Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 178: Mặt nạ nhỏ, chơi trốn tìm với Bạch gia ta


trước sau

Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP

Bạch Tiểu Thuần không cách nào tưởng tượng được, nghĩ thế nào cũng không ra đến cùng nơi này là cái dạng tồn tại gì.

Trầm mặc một chút, Bạch Tiểu Thuần bèn thu lại ánh mắt đang nhìn về màn sương mù phía xa, hít sâu một hơi rồi dần khiến tâm tư mình bình tĩnh lại.

“Mặc kệ, dù sao thì nơi này cũng khiến ta cảm ngộ rất nhanh, thu hoạch được rất lớn.” Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, áp chế chấn động trong lòng xuống.

“Khó trách thời gian nơi này chủ yếu tính bằng ngày, thậm chí còn tính bằng canh giờ. Mà tu sĩ tới chỗ này cũng phải tích lũy thật nhiều, đổi lấy mấy ngày liền.” Trong lòng Bạch Tiểu Thuần có chút gấp gáp, hắn tu hành Tử Khí Thông Thiên Quyết đã mất ba ngày, lúc này chỉ còn lại năm ngày nữa.

“Không thể phí phạm.” Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng lấy một miếng ngọc giản bên trong túi Trữ vật ra, rồi dung nhập Linh lực vào ngọc giản trong tay. Một đoạn khẩu quyết nhanh chóng được hiển thị trong đầu hắn.

"Bất Tử Kim Cương!" Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần đầy phấn chấn, ngọc giản này là do người thủ mộ năm đó tặng cho, Bất Tử công quyển thứ hai…Bất tử Kim cương!

Bất tử quyển thứ nhất, tu hành chính là lực lượng lớp da dẻ bên ngoài, gọi là Bất tử Bì. Quyển thứ hai này, hu hành lực lượng nhục thân, được gọi là …Bất tử Kim cương!

Tương tự như Bất Tử Bì, Bất Tử Kim Cương này cũng được chia làm bốn cảnh giới, nhưng không phải là Thiết, Đồng, Ngân, Kim, mà được chia thành bốn loại nhục thân. Lần lượt là tầng thứ nhất Thập tượng Man Quỷ thân, tầng thứ hai Thập Quỷ Thiên Yêu thân, tầng thứ ba Thập Yêu Tu la thân, cuối cùng là Bất tử Kim cương thân!

Bốn loại nhục thân, mỗi tầng đều mạnh mẽ vượt trội hơn tầng trước, mà mạnh mẽ nhất chính là Bất Tử Kim Cương thân, lực lượng cường đại, gấp hơn một ngàn lần Man Quỷ thân tầng thứ nhất.

Ngày trước Bạch Tiểu Thuần cũng từng tìm hiểu quyển này, thế nhưng Bất tử Bì của hắn còn chưa đại thành nên không cách nào tu hành được. Bây giờ mới có thể tiếp tục được, nhưng nhìn lại lần nữa, hắn vẫn bị Bất Tử Kim Cương này làm chấn động như lúc trước.

“Tầng thứ nhất, thập tượng Man Quỷ thân…cái gọi là Tượng ở đây không phải là loài Voi bình thường, mà chính là một loại tồn tại thời kỳ viễn cổ, thể lực áp đảo khắp nơi, lực lượng nhục thân đơn thuần cũng có thể so được với tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ ngày nay…Viễn cổ Cự Tượng!

Lực lượng Long Tượng Hóa Hải Kinh của ta cũng là do lực lượng này tạo thành. Sau khi thành tựu Trúc cơ, lực lượng nhục thân của ta chỉ có thể so với lực lượng nhất Tượng mà thôi.

Mà Man Quỷ này, dựa theo Bất Tử Kim Cương giới thiệu, là một loại tồn tại kinh khủng trong thần thoại truyền thuyết có thể xé xác Cự Tượng, như Quỷ nhưng không phải Quỷ, lại có huyết nhục của hung thú!” Sau khi so sánh tu vi bản thân, Bạch Tiểu Thuần lại càng thêm kinh hãi đối với Bất Tử Kim Cương quyển.

“Nói cách khác, tu hành Bất Tử Kim Cương quyển tầng thứ nhất sẽ khiến lực lượng nhục thân ta bạo tăng lên gấp mười lần…Sau khi gấp mười lần, mới coi như là lực lượng Nhất quỷ của tầng thứ hai. Mà lực lượng Man Quỷ này phải cần gấp mười lần mới có thể hóa thành Thiên yêu.”

