Đợi một lúc sau, Thẩm Nhu không thấy Tư Minh Cẩm trả lời, hơn nữa cô còn cảm thấy bầu không khí trong xe có chút biến hóa.
Thẩm Nhu lấy túi xong ngồi thẳng người, lúc này mới nhận thấy ánh mắt Tư Minh Cẩm vẫn luôn dừng trêи người mình.
Ánh mắt người đàn ông nhìn về phía cô vô cùng nóng bỏng, điều này khiến Thẩm Nhu cảm thấy không được tự nhiên, cảm thấy Tư Minh Cẩm có thể hóa thành dã thú bất cứ lúc nào bổ nhào lên người cô.
Trước khi anh hành động, Thẩm Nhu đã ý thức được, đỏ mặt giải thích, “Nha đầu Tô Mi kia cứ lải nhải gọi em là bảo bối bảo bối, em… không phải cố ý đâu.
”
Cô cũng cảm thấy hoảng sợ, gọi một người đàn ông trưởng thành là bảo bối, nghĩ sao vậy chứ?
Khó trách Tư Minh Cẩm lại nhìn cô chằm chằm.
Thẩm Nhu giải thích xong vội vàng quay mặt đi, thật sự không dám nhìn đôi mắt đen tối không rõ kia của anh chút nào.
Người đàn ông cũng không có động tác gì tiếp theo, chỉ là nhìn cô trong chốc lát, ánh mắt kia mang theo ý cười, hơi nóng dần dần hạ thấp.
Tư Minh Cẩm khởi động xe, đột nhiên cười một tiếng, “Anh thích xưng hô này, về sau cứ gọi vậy đi.
”
Xe ra khỏi sân bay được một đoạn, Thẩm Nhu mới phản ứng lại, mặt đỏ tai hồng muốn phản bác, sau đó nhìn thấy khuôn mặt ngọt ngào tràn đầy ý cười của Tư Minh Cẩm, nuốt lời định nói xuống bụng.
Xưng hô này, dưới tình huống cô có ý thức thật sự là không nói ra được, nhưng lại không đành lòng từ chối Tư Minh Cẩm, bởi vì thoạt nhìn dáng vẻ anh đang rất vui.
Có chút đáng yêu.
…
Tư Minh Cẩm trực tiếp lái xe tới hẻm Tây Từ.
Dọc đường đi Thẩm Nhu vẫn không yên lòng, đến cửa ngõ cô mới nhớ ra mình còn chưa đi mua quà.
Kết quả, Tư Minh Cẩm bình tĩnh mở cốp xe, ôm từng túi quà Tết đã chuẩn bị xuống, “Lần đầu tiên gặp bố mẹ vợ tương lai, sao anh lại không chuẩn bị gì được?”
“Yên tâm đi, chút ý thức này bảo bối của em vẫn có.
”
Câu cuối cùng, Tư Minh Cẩm ghé sát bên tai Thẩm Nhu nói, giọng nói rất nhỏ, khàn khàn ái muội lại quyến rũ.
Thẩm Nhu xấu hổ muốn ngất, tim lại tăng tốc.
Vẻ đỏ bừng trêи mặt đến lúc vào nhà cũng không biến mất, vậy nên lúc bố Thẩm thấy cô đỏ mặt còn tưởng rằng cô bị bệnh, quan tâm hỏi han một lúc lâu.
“Hai đứa mau đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm thôi.
”
Mẹ Thẩm từ trong bếp hô lớn, lúc này Thẩm Nhu mới tránh được nghi vấn của bố mình, nhanh chóng lôi kéo Tư Minh Cẩm lên lầu.
Trêи lầu có hai phòng ngủ, phòng của Thẩm Nhu và một căn phòng dành cho khách, bình thường trong nhà có khách thì có thể dùng phòng đó.
Còn phòng ngủ của bố mẹ Thẩm ở dưới tầng một.
Thẩm Nhu đưa Tư Minh Cẩm tới phòng nghỉ, trong phòng bày trí đơn giản, chỉ có một giường một bàn và một tủ giản dị.
