Những Chàng Trai Của Màn Đêm

2: Oan Gia


trước sau


Tiếng nhạc du dương êm dịu như ở chốn thần tiên trong một không gian âm u ảo diệu.

Thiên Kim tiểu thư đang say giấc trên chiếc giường vuông vức trải tấm ga trắng với họa tiết hình những chú chuột mickey vui nhộn.
Có lẽ chỉ nên nói ngắn gọn rằng cô ấy đang "say giấc" thì ai cũng sẽ tưởng tượng ra một nàng công chúa ngủ trong rừng, dáng nằm ngay ngắn dịu dàng.

Thay vì thực tế lại không như người ta mong đợi.

Các bạn có biết như thế nào là tư thế "ngũ mã phân thây".

Chắc vì điều tế nhị này mà tác giả không nhiều lời hơn để giữ hình tượng cho Thiên Kim tiểu thư nhà ta.
Thiên Kim ngủ say đến mức điện thoại đổ mấy hồi chuông cũng không hay biết.

Xui xẻo thay, chiếc điện thoại đang để chế độ rung.

Nếu cô ấy tỉnh dậy sớm hơn thì chiếc điện thoại đã không dịch chuyển từ trên kệ đầu giường xuống trán cô với một lực bằng mười lần khối lượng của nó.

(*) Lực vật lý, nói chung là khá đau.
Giật mình.

Cô gái trẻ tuổi đành chia tay với giấc mơ ngọt ngào.

Đôi lông mày vẫn còn cau có.

"Alo...".

Thiên Kim mơ màng đáp.
"Em xem mấy giờ rồi".

Giọng Bảo Anh bực dọc ở đầu bên kia điện thoại.
Thiên Kim liếc nhìn chiếc đồng hồ đầu giường.

18h45.

Gương mặt cô hốt hoảng: "Sorry chị dâu tương lai, tớ ngủ quên, tới ngay đây, hì hì..."

Người gọi cho Thiên Kim là bạn gái của anh trai cô.

Thật ra, hôm nay Bảo Anh sẽ dẫn Thiên Kim đến võ đường Tiểu Hổ đăng ký học Aikido(*).

Đi cùng với hai người còn có một cô gái không kém phần xinh đẹp là Bảo An.

Bảo An là em họ của Bảo Anh.

Cả ba cùng học chung cấp 3 nên chơi rất thân với nhau.

Ở trong trường, ba người được xem là tam đại mỹ nhân mà mọi chàng trai đều mong ước được hẹn hò.

Vì vậy, bất cứ chàng trai nào được học cùng lớp với họ cũng cảm thấy sung sướng khó tả.
(*) Aikido: môn võ chủ yếu tự vệ, dựa vào việc khóa các khớp tay và ném ngã đối thủ bằng chính lực của đối thủ
Song Bảo (**) đã nhập môn từ hơn một tháng trước.

Còn Thiên Kim bận rộn cho kỳ thi Đại học nên đến tận bây giờ mới sánh bước theo học được.

Sở dĩ như vậy là do Thiên Kim thi vào trường Đại học Y dược nên mới chăm chỉ đến thế.

Ngày hôm qua, thông báo nhập học gửi đến nên Thiên Kim tiểu thư mới quá đỗi vui mừng mà đãi bạn bè thân thiết đi ăn nhậu đến nỗi say không biết đường mà chui nhầm vào phòng của hách dịch đại nhân.

Căn phòng kia lại quên khóa cửa.

Chuyện bắt đầu như thế.
(**) Song Bảo: Bảo Anh và Bảo An
*************************
Đường phố bây giờ đang lúc cao điểm.

Xe cộ đông nghẹt tỏa khói ngột ngạt nhưng vẫn chưa đến nỗi ùn tắc.

Một bóng hồng gấp gáp luồn lắt qua các khe hẹp.

Trên chiếc xe tay ga là một cô gái mặc áo thun trắng cổ chữ V, quần jean xanh nhạt đơn điệu.

Dù vậy vẫn tôn lên những đường cong gợi cảm.
Khu trung tâm thể thao Thành Phố là một nơi tập trung rất nhiều võ đường nổi tiếng.

Nó cao năm tầng với chiều dài 500m.

Màu trắng làm nền cùng với ánh đèn sáng chói làm nó thêm phần tráng lệ.
Thiên Kim nhờ tay lái như lụa của mình mà kịp đến nơi đúng giờ.

Sau khi gửi xe, gương mặt hấp tấp vẫn phảng phất nét duyên dáng lao nhanh về trước cửa đại điện, nơi có hai dáng người mảnh mai đi qua đi lại đang chờ cô tới.
"Chúng tớ suýt thì bị phạt vì cậu".

Gương mặt thanh tú nhưng có phần ranh mãnh của Bảo An vờ hờn trách.
"Còn kịp mà.

HÌ hì!” Thiên Kim cười ngượng ngạo, khoác tay hai người bạn thân thiết cùng vào phòng thay đồ.
*********
Trước giờ tập trung, võ đường Tiểu Hổ có không dưới trăm người bận võ phục(*) với những đai lưng(*) trắng đen gọn gàng.

Có người tụ tập tán gẫu.

Có người đùa giỡn bằng những đòn mới học.

Chỉ riêng một chàng trai ngồi bất động trên chiếc ghế đẩu như tảng đá, tư thế ung dung, trên hông thắt một chiếc đai màu đen.

Ánh mắt anh lạnh lùng dường như chả nhìn thấy ai.


Mặc kệ mọi náo nhiệt xung quanh cứ diễn ra ồ ạt.
"Tuýt Tuýt Tuýt".

Một chàng thanh niên khác cũng bận võ phục với chiếc đai lưng màu đen dùng hết sức bình sinh để thổi còi.
Sau tiếng còi vang khắp phòng tập rộng hơn 500m2, có treo ảnh các bậc tổ sư lập phái, bầy biện các khung kê

kiếm gỗ, tất cả mọi người ngay ngắn xếp vào hàng ngũ.

Rất nhanh chóng đã đâu vào đấy, ngay ngắn chỉnh tề không một tiếng động.

Xếp từ trên xuống lần lượt là những võ sinh từ mới đến cũ.

Lúc này chàng thanh niên kia vẫn ngồi bất động trên ghế, hướng mắt về phía hàng ngũ võ sinh.

Ánh mắt anh ta dịu xuống tỏ vẻ hài lòng.
Song Bảo đã vô hàng ngũ từ lúc nào.

Cả hai mỹ nữ hướng ánh mắt về phía phòng thay đồ nhìn Thiên Kim đang mấp mé sau khung cửa.
Chàng võ sư đai đen, người vừa thổi còi là một chàng trai có chiều cao trung bình 1m70.

Người hơi gầy nhưng cử động vô cùng dứt khoát, nước da màu nâu bánh mật cùng với hàng lông mày đen rậm tỏ vẻ nghiêm nghị hơn người.

Anh ngồi kiểu quỳ, gập người cúi chào và toàn thể võ sinh bên dưới đồng loạt làm theo.

Không ai để ý.

Nhưng lúc này người thanh niên lạ lùng kia cũng hành lễ rồi vội quay về chỗ ngồi.
"Hôm nay võ đường chúng ta vui mừng đón nhận một nữ sinh mới.

Thiên Kim ra đây đi em." Ánh mắt của vị võ sư trẻ tuổi với nước da màu mật hướng về phía phòng thay đồ tỏ vẻ mong chờ.
Thân hình đầy đặn với gương mặt xinh đẹp e thẹn chầm chậm bước ra khiến đám nam sinh bên dưới không thể rời mắt, thậm chí còn ghé tai nhau trầm trồ ca thán.
"Ngon.

Từ giờ tao đã có động lực đi tập võ.

Ka ka." Một nam xinh cười khoái chí.
"Mặc dù hai chị em Bảo Anh và Bảo An rất xinh đẹp, nhưng phải công nhận cô nàng này ngon hơn một phần!" Một nam sinh khác đệm thêm.

Giọng nói đậm mùi háo sắc.
Nhìn lũ nam sinh nhỏ rãi thèm khát mà hai cô nàng Song Bảo không nhịn được hiện nét mặt khinh bỉ.

Cũng do Bảo Anh lựa size áo quá nhỏ nên làm cho đường cong trước ngực của Thiên Kim có phần nổi bật hơn sau lớp võ phục dày cộm.

Nhưng vậy cũng tốt, phụ nữ là luôn phải thu hút mà.


Bảo Anh cười híp mắt một cách đắc ý.
Ngoài những ánh mắt tầm thường thô tục kia, đôi mắt sắc lạnh của người thanh niên kỳ lạ liếc nhìn bóng dáng thiếu nữ đang bước lại gần.

Nét mặt anh tỏ ra chút lạ lùng nhưng không ai nhận ra.

Anh nhanh chóng trở về sự thờ ơ trước đó.
Thiên Kim mỗi lúc một gần hơn.

Ánh mắt cô bắt đầu dao động.

Nhip tim loạn xạ lên vì trước mặt mình là hách dịch đại nhân đang ngồi hiên ngang chễm trệ.

Cô tự hỏi ma xui quỷ khiến thế nào mà gặp phải oan gia ngay chỗ này.

Ở gần phòng như thế chưa đủ sao?.

Gương mặt chuyển từ ngạc nhiên sang thất vọng tràn trề.

Nhưng nhịp tim chưa thôi dồn dập.

Cô cúi người chào rồi nhanh chóng nhập hàng cùng với Song Bảo tỉ muội.
(*) Võ phục Aikido gồm có ba phầm.

Dogi: võ phục giống môn Karate gồm áo và quần trắng.

Áo lót tùy ý người mặc.

Hakama: chiếc váy màu đen dài hơn quần.

Chiếc váy này chỉ có nữ sinh và các võ sư cấp cao mới được mặc.
(*) trong Aikido không chú trọng cấp bậc mà chú trọng chất lượng.

Nên đai lưng thường chỉ gồm hai màu đen và trắng.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện