Lưu Thế Đào được phong làm Nhân dũng giáo úy, phủ Trạng nguyên cũng đổi thành phủ giáo úy.
Bởi vì Nhàn Chỉ ở Thiên Hoa Cung làm tiên sinh chép sách được nửa tháng, trước khi xuất cung, ta giao phó Tiểu Tam Đăng chuẩn bị đầy đủ một bàn rượu thịt chiêu đãi hắn.
Tiểu Tam Đăng ấp úng, nói đây không phải một vị chủ nhân dễ phục vụ.
Bằng hai mươi năm kinh nghiệm đời người, ta không nhịn được trách cứ hắn: "Phàm là người cùng bổn công chúa giao thiệp, không đến chỉ trích đã là đại cát, ngươi lại còn trông cậy vào hắn dễ phục vụ?"
Không nghĩ tới lại thành lời sấm.
Giờ phút này, ta đứng trước cánh cổng đỏ thẫm, nhìn ba chữ "Phủ giáo úy" khí thế hùng hồn trên tấm bảng, sâu sắc cảm thấy việc hôm nay e rằng sẽ mang lại chuyện nguy hiểm liên tiếp.
Bên trong cánh cổng đỏ thắm, bất ngờ là một nhóm vũ phu đang vác đao cầm thương.
Lưu tráng sĩ để cánh tay trần, tập trung tinh thần kiểm tra trong đó.
Ta sợ bị ngộ thương, dè dặt tránh ở chân tường bên cạnh, bất ngờ đụng phải một người.
Chính là lão mẫu hơn tám mươi tuổi của Lưu Thế Đào.
Lão mẫu đặt kim chỉ xuống, híp mắt nhìn ta, run rẩy vui mừng hô lên: "Đào tử, cô nương con luôn nhớ nhung lại tới rồi."
Ta theo tiếng kêu nhìn lại, Lưu tráng sĩ phát ngốc chốc lát, hai ba bước tới bên cạnh ta, quỳ một chân: "Mạt tướng Lưu Thế Đào, tham kiến Xương Bình công chúa!" Dừng một chút, quay đầu lại gầm lên, "Ngớ người cái gì, còn chưa tới bái kiến công chúa!"
Có vẻ sự tích ta gây sóng gió đã sớm lưu truyền trong dân gian, vũ phu liên can nhìn thấy ta, tất cả đều phát ngốc, một lúc sau, mới bừng tỉnh quỳ xuống hô to.
Ta cẩn thận nghe một hồi, đúng là, cái gì cũng có, thí dụ "Công chúa tiền tài rộng mở", "Công chúa xinh đẹp như hoa", "lại thí dụ như" Công chúa vạn tuế vạn vạn tuế.
"
Lưu Thế Đào nghe đến câu" Vạn tuế "này, đầu đầy mồ hôi lạnh, cao giọng khiển trách:" Trong mắt các ngươi có còn vương pháp hay không? Tháng này bổng lộc giảm nửa! "Lại mời ta ngồi, cười trừ:" Khiến công chúa sợ hãi.
"
Ta đúng là bị kinh sợ.
Ngược lại không phải bởi đám vũ phu đại thần đầy sân này.
Nhị ca ta nói, nếu người bị thương trong tim, ắt phải co giật một hồi.
Có vài người co vào giật ra, liền bình phục; có vài người co vào giật ra, liền suy sụp; loại thứ ba chính là hết thuốc chữa, những người này đem co giật là một trạng thái bình thường, từ đây một đường trở nên xấu xa.
Nhìn tình trạng của Lưu tráng sĩ bây giờ, chính là loại thứ ba.
Ta không biết nói gì nhìn hắn, hỏi:" Ngươi muốn làm gì? "
Lưu Thế Đào hướng ta chắp tay, sôi sục nói:" Mấy người này đều là tân binh không được tuyển chọn đợt chiêu mộ mùa thu năm nay, ta yêu cầu Hoài Hóa đại tướng quân gọi bọn họ tới, sắp xếp làm bộ hạ Nhân dũng ta, ngày thao luyện đêm thao luyện, tất sẽ đem bọn họ luyện thành tinh nhuệ bất khả chiến bại.