Cũng may là có lắp điều hòa, mùa đông hay mùa hè gì thì cũng ấm áp.
Cửa phòng nghỉ và phòng ngủ của Thẩm Nhu đối diện nhau, bên cạnh chính là ban công ngoài trời, cửa sổ trong phòng quay ra ngõ nhỏ, ánh sáng cũng rất đầy đủ và thoải mái.
Nhưng Thẩm Nhu vẫn sợ Tư Minh Cẩm ghét bỏ, “Không thì anh ở phòng em, để em ở đây cũng được.
”
Tư Minh Cẩm buông vali, ngồi xuống mép giường.
Mẹ Thẩm đã dọn dẹp căn phòng, dưới giường còn trải hai lớp đệm bông, một chiếc ga trải giường rồi một chiếc chăn dày, vô cùng mềm mại.
Tuy rằng phòng không lớn nhưng lại Tư Minh Cẩm lại cảm thấy ấm áp, là cảm giác gia đình anh vẫn luôn khao khát.
Tư Minh Cẩm ngẩng đầu lên, đưa tay ra với Thẩm Nhu, giọng nói dịu dàng, “Lại đây.
”
Thẩm Nhu bị giọng nói của anh mê hoặc, nghe lời đi qua, bàn tay lạnh lẽo đặt vào lòng bàn tay ấm áp của anh.
Năm ngón tay thon dài của anh bọc lấy bàn tay nhỏ của cô, nhẹ nhàng kéo một cái, Thẩm Nhu lập tức ngồi lên đùi anh, bị anh ôm vào lòng.
Một tay còn lại của Tư Minh Cẩm ôm lấy eo cô, anh đặt cằm lên vai Thẩm Nhu, hơi nghiêng mặt qua, tùy ý truyền hơi thở ấm áp của mình lên khuôn mặt trắng nõn của cô.
Thẩm Nhu ngây dại, hoàn toàn không dám động.
Giữ vững tư thế mập mờ được tầm mười phút, dây đàn kéo căng trong lòng Thẩm Nhu mới chậm rãi thả lỏng, cô đã dần dần thích ứng được với cái ôm và hô hấp của anh.
Sau khi thích ứng lại bắt đầu tham luyến đứng dậy.
Lúc này, Tư Minh Cẩm lên tiếng, “Cảm ơn…”
Giọng nói của anh rất nhẹ, giống như một cơn gió thổi qua tai.
Trái tim Thẩm Nhu khẽ run lên, một tay bám vào lưng anh, cô cười, “Bắt anh phải ngủ căn phòng nhỏ như vậy mà còn cảm ơn em?”
Tư Minh Cẩm ‘ừm’ một tiếng, khẽ nhắm mắt lại, giống như người trong cơn ác mộng, “Anh không dám tham lam.
”
Chỉ cần trong lòng Thẩm Nhu có một góc dành cho anh, để anh yên tâm dựa vào là đủ rồi.
Lời nói của anh khiến Thẩm Nhu mềm nhũn xúc động, cô nghiêng mặt hôn lên chóp mũi anh, “Ở cạnh em, anh cứ việc tham lam, anh muốn gì em cũng thỏa mãn anh.
”
Giọng nói của cô giống như có ma lực mê hoặc lòng người khiến trong lòng Tư Minh Cẩm xao động không thôi, cảm giác ngọn lửa trong lòng sắp không thể áp chế nổi nữa.
Anh nắm chặt lấy tay kia của Thẩm Nhu, lực đạo rất chặt.
Ngay sau đó, lúc Thẩm Nhu còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Tư Minh Cẩm ôm lấy, trực tiếp đặt cô trêи bệ cửa sổ.
Thẩm Nhu hoảng sợ, nhanh chóng rút tay ôm chặt lấy cổ anh, khẽ hô lên một tiếng.
Tiếng hô được một nửa thì bị cắt đứt, Tư Minh Cẩm đã chặn môi cô lại.
