Editor: Yên Vũ
Beta: Aki Re
Thẩm Dạng đứng yên tại chỗ không động đậy.
Đôi mắt cậu chớp nhẹ một chút nhưng đáy mắt tựa như không hề có chút lay động.
Cậu chậm rãi nói mà trong giọng nói đó nghe không ra được chút cảm xúc nào, "Có thể cho tôi ở lại được không? Việc gì tôi cũng có thể làm được."Ninh Mông nhướng mày, "Chẳng hạn như?"Sau một giây, Thẩm Dạng nhanh chóng đi tới.
Cậu thong thả ngồi xổm xuống trước mặt Ninh Mông rồi ngước mắt lên, tay vươn ra cầm lấy tay cô một cách nhẹ nhàng.
Sau đó mắt lại hơi hơi rũ xuống, ở trên cổ tay Ninh Mông chạm một nụ hôn xuống.
Đôi môi lạnh lẽo cọ vào da thịt Ninh Mông, đầu lưỡi ấm áp ở trên làn da trắng như tuyết của cô li3m qua không khỏi khiến cả người cô có chút rùng mình.Đây là một hành động chứa rõ hàm ý.Ninh Mông rút tay mình ra.Cậu tựa hồ có chút khó hiểu, ngước mắt lên nhìn cô lần thứ hai, ánh mắt lóe lên thật thanh triệt sạch sẽ như một đứa trẻ, không có nửa phần tà niệm."Cô muốn tôi thành bộ dạng nào cũng được..."Ở trên người Thẩm Dạng, không có bất kì cao ngạo, cũng chẳng có chút lòng tự trọng của một con người..."Tôi không hứng thú với trẻ con." Ninh Mông đứng lên, xoay người đi vào trong phòng.Thẩm Dạng nhìn bóng dáng Ninh Mông biến mất, đôi mắt vì có chút mất mát mà rũ xuống.
Cậu vốn cho rằng bản thân đã đủ tốt, nhưng dường như vẫn còn thiếu rất nhiều.Tiếng bước chân từ xa tiến lại gần, một cái chăn sạch sẽ đang được khoác lên trên người Thẩm Dạng.
Che khuất thân thể đang lộ ra hơn phân nửa của cậu.Cậu giương mắt nhìn thì thấy người đến là Ninh Mông.Cô bất đắc dĩ nói: "Trẻ nhỏ vẫn nên chuyên tâm học tập cho tốt.
Bây giờ chưa phải thời điểm để cậu đặt chân vào cái thế giới rộng lớn này."Tay cậu lén lút nắm chặt chăn mỏng đang được khoác trên người, trên chăn vẫn còn vương lại hương của nước giặt.
Thẩm Dạng vốn cũng không cảm thấy lạnh, nhưng mà cậu lại cảm thấy cái chăn ở trên người ấm áp lạ thường.Ánh mắt Thẩm Dạng ngơ ngác nhìn lên gương mặt của Ninh Mông, nhưng lúc này cô lại xoay người đi về phía phòng tắm."Tôi đem quần áo của cậu giặt sạch rồi hong khô trước.
Cũng đã khuya, cậu còn chưa thành niên, tốt nhất nên đi về.""Tôi...!Có thể không về có được không?"Ninh Mông dừng bước chân lại, quay đầu nhìn thấy cậu đang dùng một chiếc chăn bọc mình lại rồi ngồi xổm trên mặt đất, trông như vật nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ vô cùng đáng thương, "Đương nhiên không thể.
Cậu còn nhỏ, bất luận đi đến đâu cuối cùng vẫn phải trở về nhà.
Đây là lẽ thường tình.""Nếu...!Nhà của tôi đã không còn?"Ninh Mông thẳng thừng nói: "Vậy thì cậu dù sao cũng phải sống cùng người giám hộ.""Nếu như..." Thẩm Dạng chậm rãi đứng lên, mái tóc đen đã khô rũ xuống tạo thành một bóng đen trên mặt cậu đồng thời làm cho