Nhật Ký Theo Đuổi Tình Đầu

22: Chó Ăn Mì Thế Nào


trước sau


Vũ Lăng dừng tay, quay đầu sang nhìn Tô Dĩ An.
Cô nhóc này thật sự không nhớ mình đã làm gì sao?
Quậy một trận tơi bời, khiến anh người không ra người, ma không ra ma, người ngoài đường nhìn vào, ai cũng phải lén lút che miệng cười.

Vậy mà cô nhóc này không nhớ chút gì sao?
"Cô nhớ được những gì?" Anh hỏi lại.
Tô Dĩ An ngập ngừng:
"Em chỉ nhớ...lúc em định uống chén rượu thứ hai thì anh ngăn lại, sau đó...hình như anh kéo em ra ngoài..."
Lại còn là hình như?
Vũ Lăng khoanh tay trước ngực.

Trong lúc đợi mì chín, anh tranh thủ trêu đùa cô nhóc này vậy.
"Hết rồi sao?"
"Em...chỉ nhớ từng ấy..." Tô Dĩ An ái ngại nhìn anh.
Không phải cô đã gây hoạ thật rồi đó chứ?
"Còn sau đó? Không nhớ gì nữa?"
"Không phải sau đó thì anh đưa em về đây ạ?" Tô Dĩ An ngây thơ hỏi.
Khoé miệng Vũ Lăng giật giật.


Phải! Cô nói đúng! Là anh đưa cô về đấy! Nhưng mấu chốt là trên quãng đường anh đưa cô về, cô đã làm loạn biết bao nhiêu lần rồi.
"Đi lên phòng tôi, lấy điện thoại xuống đây!" Anh ra lệnh.
Tô Dĩ An không hiểu mô té gì, nhưng cũng đành nghe lời, chạy như bay vào phòng anh, tìm điện thoại.
Căn phòng này, chính là căn phòng mà cô đã vào lộn.

Nghĩ lại cảnh đó, cô vẫn thấy thật mất mặt.
Phòng ngủ của Vũ Lăng, là con trai mà thật gọn gàng.

Máy tính vẫn còn sáng đèn.

Trên đó là những dòng chữ code vô cùng khó hiểu.

Anh ta làm việc cả đêm sao? Nên ban nãy mới xuống nấu mì?
Thôi nào, Tô Dĩ An! Mày có thể đừng tò mò quá nhiều về những thứ mày không cần biết như vậy không?
"Điện thoại...điện thoại..." Cô lẩm bẩm.
Điện thoại của Vũ Lăng để trên bàn học, không khó để Tô Dĩ An tìm ra.
Lúc cô cầm điện thoại chạy xuống, hai bát mì nóng hổi, thơm phức cũng đã được bày ra trên bàn.
"Thơm quá!" Tô Dĩ An thốt lên.
Vũ Lăng thậm chí còn ốp cho cô một quà trứng ốp la, bỏ thêm rau thơm.

Phải nói rằng, không khác gì ăn ở tiệm.
"Ăn thêm cho đủ chất! Dù sao cô cũng chưa ăn tối!" Anh nói.
Tô Dĩ An thích chí cười tít mắt:
"Em cảm ơn tiền bối! Chúc tiền bối ăn ngon miệng!"
Nói rồi, cô cầm lấy đũa, ăn mì một cách ngon lành.
Quả nhiên, lúc đói thì ăn gì cũng ngon.
Dạ dày trống rỗng của cô, cũng nhờ có bát mì mà nó không còn sôi lên nữa.
Không chỉ thế, người nấu bát mì này là Vũ Lăng.

Quả thực là cơ hội có một không hai, cô sẽ luôn ghi nhớ khoảnh khắc này.
Vũ Lăng nhìn cô ăn ngon lành, cười thầm trong bụng.