Nụ hôn đột ngột khiến Thẩm Nhu không kịp phản ứng, chỉ có thể theo bản năng nghênh đón Tư Minh Cẩm, nhịp tim và hô hấp cùng nhau rối loạn.
Gió đêm lành lạnh, một tay Tư Minh Cẩm đỡ eo Thẩm Nhu, một tay còn lại kéo cửa sổ phía sau lại.
Như vậy, Thẩm Nhu có thể nhẹ nhàng tựa vào cửa kính, một chân treo trêи cánh tay Tư Minh Cẩm, chân còn lại lơ lửng, cánh tay ôm chặt cổ Tư Minh Cẩm, toàn tâm toàn ý đáp lại anh.
Trước khi ở bên Tư Minh Cẩm, Thẩm Nhu chưa bao giờ biết, hôn môi với người mình yêu lại là một chuyện sung sướиɠ như vậy.
Trêи môi và trong lòng đều tê tê dại dại, vô cùng thoải mái.
Kỹ thuật hôn của Tư Minh Cẩm không hề kém, nụ hôn của anh rất sâu, từng tấc từng tấc chiếm lấy toàn bộ hơi thở của Thẩm Nhu.
Hai người mặc kệ tất cả, hô hấp dây dưa chung một chỗ, ai cũng luyến tiếc rời đi.
Cho dù Thẩm Nhu sắp thiếu dưỡng khí, cô cũng vẫn ôm chặt cổ Tư Minh Cẩm như cũ, không chịu lui về phía sau.
Nếu không phải cửa phòng đột nhiên bị gõ vang, Thẩm Nhu cảm thấy… cô có khả năng sẽ chết chìm trong hô hấp của Tư Minh Cẩm mất.
“Tiểu Nhu! A Cẩm! Xuống ăn cơm thôi, có nghe thấy không?”
Ngoài cửa truyền tới tiếng thúc giục của bố Thẩm.
Lý trí Thẩm Nhu bị kéo lại ngay lập tức.
Nụ hôn của Tư Minh Cẩm cũng từ từ chậm lại, cuối cùng anh rút lui khỏi lãnh địa của Thẩm Nhu, khi hai môi tách ra, người đàn ông khẽ thở gấp, thần sắc đỏ bừng, giọng nói quyến rũ động lòng người, “…Sau này đừng nói những lời như vừa rồi với anh, anh sẽ cho rằng em đang ám chỉ anh đấy.
”
Cái gì mà cứ việc tham lam, muốn gì cũng có thể cho anh…
Những lời này từ miệng Thẩm Nhu thốt ra thì Tư Minh Cẩm chỉ có một suy nghĩ – muốn chiếm hữu cô, hung hăng muốn cô.
Cho dù có chết trêи cơ thể cô, anh cũng nguyện ý.
Dư vị trêи mặt Thẩm Nhu còn chưa tan, đôi mắt ngập nước tràn đầy xuân tình, trong mắt như mang một tầng hơi nước mỏng, chọc người mê say.
Tư Minh Cẩm không thể chịu đựng được hấp dẫn, lại hôn lên đôi môi mỏng của cô, hai mắt Thẩm Nhu gợn sóng, lay động lòng người.
Thế nên cuối cùng, Tư Minh Cẩm không thể không dùng nụ hôn phong bế đôi mắt cô lại, giọng nói thâm trầm, “Không cho phép em dùng ánh mắt quyến rũ người này nhìn anh…”
“…khó chịu.
”
Nhịp tim Thẩm Nhu như hụt mất, sau đó lại tăng tốc, cô cong môi cười thành tiếng, có chút xấu xa.
Hai người trong phòng anh anh em em, bố Thẩm bên ngoài gọi đến khàn cả giọng, cuối cùng, Thẩm Nhu đáp, “Con biết rồi, xuống ngay đây.
”
Lúc này bố Thẩm mới thu tay, mặt đầy hoài nghi xuống dưới, vừa rồi nếu Thẩm Nhu còn không