Do đó, những người phụ nữ có nghề nghiệp đặc thù ở Cảng đảo sẽ ở bên trong lầu trọ nhà mình chờ khách hàng đến cửa, được xưng là “lâu phượng”.
Uông Đan Ni làm nghề này đã mười năm, tiền kiếm được cũng không tệ, nhưng cô ta vẫn luôn xài tiền như nước, cơ bản không có tích trữ được khoản tiền nào.
Lúc muốn đi chơi cũng không thể đi được chỗ nào xa một chút, chỉ có thể vào trong khu vui chơi giải trí tùy tiện chơi đùa mà thôi.
Đây là lần đầu tiên cô ta tới khu vui chơi giải trí này, không ngờ vận khí lại kém tới như vậy, bắt được vé ma.
Cô ta nhìn khắp bốn phía, ngay cả một bóng người cũng không có, yên lặng nằm ngoài dự đoán.
Cô ta hơi sợ hãi, hối hận vừa rồi bản thân không nên chạy loạn, đành lớn tiếng gọi tên của Trương Viễn Trì nhưng lại không có ai trả lời.
Bỗng nhiên, cô ta nghe được phía trước có tiếng động gì đó, nuốt một ngụm nước bọt, cô ta cố lấy dũng khí đi lên, ghé vào ngã rẽ ở phía trên, thò đầu ra ngoài nhìn xem.
Vừa nhìn một cái, cô ta lập tức sợ tới mức thiếu chút nữa thét lên chói tai.
Ở đằng sau ngã rẽ có một cái bàn bằng sắt, bên cạnh có đặt hai cái băng ghế, dùng sơn nước sơn thành đủ loại màu sắc, trên bàn dọn sẵn một bàn đồ ăn, một bà chủ với cái eo uốn éo đang ngồi ở bên cạnh bàn, giống như đang đợi chồng bà ta đi làm trở về.
Nhưng mà, sắc mặt của bà chủ kia trắng bệch, cổ của bà ấy bị cắt thành một cái lỗ hổng thật lớn, máu thịt tuôn ra, còn có máu tươi đỏ thẫm không ngừng chảy ra ngoài.
Lại nhìn tiếp tới bàn đồ ăn kia, tất cả đều là nội tạng tươi sống, Uông Đan Ni nhìn thấy, thiếu chút đã ói hết bữa cơm mới vừa ăn tối hôm qua ra.
Bà chủ bị cắt cổ họng kia dường như đã phát hiện ra cô ta, chậm rãi quay đầu lại, cặp mắt trợn trắng nhìn chằm chằm vào cô ta, tràn ngập thù hận và phẫn nộ vô tận.
Uông Đan Ni sợ tới mức cả người run lẩy bẩy, muốn quay người lại chạy trốn nhưng lại phát hiện ra cơ thể của cô ta cơ bản cũng không nghe bản thân sai sử, động tác cứng ngắt đi về phía bà chủ bị cắt cổ họng kia.
Lúc này, cô ta nhìn thấy trên bức tường bên cạnh có ghi một chút giới thiệu về địa điểm cảnh quan kinh dị này.
Bà chủ cắt cổ họng: ông chồng lăng nhăng mê đắm “lâu phượng”, vắng vẻ ngược đãi vợ mình.
Người vợ tìm tới cửa đánh nhau với kẻ được chồng bà ta bao nuôi ở lâu phượng, bị người ở lâu phượng dùng dao phay cắt cổ họng, cho nên cực kỳ oán hận lâu phượng.
Uông Đan Ni muốn thét chói tai kêu cứu, há miệng thở dốc, rồi lại phát hiện bất cứ âm thanh gì trong cổ họng đều không thể phát ra được.
Cô ta hoảng sợ nhìn ma nữ kinh dị trước mặt, mắt trừng lên thật to.
Bà chủ cắt cổ họng đứng dậy, một đầu tóc dài rối tung đột nhiên bay lên, chằng chịt rậm rạp chui vào trong mặt Uông Đan Ni.
Đồng tử cô ta thoáng cái phóng to ra, ánh mắt trở nên trống rỗng, cả người dường như đã trở thành một cái xác không hồn.