“Thiên Yêu, dựa theo giới thiệu của Bất Tử Kim Cương quyển, cũng là một loại tồn tại cường hãn trong thần thoại truyền thuyết, dùng lực lượng nhục thân quát tháo bát phương, lấy Man Quỷ làm thức ăn!”

“Lực lượng Thiên Yêu lớn gấp mười lần, mới được tính là Tu La, cũng là một vật trong truyền thuyết, lực lượng cực lớn, nghiền ép Thiên Yêu…Tương tự, lực lượng nhục thân gấp mười lần Tu La thì mới được xem như…Bất Tử Kim Cương?”

Hai mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, chỗ tốt của Bất Tử Bì hắn rất thấm nhuần, nên Bất Tử Kim Cương trước mắt khiến tim hắn đập thình thịch. Vừa nghĩ tới ngày bản thân tu thành Bất Tử Kim Cương, phối hợp với Bất Tử Kim Bì, bản thân không nói là bất tử nhưng nhất định là rất khó tử vong!

“Bất Tử Kim Cương quyển này, là một bảo quyển nhằm bạo tăng lực lượng nhục thân a! Một khi tu thành, nhìn khắp toàn bộ tu sĩ Trúc Cơ trong thiên hạ, ai có thể giết được ta chứ!” Bạch Tiểu Thuần kích động, khoa chân múa tay, tranh thủ nhắm mắt minh ngộ tầng thứ nhất Bất Tử Kim Cương.

Minh ngộ ra Bất Tử Kim Cương quyển không khó, cái khó là nếu muốn tu hành thì nhất thiết phải chịu hao phí Nguyên lực to lớn, không thể nào so được với Bất tử quyển thứ nhất. Bạch Tiểu Thuần vừa mới tu hành được một chút thì thân thể đã cấp tốc khô héo đi trông thấy, hắn bị hù dọa giật mình mà vội vàng dừng lại.

“Tiêu hao Nguyên lực thế này cũng quá kinh khủng mà, không cẩn thận không khéo sẽ biến thành một cái thây khô mất…” Bạch Tiểu Thuần run rẩy một chút, tưởng tượng cái dáng vẻ khô đét của bản thân mà hãi hùng khiếp vía nhưng hắn lại không cam lòng từ bỏ, hơn nữa nếu hoàn thành xong Bất Tử Kim Cương tầng thứ nhất, thì có thể tu hành được thần thông của Bất Tử Kim Cương quyển này đấy.

“Hám Sơn Chàng…” Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi. Hắn quyết định ngày sau phải luyện đan nhiều hơn, nếu không thì cần phải ăn rất nhiều thiên tài địa bảo để bổ sung Nguyên lực, nói sao thì cũng phải tu luyện cho thành Bất Tử Kim Cương.

Tính toàn thời gian một chút, hắn còn thừa ba ngày, sau khi ngẫm nghĩ hắn bèn tháo đôi cánh sau lưng xuống, gỡ lấy Nguyên Từ thần châu trên cánh ra, cầm trong tay nghiên cứu cẩn thận. Ở giữa Nguyên Từ sí này là hạt Nguyên Từ châu mà khi xưa hắn đổi bằng dược phương Phát Tình đan cho bờ Bắc.

Lúc đó, bà lão Diên Vĩ Phong ở bờ Bắc có nói qua, nếu như có cơ duyên thì có thể từ trên Châu và đôi cánh này cảm ngộ ra được thần thông Xích Dẫn có liên quan tới lực từ.

Bạch Tiểu Thuần cũng từng nghiên cứu qua, thế nhưng vẫn chưa nắm bắt được trọng điểm, lúc này thấy còn thừa ba ngày, hắn bèn nổi lên tâm tư nghiên cứu cẩn thận lần nữa.

Thời gian ba ngày trôi qua gần hết, ước chừng hắn chỉ còn cảm ngộ trong bí cảnh này khoảng thêm bốn canh giờ nữa, Bạch Tiểu Thuần không thể không từ bỏ. Mặc dù hắn vẫn không cách nào cảm ngộ được lực hút và lực đẩy, nhưng mức độ hiểu rõ và vận dụng được lực từ này càng thêm thành thạo hơn so với khoảng thời gian trước kia rất nhiều.

Hắn có thể lấy được một chút khí tức vừa bài xích vừa hấp dẫn lẫn nhau trên cặp cánh kia, hình thành một hạt châu vặn vẹo xoay chuyển trong lòng bàn tay.

