Nhất Sinh Nhất Thế: Tiếu Thương Khung

Ông đ y thà gả con gái cho lợn cũng không gả cho phượng vô trù (2)


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đương nhiên, đây chỉ là suy nghĩ từ góc độ quốc gia

Sau khi Hiến Thương Mặc Trần nghe xong, hắn lập tức mỉm cười, nhẹ nhàng đáp lại: “Tuy lời này không có chút khách sáo nào nhưng sự thực đúng là vậy

Kết thông gia với Long Chiếu, đối với không ít người của hoàng thất mà nói là một việc đáng để bon chen

Chỉ là công chúa thích Phượng Vô Trù, nói chung chuyện này cũng cần duyên phận!”

Lời này không nhẹ không nặng, cũng rất khiêm tốn, nhưng không khó để nghe ra ý từ chối trong đó.

Trên thực tế, Hiến Thương Mặc Trần đúng là có lọt vào mắt xanh của Võ Tu Hoàng, ông ta muốn gả Võ Lưu Nguyệt cho hắn là bởi vì rất hiểu con gái mình

Trong mắt Võ Lưu2Nguyệt, chuyện làm cho con bé cảm thấy hứng thú nhất đó là trở thành người phụ nữ tôn quý nhất trên đời, mà lúc này với phong cách làm việc đặt quốc gia lên làm đầu của Hiến Thương Mặc Trần, hắn là người có khả năng nhất...

Nhưng rất hiển nhiên, lúc này Hiến Thương Mặc Trần từ chối

Hắn và Võ Lưu Nguyệt đều không thích nhau

Võ Tu Hoàng liếc mắt nhìn hắn, cười một tiếng: “Ta cũng hiểu rõ ngươi, hiện giờ ngươi có lòng tin với bản thân mình

Không mượn sức mạnh của Long Chiều ta, sớm muộn gì cũng sẽ bước vào hàng ngũ của mấy cường quốc, không muốn kết hôn với con gái ta cũng không tính là kiểu ngạo, chẳng qua là cảm thấy không cần phải hy sinh đến9như thế

Có điều ta chỉ để nghị với người chuyện này một lần, ngươi không muốn cưới con gái của ta, về sau đừng hối hận!” “Đa tạ ý tốt của Tu Hoàng huynh, hiện giờ quả thực Trẫm không có tâm tư nghĩ đến chuyện hôn sự!” Hiến Thương Mặc Trần cười nhạt nói

Hắn thật sự không thể tưởng tượng ra, một ngày nào đó sẽ hối hận hôm nay không cưới người phụ nữ như Võ Lưu Nguyệt kia...

Nhưng điều hai người đều không hề nghĩ tới chính là đứa con gái họ thảo luận từ nãy tới giờ..

Cuối cùng người này lại không phải người đó

Điều Hiến Thương Mặc Trần càng không hề nghĩ tới chính là hôm nay hơn bình tĩnh từ chối như thế, mặc cho
lời cảnh cáo của Võ Tu6Hoàng, vẫn giữ vững quyết định không cưới công chúa Long Chiếu làm vợ, nhưng về sau khi tất cả bí ẩn được vạch trần, biết được cành vàng lá ngọc chân chính, hắn lại đi lấy lòng muốn nhận người kia là cha vợ, quên hết tất cả sự kiên quyết của mình ngày hôm nay

Đương nhiên, tất cả là chuyện sau này

“Hừ!” Võ Tu Hoàng khẽ hừ một tiếng, mặc dù có thể hiểu được suy nghĩ của Hiến Thương Mặc Trần, nhưng khi con gái của mình bị ghét bỏ như vậy, trong lòng ông ta vẫn hơi khó chịu

Sau khi bình tĩnh lại, ông ta lại sờ lên cằm suy nghĩ một lúc về Phượng Vô Trù

Thằng nhóc Phượng Vô Trù kia, tuy kiêu ngạo làm người ta thấy ngứa mắt, nhưng không0thể nghi ngờ sức mạnh của hắn, thậm chí hiện giờ hắn đang ở vị trí rất cao trong đại lục này

Đương nhiên dư sức xứng với Lưu Nguyệt, nhưng chuyện hắn đoạn tụ lại rất phiền phức...

Ông ta đang nghĩ ngợi bỗng nhiên nghe thấy một loạt tiếng bước chân

Tiếng bước chân rất có nhịp điệu, sát khí bức người

Phàm là người có hiểu biết với quân đội trong thiên hạ thì sẽ không xa lạ với tiếng bước chân này

Hiên Thương Mặc Trần và Võ Tu Hoàng liếc nhau, đều thấy tin tức giống nhau trong mắt đối phương!

Đội hộ vệ Vương Kỵ của Phượng Vô Trù! Hiến Thương Mặc Trần nhẹ giọng nói: “Chắc là tới đối phó với huynh rồi!” Đương nhiên Võ Tu Hoàng cũng biết, gương mặt ông ta lập tức7đen lại, cái thằng nhóc vô lễ Phượng Vô Trù này lại còn phải người tới vậy giết ông! Trong cơn tức giận, ông ta quay đầu liếc mắt nhìn Hiến Thương Mặc Trần, cắn răng mở miệng nói: “Ông dây thà gả con gái cho lợn cũng không gả cho cái đồ dể con mất dạy, mắt ở trên trời như Phượng Vô Trù dâu!”.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện