Việc Tâm đột nhiên vui vẻ khác thường khiến bạn nhỏ bàn bên cảm thấy sờ sợ, khoảng cách giữa hai ghế ngồi cũng bị cậu lặng lẽ kéo giãn, chỉ là cô nàng nào đó không phát hiện ra mà thôi.
Hôm nay vừa hay đến phiên Tâm và Trí trực nhật, Tâm nhanh nhảu giơ tay xung phong đi giặt khăn, sau đó mang vào vừa lau bảng vừa tủm tỉm cười.
Trí cố gắng không đưa tay ra sờ lên trán của cô nàng, không sờ cũng biết sẽ rất nóng, cậu nghĩ 100% là tới tháng nên hư mất não rồi.
Trí dùng ánh mắt như nhìn sinh vật lạ nhìn cô bạn cùng bàn, thấy cô nàng cũng đang nhìn mình chằm chằm.
Cậu co rút khóe miệng, thử hỏi:
“Cậu nhìn tớ làm gì?”
Tâm nhe răng cười, chỉ chỉ bảng đen, nói:
“Người ta lau không tới, giúp tí.”
Trí nhìn theo đầu ngón tay nhỏ nhắn của Tâm, thấy được một ít vết phấn ngày hôm qua vẫn còn nằm ngay ngắn trên bảng, mấy vệt phấn này chỉ cao hơn vị trí đầu ngón tay cô nàng chạm vào chút xíu, tầm này kiễng chân lên là lau được liền.
Cậu rất muốn hỏi Tâm hôm nay làm sao thế, nhưng xuất phát từ lương tâm tốt bụng của mình, cậu đi thẳng lên rồi giơ tay ra:
“Đưa khăn lau bảng cho tớ.”
Tâm nâng khăn bằng hai tay, đột nhiên khụy một gối xuống rồi nâng cái khăn trong tay lên khỏi đầu, nhẹ nhàng cẩn thận đặt vào tay Trí, nói:
“Thuộc hạ tuân lệnh.”
Phụt.
Trí không nhịn được nữa mà bật cười, hết nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Tâm, lại nhìn cái tư thế quỳ nửa gối như trong phim kiếm hiệp kia, tay run run chụp lấy khăn lau bảng. Cậu chưa từng nghĩ tới cô nàng sẽ có một mặt hài hước như thế.
Thấy cậu cười toe toét để lộ hàm răng trắng đều, xung quanh Tâm như có pháo hoa nổ bôm bốp.
Lúc này, toàn bộ thế giới đều ngập tràn trong nụ cười như ánh bình minh rực rỡ của cậu. Tâm cảm thấy mẹ của mình đúng là thiên tài, nói gì trúng đó. Một cô gái thu hút phải có đủ các mặt, dịu dàng nữ tính, mạnh mẽ kiên cường, đôi lúc lại cần phải hài hước đúng mực!
Lớp trưởng cười với cô rồi, không còn tránh mặt cô nữa. Tâm giơ tay lên làm động tác chào cờ, hô:
“Quàng thượng lau bảng, thần cáo lui, đi quét lớp đây.”
Trí càng nhìn cô bằng ánh mắt cong cong, thật sự nhịn không được trước mấy cái biểu cảm ngốc nghếch này:
“Ừm, cậu đi đi.”
“Ủa gì dạ? Mới sáng sớm hai người làm gì dạ?”
Tâm còn chưa chạm vào cây chổi trong góc lớp thì đột nhiên lúc này bên ngoài có âm thanh kêu ca vang lên, có thể là