Hạt châu như hư ảo nhưng lại ảnh hưởng đến hư vô bốn phía xung quanh, khiến hư vô vặn vẹo, dù hắn có dung nhập bao nhiêu Linh lực vào bên trong cũng biệt tăm tựa như đá chìm xuống đáy biển. Chỉ là hết lần này đến lần khác, khi hắn tản ra thì Linh lực đó trong nháy mắt bạo phát hình thành tiếng nổ vang khiến chính hắn phải kinh hãi, đồng thời cũng nhận ra được khí tức kì dị hình thành hạt châu này tựa như có một loại cân bằng, như một vòng tuần hoàn nào đó, mà hình thành nên vật chứa đựng.

Chỉ là hắn không thể tháo rời từng lực đẩy và lực hút ra, sau này nếu như có thể làm được điều đó, hẳn là bản thân có thể chạm tới Nguyên Từ lực.

“Đáng tiếc, nếu có thể ở đây lâu hơn một chút nữa, ta nhất định có thể nghiên cứu ra được cách tách rời chúng đấy.” Bạch Tiểu Thuần cảm khái, thu hồi lại đôi cánh. Sau đó tận dụng hết thảy bốn canh giờ còn lại cảm ngộ Thủy Trạch Quốc Độ của mình.

Bốn canh giờ trôi qua, hư vô xung quanh Bạch Tiểu Thuần chợt vặn vẹo. Không đợi hắn kịp cảm ứng, không gian xung quanh đã tự động sụp đổ, tiếng ầm ầm vang dội tạo thành một vòng xoáy nuốt chửng lấy

Bạch Tiểu Thuần trong nháy mắt, rồi biến mất không còn gì nữa.

Lúc xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần đã về tới Chủng Đạo Sơn, đứng trước cửa vào bí cảnh. Trong nhất thời hắn có chút không thích ứng được, đầu óc hắn bên trong bí cảnh kia như được rõ ràng đến chưa từng có, khiến mọi suy nghĩ của hắn đều được phóng đại đến vô hạn. Nhưng sau khi trở về, tất cả mọi thứ cũng được khôi phục lại khiến hẳn cảm thấy toàn thân như chìm sâu vào trong màn nước, đầy cảm giác mơ hồ đần độn.

Vị Thái thượng trưởng lão kia mở mắt, nhìn Bạch Tiểu Thuần, lão có chút động dung. Lúc này Bạch Tiểu Thuần đã hoàn toàn khác biệt so với tám ngày trước đó, dù là thân thể hay tinh thần đều mạnh mẽ hơn không ít.

“Mỗi người khi lần đầu tiên tiến vào bí cảnh này, lúc trở về cũng có chút không thích ứng được. Sau khi ngươi tĩnh tọa mấy ngày, thì mọi thứ lại khôi phục như cũ.” Lão giả khẽ gật đầu, trong mắt đầy tán thưởng rồi tiếp tục nhắm mắt đả tọa.

Thật lâu sau, Bạch Tiểu Thuần mới miễn cưỡng khôi phục lại đôi chút, sắc mặt vẫn còn chút tái nhợt, chắp tay cúi đầu, quay người rời đi.

Về tới động phủ, Bạch Tiểu Thuần ngồi bên hồ, vừa cố thích ứng lại với thế giới thật, vừa nhớ lại những việc đã trải qua trong tám ngày kia, rồi cuối cùng thở dài một hơi.

“Nếu có thể ở trong đó cảm ngộ thêm mấy ngày nữa thì thật tốt. Tu hành ở nơi đó, căn bản chính là một loại sung sướng…Rốt cuộc nơi đó là ở đâu? Tại sao lại kỳ diệu đến vậy?” Bạch Tiểu Thuần lắc đầu. Có thể dùng điểm cống hiến để đổi lấy thời gian tiếp tục tiến vào bí cảnh, nhưng điểm cống hiến của hắn cũng không đủ để đổi được bao nhiêu canh giờ bèn thở dài.

Lúc này, thân thể hắn vẫn còn chưa thích ứng lại được, khó mà tĩnh tâm tu hành, Bạch Tiểu Thuần bèn nghĩ ngợi rồi lấy túi Trữ vật xuống.

Vật phẩm trong túi Trữ vật của hắn vô cùng hỗn tạp, chủ yếu là thu hoạch được bên trong Vẫn Kiếm thâm uyên, từ lúc trở về hắn cũng không nhớ mà sắp xếp lại. Lúc này mở ra, bên trong là đủ thứ vật phẩm lung tung lộn xộn, có không ít Linh thạch, pháp bảo cũng có một chút.

Sau khi sắp xếp một phen, Bạch Tiểu Thuần lấy hơn mười bình đan dược và một hộp ngọc ra, tất cả đều chứa đan dược bên trong, còn có một vài vật phẩm mà bản thân hắn cũng không nhận ra lai lịch. Dù sao thì tam tông kia cũng có những sở trường riêng, có rất nhiều vật phẩm mà Bạch Tiểu Thuần còn chưa biết được.

