Trong chốc lát kia, toàn bộ giác quan trống rỗng, hình như nàng lộn vài vòng, chờ sau khi bình tĩnh lại, sự đau đớn trong dự tính lại chưa xuất hiện.
Hình như nàng ngã trên đệm, hai tay che chở bụng nhỏ, sắc mặt sợ hãi đến mức trắng bệch, tiếng kêu sợ hãi bên người còn chưa dừng lại.
Nàng còn tưởng rằng nàng căng thẳng đến mức quên đau, nhưng hồi lâu sau nàng mới phát hiện ra không đúng.
Hồi lâu sau, nàng mở mịt mở mắt ra.
Nàng nhìn sang bên cạnh, nhìn thấy Chu Kỳ và Chu mỹ nhân đang bảo vệ nàng vô cùng chặt chẽ.
Nhất là Chu mỹ nhân, sắc mặt trắng bệch, gần như không có một chút sức sống.
A Dư còn có thể nghe thấy âm thanh đau đớn của nàng, A Dư đột nhiên hàon hồ, được Chu Kỳ ôm đỡ dậy, nàng ấy bị dọa đến mức nước mắt tuôn trào: “Chủ tử, người không sao chứ?”
A Dư còn chưa lấy lại tinh thần từ sự cố kia, vừa định nói chuyện, chợt thấy đầu ngón tay bị người ta không nhẹ không nặng chạm một cái.
Lời nói vốn dĩ sắp nói ra miệng, lập tức chuyển một phát, nàng dựa vào lòng Chu Kỳ, vẻ mặt đau đớn khổ sở không chịu nổi, trầm thấp nghẹn ngào: “Đau...!đau quá...”
Nàng cũng không phải chưa từng đau, chỉ cần ngẫm lại việc đã trải qua đấy, toàn thân nàng liền rét run, lúc này giả vờ lại khiến người ta nhìn không ra chút kẽ hở.
Lúc nước mắt lăn xuống, nàng còn chưa đi tới nhìn Chu mỹ nhân, đáy lòng khiếp sợ bị nàng giấu kỹ, mặc dù hai người từng có ước hẹn đồng minh nhưng nàng cũng chưa từng nghĩ tới, dưới tình huống vừa rồi, Chu mỹ nhân lại lựa chọn bảo vệ nàng.
Nàng nghe thấy Lặc Nguyệt khóc lóc đỡ Chu mỹ nhân dậy, nói: “Chủ tử, người...”
Nàng ta dường như muốn trách móc nhưng còn chưa nói ra miệng, lại bị nàng ta nuốt ngược trở lại.
A Dư không ngốc, chỉ nhìn một cách đơn thuần vị trí bây giờ của nàng là có thể đoán được vừa mới xảy ra chuyện gì, nàng cách vị trí cũ ít nhất ba bậc thang, lăn lộn vài vòng trong thoáng chốc cũng không phải là giả.
Chỉ là có người bảo vệ nàng.
Mà người bảo vệ nàng, không cần nói cũng biết.
Lăn xuống ba cái bậc thang, đau và có bị thương không, A Dư không biết, nhưng sắc mặt Chu mỹ nhân cũng đã nói rõ tất cả.
A Dư cúi đầu yếu ớt hít nhẹ vào một hơi, giống như đau đến mức không chịu nổi, nàng chui đầu vào giữa cổ Chu Kỳ, giấu đi ý lạnh trong con ngươi.
Nàng tin chắc mình ngã xuống là bởi vì có người đẩy nàng.
Nhưng người kia đẩy nàng từ phía sau, người lại nhiều, nàng cũng không thấy rõ người kia là ai.
Bỗng nhiên! Cách đó không xa truyền đến tiếng khóc, tiếng hô hào liên tiếp không ngừng: “Chủ tử...!chủ tử...”
Đáy lòng A Dư hơi kinh ngạc, nàng ngước mắt nhìn lại, Trần tài tử nằm ở trên bàn chỗ kia, cung nhân bên người quỳ gối một bên khóc, cách các nàng không xa là Thẩm tần và Dung tần...
Bốn phía đột nhiên yên tĩnh trở lại.
A Dư nhéo mạnh lòng bàn tay, trong nháy mắt con ngươi đỏ bừng, nước mắt rơi xuống từng chút một, nàng vội vàng thu tầm mắt lại, nhẹ giọng khóc ròng, cũng không dám xem sắc mặt Hoàng thượng và Hoàng hậu.
Hậu cung tranh đấu vậy mà lại vứt mặt mũi trên yến tiệc quốc giá.
Nàng nghe thấy một tiếng lạnh như băng của Hoàng thượng: “Giải tán yến tiệc!”
Cho dù hắn không nói, người cả điện có lẽ cũng không tiếp tục chờ được nữa, chỉ sợ rước họa vào thân, từng người rời đi rất nhanh, chớp mắt bên trong điện Thái Hòa lộ ra sự trống rỗng.
