải lăn lộn trong sinh tử ba tháng rưỡi mới kiếm nổi.
Ở trước cửa nhà vệ sinh Tương Vũ chạm mặt một người đàn ông đẹp trai cao gầy, đối phương bước qua, nhìn thấy hắn thì hơi ngẩng đầu rồi dừng lại.
Tương Vũ không quen người này, với lại đang rất nóng, cho nên chẳng chú ý đến đôi mắt loé lên sự ngạc nhiên của người kia.
Lúc ra khỏi nhà vệ sinh Phương Cảnh Hành đã đứng chờ ngay bên ngoài, bộ dáng rõ ràng nhẹ nhõm hơn hẳn lúc đầu.
"Sao vậy? Cậu có chuyện gì à?" Tương Vũ hỏi, tay chỉnh lại bộ quần áo đang mặc.
"Anh ơi." Phương Cảnh Hành đột nhiên cúi gập lưng xuống, "Cảm ơn anh đã cứu cha mẹ và em gái em."
Tương Vũ xua tay, nghĩ bụng một thằng nhóc mười mấy tuổi mà còn suy nghĩ thấu đáo hơn hẳn người lớn.
Phương Cảnh Hành này tuy sáng sủa đẹp trai nhưng tính cách vẫn còn rất tự ti và nhút nhát, đây chắc là do liên quan đến hoàn cảnh sống.
Hắn biết cậu nhóc này là con nuôi, lại là dị năng giả bán hệ, cuộc sống chắc chắn sẽ càng khó khăn hơn bình thường.
Nhớ lại tuổi thơ không cha không mẹ của mình, Tương Vũ sinh ra một chút đồng cảm bèn thở dài vỗ vai cậu ta:
"Phương Cảnh Hành, anh có một phương pháp này có thể kích phát dị năng trong cơ thể cậu, cậu có nguyện ý làm theo không?"
Phương Cảnh Hành nghe thấy hai từ dị năng thì cơ thể khựng lại, đôi mắt mở lớn.
Anh trai này sao biết bí mật của cậu?
Nhưng mà từ nhỏ cậu đã biết dị năng của chính mình chỉ là phế thải, tuy sức khoẻ hơn người thường một chút nhưng mà so ra vẫn kém hơn hẳn với dị năng giả chân chính.
"Anh...!anh làm sao biết em có...?" Phương Cảnh Hành lắp bắp, cơ thể không tự chủ lùi lại đằng sau, đến khi chạm vào bức tường hành lang lạnh lẽo, trên người dựng lên một lớp phòng bị.
"Cậu đừng sợ." Tương Vũ không tiến lại gần mà chỉ vào mắt mình, "Cậu quên tôi có dị năng về mắt à? Thứ tôi có thể nhìn thấy còn nhiều lắm.
Hơn nữa cậu nghĩ xem, tôi cần gì phải hại cậu."
Phương Cảnh Hành cũng không dễ tin người, càng cảnh giác nhìn chằm chằm vào Tương Vũ.
Hắn thấy thế thì bật cười.
"Một chút dị năng hệ thuỷ của cậu nếu được kích phát sẽ biến thành dị năng giả thực sự.
Cậu lựa chọn đi,