Chuyển ngữ: WanhooNinh Thư bơ Hạ Ý cười tươi rói, cô lấy chìa khóa ra mở cửa, Hạ Ý vào trong nhà với cô.Hạ Ý chặn đường Ninh Thư, “Chị Hy, chị nói gì với em đi chứ.” Dù Hạ Ý còn nhỏ nhưng cao hơn Ninh Thư cả cái đầu.
Cậu ta chặn đường Ninh Thư, ngước đôi mắt ở trên cao nhìn xuống cô với ánh mắt không đứng dắn.Ninh Thư ngẩng đầu lên nhìn Hạ Ý, “Em cần chị nói với em để làm gì? Mà chị bảo nhé, nói thì cứ nói sao cứ phải sán lại gần thế này làm gì? Chị Hy già rồi, không gặm được cậu đâu.”Hạ Ý lườm chị quản lý: “Chị ơi em đang nói chuyện rất đứng đắn với chị mà.”Ninh Thư ngồi xuống ghế và uống hớp trà, “Nhưng mà thái độ của cậu không đứng đắn.”“Chị Hy ơi là chị Hy, em chỉ muốn hỏi thăm xem có lịch trình gì không thôi mà.
Em quay xong quảng cáo mà cũng chiếu trên ti vi lâu lắm rồi ấy, chị Hy không cả biết ư?” Hạ Ý chống một tay lên tường, tay kia đỡ cái ngực, “Chị Hy làm em đau lòng quá.”Ninh Thư lại uống hớp trà nữa rồi mở máy tính lên, cô hỏi Hạ Ý: “Em muốn theo đuổi con đường nào? Cũng phải có một mục tiêu như Joey đi hát, Mạch Đoá Nhi đi diễn chứ! Em thì sao?”Hạ Ý hơi mông lung, cậu bảo: “Em đóng phim không ổn, hát cùng xoàng xoàng.
Được cái mặt em đẹp trai này, đẹp trai là có tất cả.”Ninh Thư lườm cậu ta, đúng thật là, “Chị mày khinh.”“Em thấy mình hợp với đóng quảng cáo lắm chị.
Đóng quảng cáo ngắn mà không cần vất vả như quay phim nữa.” Hạ Ý kéo tay Ninh Thư bắt đầu làm nũng.Ninh Thư đặt tách trà xuống, “Thế em nghĩ tại sao người ta lại phải mời cái thứ không nổi tiếng như em đóng quảng cáo? Cứ nhận việc linh tinh thế này không ổn đâu, nghĩ định hướng của mình kỹ vào, nghĩ xem mình nên đi theo hướng nào đi.”Hạ Ý vò tóc, “Em cũng không biết mình thích gì nữa, em chỉ cần nổi tiếng là được rồi.”“Em cảm thấy hứng thú với cái gì thì chị sẽ cố hết sức mà lấy tài nguyên đó về cho em.
Có định hướng để mà cố gắng vẫn hơn là cứ chạy linh tinh.” Ninh Thư vung tay đuổi khách, “Không có tài cán lại còn đòi nổi tiếng, có mà nổi cái shit ý.
Nghĩ cho kỹ rồi chọn cái hướng đi cho mình đi.
Mấy hôm nay chị không được ngủ đủ, chị ngủ lúc đã.”“Vâng chị.” Hạ Ý ra về mà buồn thối mặt.
Thấy cậu ta như vậy Ninh Thư lại bảo: “Ban đầu có một lịch trình đi dự liên hoan phim đấy, nhưng mà cậu chẳng có tác phẩm gì nên không tham dự được.”Hạ Ý càng buồn hơn, “Hay là em đi đóng phim vậy chị.”Ninh Thư bảo: “Cậu đi đóng phim thần tượng được đấy, đẹp trai như cậu kiếm được đầy fan nữ.”Mắt Hạ Ý sáng rực: “Ý kiến hay đó chị Hy.
Chị đang có cái vai thần tượng nào không ạ, em muốn đi thử vai xem.”Ninh Thư cười bảo: “Chị qua công ty hỏi thăm xem, nhất định sẽ tìm một vai thích hợp cho em.”Tiễn Hạ Ý về rồi là Ninh Thư nằm ngủ mê mệt luôn.
Từ khi đến thế giới này, Ninh Thư vẫn luôn trong trạng thái quay cuồng với công việc làm cô mệt muốn mục xác.Lúc cô thức dậy đã là trưa hôm sau, cầm lấy điện thoại kiểm tra thì có rất nhiều tin nhắn.
Trong số đó có tin nhắn của Mạch Đoá Nhi báo cho Ninh Thư là hôm nay cô ta không đến phim trường bởi không phải quay.Có tình yêu vào mà, thích gì thì làm thế đó.Ninh Thư vươn vai, cô chẳng thèm quan tâm, cứ để cho Mạch Đoá Nhi tự chơi với đại gia thôi.
Ninh Thư cũng chưa từng quan tâm đến tương lai của Mạch Đoá Nhi mà.
Mạch Đoá Nhi của bây giờ đã có lòng cầu tiến, đã biết tính toán cho mình rồi.Cô gửi email các lịch trình cho nghệ sĩ rồi nấu cơm ở nhà.
Ninh Thư thấy mình cần phải biết nấu cơm, chứ là người thực thi nhiệm vụ mà không biết nấu cơm,