Chỉ có một người, vừa mới vào đại diện, trong chớp mắt nhìn thấy nữ tử ngã xuống bậc thang, hô hấp hắn ta suýt chút nữa cũng ngừng lại.
Nhưng may mắn, hắn vẫn còn lý trí, không gây thêm phiền phức cho người kia.
Hắn ta đứng trước cửa điện, dòng người đưa theo hắn ta ra ngoài, hắn ta ngay cả nhìn thêm chút cũng không dám, hình ảnh sót lại sau cùng trong đầu chính là dáng vẻ đau đến mặt mũi trắng bệch của người kia.
Hắn ta nhớ tới lời đồn đại trước đó, tân sủng của Thánh thượng Ngọc mỹ nhân có thai, cũng vào lúc phát hiện suýt chút nữa sinh non.
Hậu cung nguy hiểm, nhưng hắn ta chưa từng biết hậu cung lại nguy hiểm đến chừng này.
Chỉ là không chú ý một chút, người kia sẽ rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm, cái này nối tiếp cái kia, như là đầm lầy, giãy dụa không thoát được, trốn không thoát.
Bước chân hắn ta hướng ra ngoài cung, hơi trầm, hơi nặng, như muốn làm hắn ta không nâng nổi chân.
Trước cửa cung màu đỏ thắm, hắn ta bỗng nhiên cúi đầu, cầm khối ngọc bội trên thắt lưng kia.
Đây là đồ vật duy nhất còn lại trên người sau khi hắn ta được nàng nhặt về.
Món nợ nàng, hắn ta cũng cần phải trả.
Sau khi quần thần rời đi, cũng không có nghĩa là trò hề đã kết thúc.
Bên trong điện Thái Hòa, Phong Dục trầm mặt.
Đã có cung nhân đi mời thái y nhưng vẫn chưa xong xuôi.
Ba vị phi tần bị thương, trong đó hai vị mang thai hoàng tự, một vị khác lại vì cứu hoàng tự mới bị thương.
Phong Dục đứng trên bậc thang, đi về chỗ nào cũng khó khăn.
A Dư không bị tổn thương, lại khóc đến thương xót hơn bất cứ ai khác, giọng nói nghẹn ngào yêu kiều nhỏ nhẹ, trầm thấp yếu ớt khiến lòng người đau đớn.
Nàng dựa vào lòng Chu Kỳ, ngước mắt nhìn về phía nam nhân, nàng biết cách đó không xa cũng có người bị thương nhưng con ngươi vẫn không che giấu được sự chờ mong và sợ hãi.
Phong Dục nhìn thấy, cho nên hắn do dự.
Nhưng mà Trần tài tử gần với hắn nhất, màu đỏ tươi dưới thân kia chói mắt nhất.
Phải thiên vị chói mắt, hay là chút áy náy của nam nhân, trong nháy mắt hắn liền có sự lựa chọn.
Không có thời gian cho Phong Dục do dự nữa.
Hắn ôm ngang Trần tài tử bên người lên, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, hắn nói: “Đưa hai vị mỹ nhân vào Thiên Điện!”
Điện Thái Hòa chỉ có một Thiên Điện, để làm nơi nghỉ ngơi.
Lúc này giường của Thiên Điện đã bị Trần tài tử chiếm dụng, lúc A Dư và Chu mỹ nhân được đưa vào, chỉ có thể dựa vào giường mềm nhỏ.
Cung nhân chuyển một chiếc giường mềm nhỏ vào, lúc này mới khiến hoàn cảnh không khó xử hơn.
Thái y kịp thời đuổi tới, thái y đang trực đều tới hết, lúc thấy rõ tình hình trong điện, có chút mơ màng.
Sao mà tài tử ở trên giường lớn, hai vị mỹ nhân lại ở giường mềm nhỏ?
Nhưng bọn họ không dám suy nghĩ nhiều, còn không hành lễ đã ngồi vào trước ba vị chủ tử, bắt mạch cho các nàng.
A Dư nằm trên giường mềm nhỏ, nắm thật chặt tay Chu Kỳ, nàng không còn khóc ra tiếng, khuôn mặt trắng bệch, cụp mắt lại, cắn chặt môi không thả, như muốn cắn cánh môi kia ra máu.
Đám người nhìn thấy Thánh thượng vốn dĩ đang ở giường khác chẳng biết lúc nào đã đi tới bên người Ngọc mỹ nhân, nắm lấy cằm của nàng, lạnh giọng nói: “Nhả ra.”
A Dư không nghe, không nhúc nhích, chỉ là nước mắt chảy ra càng nhiều.
Động tác Phong Dục khựng lại, nhớ tới vừa rồi trong đại diện, dáng vẻ nàng nghiêng đầu quay đi, đôi