Buổi chiều, trong công viên người đã dần đông.
Trên những chiếc ghế đá loáng thoáng đã kín bóng người.
Lục Minh ngồi dựa gốc cây bằng lăng tím.
Ánh mắt mãi theo đuổi bóng hình cô gái nhỏ phía trước.
Tiểu Ninh đang chơi đá bóng với một cậu bé tầm 7 tuổi.
Quả bóng nhựa nhẹ nhàng lăn qua, lăn lại trên bãi cỏ.
Đôi khi phấn khích quá đà, cả hai cầu thủ không chuyên đá bay quả bóng lên giàn hoa giấy trắng.
Những khi như thế, cả hai lại huơ tay cười hì hà.
Không lo quả bóng sẽ treo mãi trên đó.
Bởi, Lục Minh đã có mặt ngay bên cạnh.
Đem quả bóng trả về chân cho hai đứa nhóc.
“Anh đẹp trai, mình cùng chơi đi!”
“Anh đau chân!”
Lẽ ra, Lục Minh nên nói anh đang đau lòng.
Và còn đau khắp thân thể.
Cơn đau xuất phát từ trái tim nên nhanh chóng lan ra tứ phía.
Từ khi nghe được câu nói đó, lòng Lục Minh đến giờ vẫn chưa được bình yên.
Con tim cậu đang nhảy loạn, đấm tứ tung trong lồ ng ngực.
Nó càng khiến khoảng sườn xung quanh đau không dám thở mạnh.
Lục Minh cứ dựa vào gốc bằng lăng.
Mắt vẫn dán chặt lên người Tiểu Ninh.
Dù có nhìn một vạn lần, một tỉ lần.
Cậu cũng không thể lí giải được vì sao chữ ‘sơ sinh không máu mủ’ kia lại vận lên người con bé.
Nó thế mà là đứa trẻ cô nhi.
Lục Minh không dám nghĩ đến viễn cảnh một ngày Tiểu Ninh biết được sự thật tàn khốc này!
Càng nhìn bóng hình xinh xắn đang lay động trước mắt.
Cõi lòng Lục Minh càng đau.
Thoáng thấy con nhóc đưa tay gạt mớ mồ hôi đang lăn tăn trên mang tóc.
Lục Minh đứng lên.
Cậu đưa chân chặn quả bóng lại.
Nhìn hai cầu thủ nhí.
“Chơi thế đủ rồi.
Nghỉ thôi!”
“Nhưng em còn thích chơi!”
Lục Minh cúi người nhặt quả bóng đặt vào tay cậu bé.
“Chiều mai nha!”
“Dạ!”
Có được lời hẹn.
Thằng nhóc không kì kèo thêm nữa.
Nó tươi cười ôm quả bóng đi về hướng mẹ nó.
Ngoái mặt nhìn Tiểu Ninh.
Cô đang ngồi dựa lưng bên cây bằng lăng cậu vừa mới ngồi.
Lục Minh bước đến mở chai nước nhỏ mua trước đó đưa cho cô.
“Cậu uống hết vào!”
Nó vừa hết sốt lại chảy nhiều mồ hôi.
Cậu lo con nhóc lại nóng lên.
Trong thâm tâm, Lục Minh thầm nghĩ: Nếu nó bị thêm một lần nào nữa trước mặt cậu.
Chắc cậu cũng trở thành bệnh nhân đi theo nó vào nhập viện.
Có mấy giọt mồ hôi còn vương trên trán Tiểu Ninh, Lục Minh đưa tay lau khô cho nó.
Bàn tay nhân đó áp luôn lên má Tiểu Ninh.
Ngón cái nhẹ nhàng mơn man làn da trên má nó.
Ánh mắt đau đáu vào mắt nó.
Nhìn vào đôi mắt đang đau lòng của Lục Minh, Tiểu Ninh chợt lo lắng.
“Cậu sao vây?”
“Tớ đang đau lòng?”
“Vì sao?”
“Vì Tiểu Ninh…ham chơi!”
Tiểu Ninh nghe lí do trên trời của Lục Minh, nó cười hì hì, đưa tay gạt bàn tay Lục Minh ra, đứng lên.
“Lí do thật vớ vẩn!”
Rồi nó xoay người chìa bàn tay nhỏ dài mảnh khảnh của mình ra cho Lục Minh.
“Chở tớ đi ăn sữa chua!”
“Ừm, nhưng chỉ được mang về!”
Tiểu Ninh gật đầu nhìn Lục Minh mỉm cười.
Cậu bèn nắm chặt bàn tay nó đứng lên.
Tay kia không quên xoa nhẹ vào đầu nó.
“Về ăn cơm thôi!”
“Nhớ ghé quán bà Năm nha!”
“Tối rồi!”
Lời đề nghị của nó bị bát bỏ không thương tiếc.
Nó bỉu môi ném ánh mắt sắc như dao về phía Lục Minh.
Kệ.
Lục Minh vẫn cười hì hì nắm chặt tay nó men theo lối đi ra chỗ chiếc Pega đang chờ sẵn.
“Ôm vào!”
“Không ôm!”
“Không ôm cũng bắt ôm!”
Lục Minh nhoài người cầm từng bàn tay đang buông thõng của nó dứt khoát đặt lên eo mình.
Cảm nhận con nhỏ đang có ý đồ rút đi.
Lục Minh dùng chút lực ấn chặt lại.
“Cậu mà buông ra.
Tớ lại đưa nó về chỗ cũ!”
Trước khi vít ga, Lục Minh ngoái đầu nhìn con nhỏ nhắc nhở.
Tiểu Ninh cũng nhìn cậu.
Con bé khẽ ban cho cậu nụ cười rồi đập