Tôi rũ mắt xuống thể hiện vẻ tức giận, thậm chí là không vui nhìn Trần Thanh Vũ, giọng nói khàn khàn vang lên: Trần Thanh Vũ… tôi cho anh thêm một cơ hội cuối cùng, anh hãy nói cho tôi biết rốt cuộc cái chết của ba tôi có phải là ngoài ý muốn không?”
Đừng để tôi thất vọng, Trần Thanh Vũ… tôi cầu xin anh, đừng để tôi thất vọng có được không… “Năm đó cái chết của ba em là chuyện ngoài ý muốn, Huỳnh Bảo Nhi, có tôi ở đây thì em sẽ có nhà, có gia đình, đừng sợ” Trần Thanh Vũ cho rằng tôi đang nhớ ba nên đau lòng khổ sở.
Anh ôm tôi vào ngực, nhẹ nhàng an ủi tôi.
Tôi nằm trong ngực Trần Thanh Vũ, nghe thấy âm thanh trầm thấp dịu dàng của anh mà trái tim như bị người khác xé nát thành từng mảnh.
Trần Thanh Vũ… anh thật sự… khiến tôi quá thất vọng rồi. Chuyện này tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng, nhất định tôi sẽ Nếu như thật sự là người nhà họ Trần các người làm ra loại điều tra rõ. chuyện táng tận lương tâm này thì tôi sẽ… khiến cho các người phải nợ máu trả bằng máu.
Tôi nhìn vào hình bóng của mình trong tấm kính phản chiếu ở đối diện, vào lúc này tôi cảm thấy bản thân vô cùng xa lạ.
Hôm sau, bởi vì hạng mục triển lãm thiết kế thời trang nên Trần Thanh Vũ đã đi làm từ rất sớm.
Trước khi đi làm anh còn ở trên giường quấn quít với tôi một lúc lâu rồi bảo tôi phải ngoan ngoãn ở lại biệt thự chờ anh trở về.
Tôi đưa mắt nhìn Trần Thanh Vũ rời đi rồi mới bò dậy khỏi giường.
Tôi lấy ra một chiếc bình mà tối hôm qua Lê Minh Quang đã đưa cho tôi rồi dùng sức nắm thật chặt.
Lê Minh Quang nói cái này sẽ ngăn cản những nhà thiết kế củaTrần Thanh Vũ đến tham gia cuộc thi so tài kia.
Nếu như tôi đã đồng ý thì không thể đổi ý được, chỉ là ngăn cản người của Trần Thanh Vũ đến tham gia cuộc thi thiết kế thôi mà, chắc là sẽ không có ảnh hưởng gì khác chứ?
Suy nghĩ một lát thì tôi giấu chai thuốc vào thật kín rồi rời khỏi phòng đi xuống lầu ăn sáng.
Bữa ăn sáng cũng như thường lệ, chính là những thức ăn dinh dưỡng dành cho thai phụ. Tôi chi ăn được vài miếng thì không có khẩu vị gì nữa, trùng hợp Diệu Hoa lại gọi điện thoại nhờ tôi giúp đỡ, vì thế tôi lập tức bảo Diệu Hoa đến biệt thự để tìm tôi. “Tại sao lại có nhiều bản vẽ thiết kế như vậy?” Diệu Hoa ôm rất nhiều bản thiết kế đến biệt thự tìm tôi, sau khi cô ấy đặt những bản thiết kế kia lên bàn thì nghiêm mặt nhìn tôi. “Bảo Nhi, cậu giúp mình một chút đi, cuộc thi thiết kế lần này vô cùng quan trọng, mình đã vắt hết cả óc ra mà cũng không biết phải thiết kế như thế nào nữa.” Diệu Hoa nằm lấy cánh tay tôi rồi dùng sức mà lắc.
Tôi nhìn dáng vẻ giả vờ đáng thương của Diệu Hoa rồi bất đắc dĩ nói: “Cậu muốn thiết kế như thế nào?”
Diệu Hoa lập tức nói với tôi rằng cô ấy muốn thiết kế một chiếc áo cưới có một không hai nhưng mà hiện tại cô ấy vẫn chưa tìm được linh cảm nên muốn hỏi tôi làm sao để thiết kế ra được.
Tôi cung cấp cho cô ấy một vài ý kiến, Diệu Hoa lập tức vui vẻ ra mặt nói: “Bảo Nhi, cậu thật tài giỏi, nếu như cuộc thi thiết kế lần này mà có cậu tham gia thì nói không chừng cậu có thể giành chiến thắng đấy.” “Tại sao chứ?” Sau khi nghe xong lời nói của Diệu Hoa thì tôi hơi nghi ngờ hỏi.
Mặc dù tôi có thiên phú về việc thiết kế áo cưới nhưng mà cũng không thể nào so sánh được với những nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế kia.
Tôi vẫn tự biết bản thân mình chưa tài giỏi đến mức đó. “Tập đoàn Thời Quang bị Trần Thanh Vũ thu mua, bây giờ công ty cũng có thể được xem như vừa mới thành lập. Một vài người lâu năm trong công ty đều là người ủng hộ tổng giám đốc Quang, chúng tôi đều hy vọng công ty có thể giành được chiến thắng trong cuộc thi thiết kế này. Cậu không biết lần này quan trọng đối với tập đoàn cỡ nào đâu.”
Diệu Hoa uống một hớp nước rồi tiếp tục nói với tôi: “Trước đây Trần Thanh Vũ công kích tập đoàn Thời Quang, vốn xoay vòng của công ty đã hơi thiếu hụt rồi, còn thiếu một món nợ khá lớn nữa. Lúc ấy cậu đã bị Trần Thanh Vũ đưa đi, tổng giám đốc Quang vừa lo lắng cho an nguy của cậu, vừa phải xử lý chuyện rắc rối của công ty, cả người trở nên vô cùng tiều tụy
Nghe thấy Diệu Hoa nói lại tình huống lúc đó, tôi rũ mắt xuống che giấu cảm xúc nơi đáy lòng. “Bảo Nhi, mặc dù cậu và tổng giám đốc Quang bị buộc phải ly hôn bằng cách này, nhưng mà… cậu thật sự không hề thích tổng giám đốc Quang một chút nào sao? Tất cả mọi người đều cảm thấy tổng giám đốc Quang thích hợp với cậu hơn là Trần Thanh Vũ. Mặc dù bây giờ Trần Thanh Vũ và Nguyễn Mỹ đã rạn nứt nhưng cậu còn muốn quay lại khoảng thời gian trước đây một lần nữa ư? Cậu còn nhớ anh ta đã đối xử với cậu như thế nào không? Không lẽ cậu đã quên hết rồi sao? Cậu tuyệt đối đừng để bản thân bị Trần Thanh Vũ mê hoặc, cuộc thi thiết kế lần này, cậu nhất định phải đứng về phía tổng giám đốc Quang đấy.”
Diệu Hoa nắm lấy tay tôi, giọng nói mang theo chút khẩn cầu. “Diệu Hoa, chuyện của mình và Trần Thanh Vũ không thể nói hết trong vài ba câu được. Bên phía Minh Quang nếu như cần mình giúp đỡ chuyện gì thì cứ nói với mình nhé, chỉ cần có thể giúp được thì mình nhất định sẽ giúp mà.” Tôi nhìn Diệu Hoa rồi nhẹ giọng nói.
Dù sao tôi vẫn còn nợ Lê Minh Quang rất nhiều, nếu như có thể trả được một chút thì cứ trả một chút đi. “Chính là bản thiết kế nè, tổng giám đốc Quang vẫn luôn vẽ thiết kế suốt nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa vẽ ra được gì cả. Chỉ còn có mấy ngày nữa là đã bắt đầu cuộc thi rồi, đến lúc đó công ty của chúng ta khẳng định sẽ không trúng tuyển. Nếu như không có được hạng mục này thì chỉ e rằng tổng giám đốc Quang thật sự lâm vào đường cùng rồi.”
Nghiêm trọng như vậy sao?
Tôi nhớ đến lần trước Lê Minh Quang lộ ra dáng vẻ cáu kỉnh vô cùng xa lạ, thì ra chuyện này lại nghiêm trọng như vậy, khó trách lúc đó Lê Minh Quang lại mất hết lý trí. “Cậu nói với mình một chút về chủ đề của cuộc thi thiết kế lần này đi, mình sẽ nhanh chóng giúp mọi người hoàn thành một phần bản thiết kế.” “Có cậu giúp đỡ thì hạng mục lần này chúng mình nhất định sẽ giành được chiến thắng” Sau khi nghe tôi nói vậy thì Diệu Hoa rất vui mừng, đáy mắt đều tỏa ra tia sáng.
Nghe thấy lời nói này của Diệu Hoa, tôi không nhịn được bật cười nói: “Mình làm sao có được bản lĩnh lớn như vậy chứ, nhất định lần này sẽ có rất nhiều người tài giỏi và nổi tiếng đến tham gia, làm sao mình có thể đối chọi được với những người đó.”
Những nhà thiết kế kia đều là người tài giỏi và vô cùng nổi tiếng trên quốc tế, cho dù tôi có tài giỏi đến mức nào thì cũng không dám ở trước mặt bọn họ khua tay múa chân. “Bảo Nhi, cậu thật sự quá khiêm tốn