“Câu chuyện quả thật đau lòng, nhưng mà phiền Âu tổng, trả lại Tô Tâm cho tôi.”
Lý Cẩn chắn đường Âu Ái Hiên, đối đầu với Lý Cẩn, chiều cao không được cân xứng, Âu Ái Hiên ngẩng mặt nhìn.
Gương mặt Lý Cẩn lạnh băng, ánh mắt sâu hoắc nhìn chằm chằm lão, lão liền trợn mắt.
“Mày là thằng nào, biết điều thì tránh qua một bên.”
Lý Cẩn nghiêm mâu, so với thái độ kích động của Âu Ái Hiên, Lý Cẩn bình thản nhưng đáy mắt lại rực lửa lườm lão ta, giọng nói không hề khách khí.
“Tôi là Lý Cẩn, trợ lý của ông Phàm, đại diện Hafam đến đây.”
Nghe thế, Âu Ái Hiên càng trợn mắt, Lý Cẩn nắm tay Tô Tâm, kéo cô qua phía anh, thân thể cô mềm nhũng dựa vào người anh, mơ mơ màng màng, không nhìn rõ được cảnh vật nữa, cô chỉ có thể nghe thấy vang vang bên tai là giọng nói của Lý Cẩn.
Anh Lý? Anh Lý đến rồi… May quá đi.
“Anh Lý…” Tô Tâm mơ màng gọi, giống như kẻ sắp chết đuổi đang cầu cứu.
Lý Cẩn liếc mắt trừng Âu Ái Hiên, lão già năm mươi tuổi thấp hơn anh hơn một cái đầu, cái liếc mắt của anh giáng xuống người lão, trợn trừng như muốn ăn tươi nuốt trọn, thế nhưng lão ta cũng là đối tác chiến lược quan trọng, Lý Cẩn chỉ đành cắn răng.
“Cảm ơn sự hợp tác của Âu tổng, chuyện Tô Tâm hôm nay tôi sẽ xem như không có gì, hi vọng chúng ta hợp tác thành công theo hợp đồng.”
“Mẹ nó” Âu Ái Hiên trợn ngược mắt, vụt mất mỹ nhân, lão ta không đành lòng.
Lý Cẩn giữ chặt Tô Tâm vào lòng, cô mềm nhũng tựa vào lòng ngực anh.
“Âu tổng, chuyện này tới tai ông tổng của chúng tôi thì sẽ không hay đâu, hơn nữa, chuyện này lan truyền ra ngoài thì cũng thật không hay cho Âu tổng” Lý Cẩn nghiến răng nghiến lợi gằn lên từng chữ.
“Âu tổng tốt nhất nên câm cái miệng chó kia lại đi.”
Lão ta là người đã có gia đình, chuyện này bại lộ ra ngoài không những ảnh hưởng gia đình mà chính thức hạ bệ uy tính của Á i Ân, Âu Ái Hiên miệng khô lưỡi cứng không thể nói gì khác, trơ trơ mắt nhìn mỹ nhân bị đưa đi.
Lý Cẩn gấp rút bế Tô Tâm lên, nhanh vội đi xuống tầng hầm, anh nhét cô vào trong xe, cô thật sự mềm nhũng như người không xương.
Tô Tâm mơ mơ màng màng nằm trên ghế, đầu óc như thể người vừa xoay một nghìn vòng tròn, tầm mắt đảo loạn móp méo.
Cơn nóng lan truyền toàn thân ngày một nóng bức, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán.
Lý Cẩn vừa ngồi vào ghế lái, còn chưa kịp đeo vào dây an toàn.
“Anh Lý…” Tô Tâm nằm trên ghế, xoay mặt sang nhìn Lý Cẩn, tầm mắt cô nhìn thấy thân ảnh tuấn soái, cô khẽ kêu lên.
“Tôi nóng quá.”
Lý Cẩn vội vàng đeo vào dây an toàn, khởi động xe, bật điều hòa ở mức thấp nhất.
“Tôi đã cảnh cáo cô từ đầu nên cẩn trọng với lão già đó, cô…” Lý Cẩn khó chịu xoay bánh lái, lẩm bẩm mắng.