"
Hắn ngừng một lát, dâng trà nóng lên cho ta, lại vui mừng nói:" Hôm nay đại công mới thành, ta liền mời Hoài Hóa đại tướng quân tới kiểm tra.
Đúng dịp công chúa đại giá, vừa vặn cùng Mộ tướng quân cùng nhau làm chứng.
"
Ta đang muốn uống trà, nghe lời này, ngẩng đầu lên ngu ngốc nhìn hắn.
Lưu tráng sĩ hỏi:" Công chúa, chờ lát nữa ngài tới ban rượu, hay là Mộ tướng quân tới ban rượu? Theo như cấp bậc, hẳn là Mộ tướng quân, nhưng bàn về phẩm cấp, công chúa là quân, không ai bằng.
"
Ta đem chén trà đặt sang bên cạnh, thành khẩn nói: Bổn công chúa vẫn nên trở về cung trước."
Mới vừa đứng lên, cánh cổng đỏ thắm "két" một tiếng, một vạt áo màu mực viền trắng rẽ vào.
Mộ Ương đẩy cổng vào, Lưu tráng sĩ lập tức bước tới, quỳ một chân: "Mạt tướng Lưu Thế Đào, tham kiến Đại tướng quân!" Ngừng một lát, lần nữa quay đầu hướng đám vũ phu trong sân đang trố mắt nhìn gầm lên: "Mắt không kỷ luật, khấu trừ ba tháng bổng lộc!"
Mộ Ương đáp một câu "Không cần đa lễ", ngẩng đầu nhìn thấy ta, không khỏi sửng sốt.
Chưa đến giữa trưa, bầu trời đã nổi gió.
Ánh mắt Mộ Ương rất sâu, ta ở xa, nhìn không rõ trong mắt hắn có gì.
Hắn đi tới bên cạnh ta, chắp tay nói: "Xương Bình công chúa."
Ta đi không được, ở lại không xong, không thể làm gì khác cũng thi lễ: "Mộ tướng quân."
Nhớ lại khi còn bé, lần đầu ta thấy hắn, ta liền đem cả tên họ hắn gọi một tiếng "Mộ Ương".
Hắn nghiêm nghị nói: "Vi thần cùng công chúa vua tôi khác biệt, công chúa không nên gọi cả tên họ vi thần." Ta coi lời này như gió thoảng mây bay, cũng không để ý tới.
Sau đó rất nhiều năm, hắn liền mặc kệ ta.
Thật ra thì ba năm, cũng không đủ khiến bãi bể hóa nương dâu, chẳng qua là một tiếng "Mộ Ương" lý trực khí tràng kia, lại không thể bật ra khỏi miệng.
Có vẻ thấy ta không phản ứng, Lưu Thế Đào lại nói lần nữa: "Mời công chúa và Mộ tướng quân thượng tọa."
Ta trầm mặc một chút, lại ngồi xuống ghế bát tiên.
Lưu Thế Đào nói, theo quy củ, hắn phải kính ba ly rượu trước, một kính trời đất, hai kính quân thượng, ba kính lê dân bách tính.
Bởi vì Đương kim thánh thượng không có ở đây, cho nên quân thượng này, liền do ta và Mộ Ương đại diện.
Hắn rót rượu kính hoàng thiên hậu thổ, liền muốn vì ta cùng Mộ Ương rót đầy rượu.
Thời điểm Nhị ca cùng Nhị tẩu thành thân, ta có đi tham gia náo nhiệt.
Nhị tẩu luôn luôn phong tư hiên ngang, hôm đó hiếm khi thấy phượng quan hà phí, minh diễm mang theo mấy phần kiều mỵ, cùng Nhị ca hướng Phụ hoàng cùng Ly phi mời rượu.
Lúc đó ta nghĩ, có một ngày, ta cùng Mộ Ương cũng sẽ giống Nhị ca Nhị tẩu vậy, ở trong phủ Tướng quân khách khứa chật nhà nến đỏ khắp nơi bái thiên địa.
Không ngờ ngăn cách nhiều năm, hai chúng ta lại giống như cao đường, cũng ngồi trên ghế bát tiên uống một ly rượu quân.
Trùng hợp này, tuy không viên mãn, cũng có thể coi là một cái đền bù.
Chỉ tiếc ta còn chưa đem ly rượu này uống vào miệng, cánh cổng sơn đỏ