Cô nhóc này nếu như nghe được những gì cô đã nói trong lúc say, có lẽ cô cũng không thể ăn ngon như thế này được nữa.
"Ăn ngon không?" Vũ Lăng hỏi.
Dường như chưa hiểu được vấn đề, Tô Dĩ An vẫn cắm cúi ăn mà khen nức nở:
"Ngon lắm ạ! Tiền bối, anh nấu mì thật sự rất ngon đấy!" Thậm chí cô giơ ngón cái lên, biểu cảm vô cùng buồn cười.
Vũ Lăng vậy mà đột nhiên cười mỉm một cái, khiến Tô Dĩ An cũng không húp nổi nước mì, sống lưng lạnh toát.
Không đúng! Biểu cảm của

anh ta, không giống đang cười vì mình được khen.
Bỗng nhiên Tô Dĩ An cảm nhận được một dự cảm chẳng lành.
"Tiền...tiền bối, mì sắp nguội rồi, anh không ăn sao?" Tô Dĩ An lấm lét hỏi.
Nãy giờ anh ta vẫn chưa thèm đông vào tô mì.

Cô thì ăn gần hết một tô rồi, vậy mà của Vũ Lăng vẫn còn nguyên xi.

Tô Dĩ An trắng bệch cả mặt ra, đường đường là con gái, vậy mà ăn như thể bị bỏ đói lâu năm, còn ra thể thống gì cơ chứ?
Vũ Lăng khoanh tay trước ngực, tựa vào ghế, nhìn sắc mặt lo lắng của Tô Dĩ An, anh lại nổi hứng trêu đùa.
"Tôi đang suy nghĩ xem..." Anh đang nói thì dừng lại, tiến sát lại gần Tô Dĩ An khiến cô nàng cũng một phen hoảng hốt, "Tôi đang suy nghĩ xem, chó thì ăn mì như thế nào?"
Khụ khụ!
Chó?
Tô Dĩ An suýt chút nữa thì phun luôn ngụm nước mì trong miệng.

Đang yên đang lành, sao bỗng nhiên anh ấy lại nhắc đến chó? Lại còn là chó ăn mì?
Lẽ nào...đang nói khẩy cô chuyện gì à?
Tô Dĩ An cười gượng, nhìn Vũ Lăng:

"Tiền bối, anh đang nói gì vậy?"
Đáp lại cô, không phải giọng nói của Vũ Lăng, mà là giọng của một cô gái, không chỉ thế, giọng nói đó còn rất quen:
"Tiền bối! Có con chó béc-giê! Nhìn nó giống anh thật đó! Tiền bối!"
"..."
Bàn tay búp măng đang cầm đũa của cô cũng vì câu nói đó mà rơi xuống tô mì.

Cả người Tô Dĩ An hoá đá, không thể tin nổi vào tai mình.
Những thứ khác cô có thể không chắc chắn, nhưng giọng nói đó, cô chắc chắn là giọng của cô.
Đúng là uống say vào, cái gì người ta cũng có thể nói được mà.
Thế mà lại so sánh Vũ Lăng với chó, lại còn là chó béc-giê.
Sao cô có thể thốt ra được những câu như vậy cơ chứ? Đã dám nói anh ta như vậy rồi, chắc cô không còn làm loạn gì nữa đâu đúng không?
Cô đắc tội rồi!
Vũ Lăng nhanh chóng tắt đoạn ghi âm, không để cô nghe được phần phía sau.
"Thế nào? Chó nên ăn mì thế nào đây?" Anh vòng tay trên bàn, nhìn cô, như thể đang đợi câu trả lời.
"Tiền...tiền bối..." Tô Dĩ An cười trong đau khổ.
Con mẹ nó khóc không được mà cười cũng không xong.
"Tiền bối, em say, trót dại nói linh tinh! Anh tha cho em!" Tô Dĩ An chắp tay lại, mặt tha thiết cầu xin, biểu cảm không tài nào nói được thành lời.\u0010\u0010\u0010\u0010\u0010\u0010\u0010\u0010\u0010\u0010\u0010\u0010\u0010\u0010\u0010\u0010.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện