Sau một tuần nghỉ học, lũ bạn trong lớp gặp lại Tiểu Ninh và Lục Minh.
Khỏi phải nói, tụi nó mừng đến chảy cả nước mắt.
Đám con trai ngay lập tức muốn ôm Tiểu Ninh lên quay vài vòng cho thỏa.
Còn đám con gái bu quanh Lục Minh xem thử Lục soái ca của tụi nó có sụt kilogam nào không?
Không khí đang náo nhiệt.
Tiếng cười vui đang say.
Tụi nó chợt giật mình bởi tiếng quát của ai kia.
“Mừng vậy đủ rồi! Mau giải tán!”
Lục đại soái không thích cảnh đu đu, kéo kéo nên phát lệnh thật to.
Tiểu Ninh mới ốm dậy cần nhiều ôxi hít thở cho khỏe.
Lũ trai choai choai kia cứ bu quanh con nhỏ như vậy.
Có bao nhiêu ôxi chúng nó hít hết còn đâu dành cho Tiểu Ninh?
Nghe tiếng quát như thiên lôi hạ búa giữa trời quang mây tạnh của Lục Minh.
Đám con trai, con gái tự động giải tán.
Hoàng Dũng, Lan Nhã và Hạo Kỳ nãy giờ im lặng đứng ngoài vòng xem cảnh vui, chờ cơ hội.
Vừa thấy đám người kia tản ra, ba đứa liền sáp vô dành ôm Tiểu Ninh cho hết nhớ.
Không biết tụi nó ôm kiểu gì.
Và mắt mũi để ở đâu mà người được ôm thật muốn trở cái túi xách đang cặp nách đập luôn vào mặt tụi nhóc.
Ba đứa nhóm ngũ quỉ: Tiểu Ninh hôm nay vừa tăng cân lại vừa có mùi thuốc lá?
Ở dưới lớp vừa có tiếng thét lên nho nhỏ.
Lại vừa có tiếng cười rúc rích.
Rồi sau đó là tiếng của Lục Minh hô to.
“Cả lớp đứng!”
Ba đứa biết ngay tiết học đã bắt đầu và Thầy Vân bao công của tụi nó đã vô lớp.
Ba đứa kia liền nhanh tay buông người đang ôm.
Sáu con mắt hoá đá sững sờ.
Còn hai mắt của thầy Vân thì giận đỏ như đổ máu.
Thầy giơ cái xách lên, quát.
“Nhìn gì? Còn không mau về chỗ!”
Đầu ba đứa gật xuống một cái.
Quay vai phi nhanh về chỗ ngồi.
Lúc đi qua chỗ của Tiểu Ninh.
Thấy nhỏ bạn thân nén cười đến đỏ cả mặt.
Ba đứa ném cho ánh mắt: Tuyệt giao!
Tùng!
Trống hết tiết vừa vang lên.
Thầy Vân đi còn chưa qua khỏi cửa lớp.
Đã có bốn, năm cái bóng cầm tay nhau lướt qua, xém tí nữa là mang luôn cả thầy cùng chạy.
Thầy Vân dừng bước nhường đường, nhìn theo thở dài, điều hòa huyết áp.
Ngoài sân.
Bước sang sang Tư, tiết trời đã chuyển mình vào hạ.
Mới hết tiết đầu, nắng đã rải vàng khắp sân.
Nắng ươm trên những tán bàng xanh.
Nắng trải vàng thảm cỏ.
Nắng nhuộm cả lối đi.
Đó đây, những nhành cây hoa bằng lăng tím đã chớm nụ, đơm hoa.
Bắt đầu một mùa hoa nhuộm đầy sắc tím.
Năm đứa tụ nhau bên cây bằng lăng tím.
Lan Nhã vàTiểu Ninh ngước mắt nhìn theo chùm hoa bằng lăng vừa nở.
Nhìn cánh hoa mỏng manh như cánh bướm, hai con nhỏ muốn có vài hoa để ép vào sổ chuẩn bị làm lưu bút.
Lan Nhã quay lưng gọi ba đứa con trai.
“Ê, ba ông qua hái cho hai đứa tui vài hoa lăng!”
“Hái hoa à?”
Hạo Kỳ và Hoàng Dũng la lên.
Tụi nó thoáng chần chừ.
Bởi sau vụ bẻ hoa xoan của Lục Minh, nhà trường đã cấm tiệt.
Ai còn cố tình vi phạm sẽ bị xử lí theo nội qui.
Nhưng mấy khi được làm chút việc cho Tiểu Ninh, Hạo Kỳ ưỡng ngực đi tới.
“Tiểu Ninh, để tớ hái tặng cậu!”
Lục Minh đang nhàn nhã nhét hai tay túi quần, nhìn trời, nhìn đất.
Vì bốn tiếng ‘tớ hái tặng cậu’ đã rút hai tay ra và đi thăng đến đứng cạnh Tiểu Ninh.
“Cậu thích hoa lăng?”
“Ừm.”
Sau cái gật đầu của Tiểu Ninh, Lục Minh bước lại gần cây bằng lăng.
Với cánh tay dài mang xuống vài cánh hoa tím cho nó.
“Cho tớ nữa Lục Minh!”
“Không rảnh!”
Lục Minh đi ra khỏi cây bằng lăng.
Nắm tay Tiểu Ninh quay về lớp.
Tiểu Ninh bị lôi đi.
Nó ngoái cổ ban cho Lan Nhã nụ cười khó xử.
Lan Nhã: Được