“Đây là linh dược của Đan Khê Tông? Phương pháp luyện đan của Đan Khê Tông, có chút ý tứ…”

"Đây là Huyền Khê tông a, như là một mảnh móng tay."

"Đây là cái gì? Sền sệt. . ." Bạch Tiểu Thuần lắc đầu. Sau khi đặt xuống, thì hắn tiếp tục mở ra một hộp ngọc huyết sắc, vừa mở ra thì một tia lực lượng hỏa diễm đột ngột từ trong đó tràn ra ngoài.

Vốn dĩ Bạch Tiểu Thuần cũng không quá chú ý tới hộp ngọc này, sau khi nhìn thấy ngọn lửa hắn đột nhiên sững sờ, hai mắt trợn to, hơi thở dồn dập. Lập tức hắn nhìn ngó kỹ càng lại, rồi dần cũng nhìn ra một đốm lửa nhỏ bên trong hộp ngọc này.

Nói chính xác thì ngọn lửa này không phải do tự nhiên sinh ra, mà được phát ra từ một gốc thực vật. Thực vật này là một gốc Tiên thảo, có bốn lá với bốn màu khác nhau, khiến ngọn lửa được phát ra từ Tiên thảo cũng có bốn màu, không ngừng biến hóa liên tục, nhìn qua rất kỳ dị.

“Tứ diệp Tiên thảo, chính là…vật phẩm hiếm hoi có thể phóng xuất ra Tứ sắc hỏa!!!” Bạch Tiểu Thuần hít sâu, trái tim đập rộn, sau khi cẩn thận phân biệt thì hắn cũng đã hoàn toàn xác định.

“Trong mười vạn gốc Tam diệp Tiên thảo thì mới có một gốc biến dị mà xuất hiện phiến lá thứ tư, hình thành Tứ diệp Tiên thảo, từ đó mới ngưng tụ ra được Tứ sắc hỏa…” Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, hắn không nghĩ đến túi Trữ vật của mình lại có thể cất giấu bảo vật thế này.

Đối với đệ tử tam tông khác mà nói, đây là một bảo vật phụ trợ luyện dược hoặc tu hành, nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần, đây chính là chí bảo.

Nồi Quy Văn của hắn đã không có tác dụng từ lâu rồi, không phải hắn không biết nhưng khắp cả tông môn cũng không tìm được Tứ sắc hỏa. Vật phẩm có thể sinh ra Tứ sắc hỏa không nhiều, cho dù có là Bạch Tiểu Thuần cũng khó mà đoạt tới tay được.

Bạch Tiểu Thuần nhìn Tứ diệp Tiên thảo trước mắt, nghĩ kỹ lại, cuối cùng mới nhớ ra vật này là hắn thu được từ trên người một đệ tử Huyết Khê Tông. Trong lúc cướp đoạt Thiên Mạch chi khí tại Vẫn Kiếm Thế giới, hắn bị quá nhiều người vây công, hơn nữa tình hình lúc đó quá nguy cấp nên cũng không thể nào nhớ kỹ từng người được. Hắn có ấn tượng với tên đệ tử Huyết Khê tông này là do nhớ lại chuyện khi người này sau khi chết đi, có hóa thành một cái mặt nạ định chạy trốn.

“Là hắn!” Hai mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, lập túi cúi đầu nhìn vào túi Trữ vật. Hắn nhớ rõ đã chụp lấy tấm mặt nạ kia, sau khi bóp nát nhưng mặt nạ lại không chút vỡ ra, mà tình thế lại khẩn cấp nên hắn bèn tiện tay ném vào trong túi Trữ vật.

Nhưng tìm kiếm hơn nửa ngày, Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc phát hiện, vậy mà hắn không tìm thấy.

"Không có khả năng!" Bạch Tiểu Thuần lập tức nghiêm túc lại, đè nén cảm giác không thích ứng kia xuống, đồng thời gắng gượng vận chuyển tu vi tìm lại một lần nữa, nhưng vẫn không có chút phát hiện nào.

“Ta không nhớ nhầm, quả thật có ném vào trong túi Trữ vật. Xem ra cái mặt này quả nhiên là một bảo vật khó lường, có thể ẩn tàng đến ta cũng không phát hiện ra được!” Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lộ lên đầy vẻ hứng thú.

“Mặt nạ nhỏ, dám cùng Bạch gia ngươi chơi trốn tìm sao. Bạch gia ngươi trong nháy mắt sẽ để ngươi tan thành mây khói!” Bạch Tiểu Thuần hất cằm lên, đầy ngạo nghễ nói.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện