Dịch: Ngát
~~~~~~~~~~
Lại là một vầng trăng sáng vằng vặc.
Ta chống cằm ngắm trăng, ngón tay vô ý gõ bàn, trong lòng nghĩ: Tên cao to bọn hắn đào ra được cái gì nhỉ?
Có phải là bản đồ bảo tàng không? Nếu có thể phân một chút cho ta thì tốt rồi.
Ta lại nhớ tới tên cao to nói: “Ngươi biết ta là ai không?” Hừ, chỉ là một thân thích của thế tử, có gì mà lợi hại chứ?
Nói đi nói lại, tên cao to lớn tuổi hay là thế tử lớn tuổi hơn nhỉ, không lẽ nào sau khi ta thành hôn lại phải gọi tên cao to là “huynh trưởng” đấy chứ.
Không trách được hắn cứ luôn muốn xoa đầu ta, như đang dỗ hài tử.
Ta lắc lắc đầu, muốn lắc luôn ý nghĩ này ra ngoài. Cho dù là huynh trưởng, vậy cũng không được. Đầu của Lâm Niệm ta sao lại có thể cho người tùy tiện xoa được?
Lạc Cầm đẩy cửa, đi vào, cắt ngang mạch suy nghĩ của ta: “Tiểu thư, đây là thiếp mời hôm nay phủ Trần tướng quân gửi đến ạ.”
Lại có thiếp mời?
Ta tức khắc nhăn mặt: “Đúng là kẻ ăn không hết (1), vừa mới qua một kiếp, lại tới một nạn, những người này ngày ngày không cần làm chính sự hay sao?
Nhận lấy thiếp xem, quả đúng như ta nói, Trần Thiến Thiến buồn chán không có việc gì làm, lại mở tiệc mời bạn trong hội thơ, gọi là “Văn hội yến”.
Lạc Cầm tò mò hỏi: “Trần gia không phải là võ học thế gia sao, lẽ nào văn chương của Trần tiểu thư rất tài tình ạ?
“Văn chương tài tình?” Ta nghĩ lại lời nói cử chỉ của Trần Thiến Thiến, lắc đầu: “Chỉ là học đòi văn vẻ thôi.”
Không ngờ địa điểm mở tiệc lại rất hợp ý ta, tại khu lâm viên của Trần gia ở ngoại ô kinh thành, tựa núi kề sông, trên núi cũng xây khá nhiều đình viện.
Đứng trên sườn núi, đoán chừng cũng có thể ngắm khắp kinh thành sầm uất.
Rất muốn đi.
Lạc Cầm cổ vũ ta một lúc, tự dưng nhảy lên, lắc cánh tay ta, nói: ”Tiểu thư, để đại công tử đi cùng người là tốt rồi ạ, đại công tử lợi hại như vậy, nhất định có thể giúp tiểu thư chơi thật vui vẻ.”
Ca ta, lợi hại?
Ta có chút không đồng tình, nhưng vẫn tiếp thu ý kiến của Lạc Cầm, chỉ là, khi ta vừa đi tới cửa viện của ca, lại nghe thấy từ bên trong truyền tới âm thanh thở ngắn than dài.
“Thật là bực mình, hôm nay mọi người đều chúc mừng muội muội được gả vào phủ thế tử, nhưng mà ánh mắt mỗi người đều như đang nói nhà ta gặp phải tai họa vậy.” Ca tức giận, thở phì phò, nói với thư đồng mài mực, “Lại còn tên Trương Thành kia, chạy tới bợ đỡ ta, nói ta phải chăm sóc Lâm Niệm thật tốt, an ủi muội ấy nhiều vào, đúng là đồ tiểu nhân đắc chí, tức chết