“Là do cô quá tự đắc, bây giờ thì thế đấy!”
Tình trạng này của cô, anh phải nhanh nhanh đưa cô về khách sạn, ném cô vào bồn nước đầy đá mới có khả năng giữ cô tỉnh táo.
“Anh Lý…” Tô Tâm hầu như không nghe thấy trách móc của Lý Cẩn, vặn vẹo cơ thể nóng bức, đôi tay bấu bám lấy làn váy kêu lên.
“Nóng quá… Tôi nóng quá…”
Lý Cẩn đạp mạnh chân ga, cố gắng lái nhanh nhất có thể, con xe lao đi trong đêm, anh tập trung lái xe thật nhanh, một bên cố gắng khuyên nhủ.
“Cô cố gắng một chút, về đến khách sạn thì ngâm đá, bây giờ ngoài cách đó ra chẳng có cách nào giúp cô đủ tỉnh táo đâu.”
“Nóng… Nóng quá a…”
Tô Tâm càng lúc càng thảm thiết, cô vạn vẹo trên ghế, đôi tay bấu bám vào cơ thể, bắt đầu tự mình cởi ra váy dạ.
Lý Cẩn biết cô rất khó chịu, nhưng anh cũng không còn cách nào khác nữa, một tay giữ vô lăng, một tay đưa qua nắm lấy cổ tay cô giữ lại, không cho cô tùy tiện cởi váy.
“Tô Tâm! Em tỉnh táo lại!”
Tô Tâm bị giữ lấy một tay, sức anh rất mạnh, cô không thể cử động được cánh tay đó, tay kia nắm lấy tay anh cố gắng gỡ ra.
Khó chịu quá!
Tô Tâm mếu máo, không gỡ ra được tay Lý Cẩn, cô khó chịu đến mức phát khóc.
“Buông… A… Tôi khó chịu…” Tô Tâm gỡ mãi không ra tay Lý Cẩn, bất lực xụi xuống, hai đùi non khép chặt vào nhau, khép chặt đùi mang cho cô một chút cảm giác thoái mái ở giữa chân.
Tô Tâm không còn tỉnh táo nữa, cô khép chặt, đùi, chà chà hai đùi non vào nhau, cố gắng để bản thân thoải mái một chút.
“Ư…”
Thế nhưng cảm giác này đối với Tô Tâm là không đủ, cô khao khát một thứ gì đó lấp đầy bản thân, cảm giác giữa hạ thể vừa oi bức vừa nóng hực, bí bách không thở được.
Tô Tâm vặn vẹo cơ thể, tay kia bị anh giữ lấy, tay còn lại cào cấu lên ngực, móng tay cấu vào da thịt trước ngực.
“Bức quá… Ưm… Lý Cẩn…”
Cô bấc giác gọi tên anh, Lý Cẩn sững người, nhanh chóng đạp mạnh chân ga hơn nữa, bàn tay cũng siết chặt cổ tay cô giữ lại.
“Tô Tâm, em bình tĩnh… Bình tĩnh lại đi.”
Lý Cẩn nhìn thấy cô nhiễm dục, càng lúc càng nhiễm sâu vào d*c vọng, thân thể cô đỏ mẫn, điều hoà ở mức thấp nhất nhưng mồ hôi cô vẫn túa ra ướt đẫm.
“Lý Cẩn… Anh buông… Buông đi mà…” Tô Tâm lắc đầu điên dại, cố gắng rút tay ra khỏi tay anh, tay kia bấu chặt lên ngực cào cấu thành vết đỏ, hai chân khép chặt vào nhau chà chà mãi, nhưng không gây được thoải mái.
Cảm giác thiêu đốt đến toàn thân, hạ thể bí bách vô cùng khó chịu, bụng dưới liên tục co thắt nhưng u hoa lại chẳng có thứ gì lấp đầy, khiến toàn thân cô oi bức đến căng cứng.
“Bức quá đi… Bức quá… Ô…” Tô Tâm không nhịn được nữa, nước mắt ứa ra, mồ hôi cũng túa ra như tắm.
||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y |||||
“Hu u…”
Lý Cẩn cắn chặt răng, nhìn thấy khách sạn phía trước, cố gắng khuyên nhủ.
“Sắp đến rồi.”
Con xe vụt nhanh như tia lửa trong màn đêm, dừng lại ở tầng hầm khách sạn, Lý Cẩn vội vàng tháo dây an toàn để bước ra khỏi xe.
Tô Tâm nắm lấy tay anh, khiến cho hành động của Lý Cẩn khựng lại.
Tô Tâm hoàn toàn mất đi lý trí, cô không còn đủ tỉnh táo nữa, cô trèo sang ghế lái, cơ thể mềm nhũn trèo lên người anh.
Bị cô trèo lên người, Lý Cẩn như hoá thành tảng đá, toàn thân cứng ngắt.
Tô Tâm như đứa trẻ không hiểu chuyện, hai bàn tay nhỏ túm lấy gương mặt anh, áp môi lên môi anh, ấn xuống nụ hôn khiến cho Lý Cẩn đẫn người.
Tô Tâm nhắm nghiền mắt, non nớt hôn lên môi anh, cô không có kinh nghiệm chuyện nam nữ, những gì cô đang hành động chỉ toàn theo những thứ cô từng thấy trên phim ảnh, vụng về hôn m*t bạc môi uy lãm, bàn tay mò mẫn trên ngực áo anh, tháo ra cúc áo.
Lý Cẩn cố gắng tỉnh táo, anh né đi nụ hôn.
“Tâm…” Giọng anh khàn khàn, đáy mắt bị khiêu lên ngọn lửa [email protected] muốn.
“Ở đây không được…”
Tốt nhất thì phải lên phòng, chỗ này là xe của ông tổng, cô và anh là cấp dưới, phát sinh chuyện trong này thì thật không nên.
Thế nhưng Tô Tâm nào có đủ tâm trí nghĩ đến nữa, ký ức cô thấp thoáng về hình ảnh ngày công tác ở Los Angeles, thoáng qua giọng nói âm trầm của anh rất đỗi cưng chiều nói chuyện điện thoại.
Anh nói…
“Em ngoan ngoãn ở nhà đi, anh công tác khoảng một tháng thôi.”
Tô Tâm kéo lại được một chút lý trí nhỏ nhoi, rằng người đàn ông này là của người khác.
“Anh Lý…” Cô kêu bằng giọng thều thào, nhớ đến câu nói đầy cưng chiều ấy, trong lòng dâng lên xót xa thật lạ, nhưng cô cũng không đủ thời gian để trầm tư, chỉ có vài giây cho một chút ý thức còn xót lại.
“Anh có thể… Ngoại tình một lần không?” Hỏi xong, Tô Tâm tự cảm thấy câu hỏi thật vô vị, cũng tự mình biến thành con giáp thứ mười ba mà người ta vô cùng cắm ghét, cô vội nói lại.
“Bất đắc dĩ quan hệ một lần, không phải ngoại tình…”
Ngoại tình mà cô hiểu là hai bên lén lút yêu thương, còn cô và anh chỉ là bất đắc dĩ quan hệ với nhau, cả hai người không có tình cảm, cho nên… Không phải ngoại tình!
Tô Tâm tự mình bào chữa cho bản thân, cơ thể cô nóng quá, từng cơn nóng thiếu đốt muốn gi3t chết cô, cô mếu máo túm lấy ngực áo anh, nước mắt lã chã rơi xuống ngực áo.
“Anh Lý… Giúp tôi… Sau này… Sau này tôi không tùy tiện xuất hiện trước mặt anh đâu” Đêm nay, nếu Lý Cẩn giúp cô, ngày mai cô chắc chắn không có mặt mũi nhìn anh Lý nữa.
Hơn nữa… Thân thể cô chưa từng chạm đàn ông, giao cho anh cũng như cho đi cái ngàn vàng quý giá, trong khi đó anh đã có người khác rồi, cô không thể bảo anh chịu trách nhiệm.
Cô hiện tại