Chúng tôi đi theo phía sau Trương Viễn Trì, đã đi được một đoạn đường rất dài, cũng gặp được rất nhiều địa điểm cảnh quan kinh dị, nhưng đều là người làm bằng nhựa plastic giả, còn làm đến độ đặc biệt giả trân, cơ bản là không doạ được ai.
Lại qua tiếp một cái ngã rẽ, trước mắt xuất hiện một địa điểm nơi có cảnh quan kinh dị.
Một con ma thắt cổ quay lưng về phía chúng tôi, nó bị treo lên trên, thân thể vẫn còn đang không ngừng lay động.
Trên thẻ bài của địa điểm cảnh quan kinh dị này có ghi: ma thắt cổ, khi còn sống đi vay nặng lãi thiếu nợ một khoản tiền lớn, không có tiền trả lại, thắt cổ tự sát mà chết, hận nhất là vay nặng lãi.
“Này, các người nhìn xem.” Trần Quân đột nhiên dùng một ngón tay chỉ vào trong góc.
Chúng tôi nhìn sang, chỗ đó vậy mà có vứt một người giả làm từ nhựa plastic, khuôn mặt vặn vẹo, đầu lưỡi bị kéo ra dài ơi là dài, giống hệt như một con ma thắt cổ.
Lồng ngực của tôi lạnh buốt, lạnh ra khắp toàn thân, người giả làm bằng nhựa plastic đang ở chỗ này, vậy còn cái xác đang bị dây thừng treo lên kia là ai?
Cót két, cót két.
Tiếng chuyển động rất nhỏ ở trong màn đêm yên tĩnh phát ra cực kỳ kinh dị, người bị treo rõ ràng là đang chậm rãi vòng tới đây.
Các du khách vừa nhìn, toàn bộ đều hét ầm lên.
Người bị treo kia, rõ ràng chính là một trong ba du khách bị mất tích trước đó, chính là ông chú trung niên kia!
Ôn Diệu Noãn cả gan đi xem xét, con ma thắt cổ kia bất thình lình mở mắt ra, đầu lưỡi duỗi ra ngoài miệng nhanh chóng biến dài, quấn lấy cổ của Ôn Diệu Noãn.
Biến cổ này xảy ra thật nhanh, Ôn Diệu Noãn lập tức bị lưỡi con ma treo lên.
Tôi biến sắc, lập tức móc ra một lá bùa trấn tà, bấm một cái pháp quyết, ném về phía con ma thắt cổ.
Khi bùa trấn tà chạm vào, trên người ma thắt cổ bốc lên một làn khói xanh, thả Ôn Diệu Noãn ra.
Ôn Diệu Noãn ở trước mặt mọi người bị một con ma hung ác tập kích, mặt có chút không nhịn được, thở hổn hển nhằm vào nó bắn liên tục ba phát, ba phát đều bắn vào trên trán của con ma thắt cổ.
Viên đạn kia hình như cũng không phải viên đạn bình thường, ma treo cổ bị trúng liên tục ba phát súng, thân thể bắt đầu tan vỡ, cuối cùng biến thành một đống máu thịt be bét, chồng chất bên dưới bộ đồ và dây thừng.
Ôn Diệu Noãn quay đầu, nói với chúng tôi: “Nơi này không nên ở lâu đâu, đi mau.”
Chúng tôi vội vàng rời khỏi địa điểm cảnh quan kinh dị này.
Vượt qua mấy cái ngã rẽ, lại thấy được một địa điểm có cảnh quan kinh dị khác.
Thiếu niên nhảy lầu: ở trường học thường xuyên bị bạn học bắt nạt, không chịu nổi nên nhảy lầu tự sát, thân thể rơi xuống vừa vặn đâm vào trên lan can lưới sắt, bị sống sờ sờ cắt thành hai nửa.
Đối với thiếu niên bất lương cực kỳ căm hận.
Có hai cái xác trên mặt đất, hai nửa người trên và hai nửa người dưới.
Một cái là người giả làm bằng plastic, mà cái còn lại chính là thiếu niên bị mất tích kia.
Đột nhiên, thiếu niên kia nhúc