Kiều Sơ Hạ chạy một mạch đến ngọn núi sau trường, lúc này mới lấy di động bị mình nắm chặt đến nóng ran ra.
Trên màn hình có thể nhìn thấy rất nhiều tin nhắn mới.
Cô ấy xem từng cái từng cái một.
Tô Triệt luôn rất kiên nhẫn.
Có đôi khi Kiều Sơ Hạ cảm thấy lạ, anh hẳn là rất bận.
Bọn họ thỉnh thoảng cũng sẽ gửi tin nhắn thoại, bình thường đều là Tô Triệt tăng ca liên tục mấy ngày không về nhà.
Anh sẽ nói cho Kiều Sơ Hạ biết bản thân mình quá mệt mỏi, trên di động chữ thường không nhìn rõ, cũng lười gõ chữ.
Giọng nói mệt mỏi của anh cách di động truyền tới, từng câu từng câu, cùng với hơi thở có chút đờ đẫn của anh, giống như đập vào lòng Kiều Sơ Hạ.
Nóng đến mức làm cho mặt cô cũng đỏ lên theo.
Cho nên Kiều Sơ Hạ sẽ thấy lạ, Tô Triệt bận rộn như vậy nhưng sẽ luôn trả lời tin nhắn của mình kịp thời.
Anh chưa bao giờ không kiên nhẫn.
Mỗi lần đều giống như lần đầu tiên cô gặp anh.
Ấm áp lại chu đáo, kịp thời cho cô an ủi tốt nhất.
“Mấy cô ấy sẽ không trách em, chỉ là em yêu cầu quá cao với bản thân thôi.
”“Thỉnh thoảng để bản thân thả lỏng chút, em đã rất ưu tú, không cần để ý được mất trong nhất thời như vậy.
”“Nhớ những gì lần trước anh nói không? Anh cũng không phải là tuyển thủ thiên phú, nhưng mà rất nhiều chuyện, thặng giả vi vương*.
Cho nên nếu chúng ta có thể tới điểm cuối cùng, thì sớm một chút muộn một chút có sao đâu?”*Thẳng giả vi vương: Sinh tồn là chiến thắng.
“Ngoan, bây giờ đi ngủ một giấc, đợi tỉnh ngủ thì tốt rồi.
”“Có lẽ Tần Tịch cũng lo lắng Âu Dương Nguyệt sẽ bị tụt lại phía sau cho nên giúp đỡ cô ấy nhiều hơn một chút.
”“Đứa nhỏ hay khóc có kẹo ăn.
Em là vì quá dịu dàng lương thiện, có khóc cũng trốn đi lặng lẽ khóc.
”“Aiz…… Thật khiến người ta lo lắng.
”Kiều Sơ Hạ học từng tin nhắn của Tô Triệt.
Nước mắt cô rơi xuống từng giọt, dừng trên màn hình di động.
Đúng vậy, Âu Dương Nguyệt sẽ không kiêng nể mới mình mệt mỏi, nói mình mệt muốn chết.
Rồi quấn lấy Tần Tịch hỏi đông hỏi tây.
Cũng sẽ mặt dày hỏi Tần Tịch liệt kê trọng điểm cho mình, giúp mình ôn tập.
Mỗi lần như thế đều có thể có được thứ cô ấy vừa lòng.
Cho nên cô ấy dù không có cố gắng nhiều như mình, nhưng lại có thể thi cử tốt hơn cả mình.
Còn có thể gửi luận văn sớm hơn cả cô.
Lần này cũng giống thế.
Có lẽ, cô ấy lại khóc lóc trước mặt Tần Tịch, nói mình mệt, khóc bảo mình không viết nổi.
Sau đó Tần Tịch liền lại sẽ mềm lòng, sẽ giúp cô ấy.
Nói không chừng……Kiều Sơ Hạ chớp chớp mắt, nước mắt đổ rào rào xuống.
Sau đó cô lại nhìn thấy Tô Triệt gửi tin nhắn mới qua: “Đừng khóc……”Cô lại cảm thấy mình thậm chí có thể nghe thấy tiếng thở dài sâu kín đè nén của đối phương: “Luôn có người sẽ đau lòng.
”Kiều Sơ Hạ đột nhiên nghẹn ngào ra tiếng.
Cô chưa bao giờ không kiêng nể gì mà khóc tu tu như thế này.
Cô ôm di động, bất chấp trên mặt đất rất lạnh, cứ thế ngồi xổm xuống, thương tâm khóc thành tiếng.
Cô không biết bản thân khóc bao lâu.
Mãi đến khi một đôi giày da màu đen, xuất hiện trước mắt cô.
Kiều Sơ Hạ hốt hoảng ngẩng đầu.
Trong hai mắt