Đinh Kiến Quốc không thể khống chế nổi trái tim đang đập loạn lên của mình, cảm giác này như muốn nuốt chửng anh.
Trái tim anh đã dần dần bị mê hoặc, bị một người con gái tên Trần Thanh Thảo mê hoặc.
“Trần Thanh Thảo...!rốt cuộc cô là ai?” Đinh Kiến Quốc cúi đầu, vẻ mặt hoang dã, mờ mịt nhìn Trần Thanh Thảo đang nhắm nghiền hai mắt.
Gió ngoài cửa sổ từ từ thổi vào, nhấn chìm một nỗi bị thương khó tả và mơ hồ, lướt qua hai người họ một cách chậm rãi.
Lúc Trần Thanh Thảo tỉnh dậy, ánh sáng bên ngoài cửa sổ có hơi chói mắt.
Cô vừa trở mình một cái đã lập tức cảm nhận được một cơn đau đớn như xé nát cơ thể khiến đầu óc Trần Thanh Thảo đình trệ trong phút chốc.
Ký ức tràn về điên cuồng như thủy triều, Trần Thanh Thảo chỉ nhớ những gì mà cô và Đinh Kiến Quốc đã làm đêm qua.
“Tỉnh rồi à?” Lúc cả người Trần Thanh Thảo đang nóng bừng, vẻ mặt đầy xấu hổ thì một âm thanh khàn khàn gợi cảm lướt qua bên tại Trần Thanh Thảo.
Trần Thanh Thảo bất thình lình quay đầu lại, ngay lúc đó, đôi môi nhợt nhạt của cô nhẹ lướt qua đôi môi mỏng của Đinh Kiến Quốc.
Ánh mắt Đinh Kiến Quốc trở nên sâu thẳm lạ thường, nhìn Trần Thanh Thảo một cách thâm trầm.
Trần Thanh Thảo che miệng, xấu hổ nói: “Xin...!xin lỗi anh.”
“Còn đau không?” Tay Đinh Kiến Quốc lướt trên người Trần Thanh Thảo một cách ám muội, anh nhìn Trần Thanh Thảo và hỏi.
Đinh Kiến Quốc hiển nhiên không tin người phụ nữ tiếp cận anh không phải vì tiền, mà là vì cái gì khác?
“Cô tưởng là tôi sẽ tin cô sao?” Đinh Kiến Quốc giễu cợt một tiếng, lật người đè Trần Thanh Thảo xuống dưới mình.
Cơ thể đàn ông rất nặng, mang theo sự nguy hiểm và điên cuồng.
Những ngón tay của Trần Thanh Thảo không ngừng run rẩy, cô nhìn khuôn mặt trên đầu mình, khoảnh khắc nghe thấy nhịp tim của anh, nước mắt cô không kìm được mà cứ tuôn ra.
“Chỉ...!chỉ là em thích anh, cho nên, em muốn được ở bên cạnh anh.”
Thích...!anh...
Trái tim của Đinh Kiến Quốc lại run lên một cách bất thường.
Anh cứng đờ mặt, nhìn chằm chằm vào Trần Thanh Thảo một cách lạnh lùng và nguy hiểm.
“Cô thích gì ở tôi? Thích tiền của tôi? Hay thích địa vị của tôi?”
Nghe thấy những lời nói xấu xa, lạnh lùng của Đinh Kiến Quốc, Trần Thanh Thảo hơi cúi đầu xuống, đáp: “Em chỉ thích con người anh.”
Thân hình cao lớn của Đinh Kiến Quốc bỗng siết chặt lại, anh nhìn Trần Thanh Thảo rồi cúi đầu, cắn môi không nói.
Thân thể của người phụ nữ khẽ run lên, không chỉ vậy, nước da của cô rất trắng, những đường nét trên khuôn mặt cô không phải là quá kiều diễm, nhưng lại đặc biệt tinh tế.
“Nếu đã như vậy, tôi sẽ thành toàn cho cô, để cô trở thành người phụ nữ của tôi.”
Đinh Kiến Quốc nắm lấy cằm Trần Thanh Thảo, cúi đầu hôn xuống đôi môi mát lạnh của cô.
“Rất thích...!rất thích anh, thật sự rất thích anh.” Trần Thanh Thảo khẽ mở đôi mắt ẩm ướt, ôm chặt lấy người đàn ông đang đè lên người mình.
Thật sự rất thích...!rất thích làm sao đây?
Loại yêu thích này cho dù thế nào cũng không có cách nào ngừng lại được, không bao giờ có thể ngừng được.
Đinh Kiến Quốc để Trần Thanh Thảo trở thành người phụ nữ của anh, chỉ cần phục vụ anh mỗi đêm là được.
Trần Thanh Thảo biết, bây giờ trong mắt người ngoài, cô chỉ là “bạn giường” của Đinh Kiến Quốc.
Nhưng thế thì đã sao? Chỉ cần có thể ở bên cạnh Vũ Vĩnh Kỳ, cho dù chỉ là “bạn giường” thôi cô cũng thấy rất mãn nguyện.
Cô cứ sống như vậy ngày này qua ngày khác, cho đến một ngày trước năm mới, Trần Thanh Thảo nhìn thấy Đinh Kiến Quốc đang ôm một người phụ nữ có vẻ ngoài yếu đuối trên tivi và trên mặt báo, anh nói người đó là vợ sắp cưới của anh.
Lúc đọc được những dòng đó, chiếc cốc trong tay Trần Thanh Thảo rơi xuống đất.
Âm thanh lanh lảnh thu hút sự chú ý của người quản gia, ông ta đi đến bên cạnh Trần Thanh Thảo, hỏi Trần Thanh Thảo bằng thái độ cung kính, thậm chí còn có phần thờ ơ: “Cô Thanh Thảo, xin hỏi cô có gì căn dặn?”
“Người phụ nữ kia là ai?” Trần Thanh Thảo chỉ lên tivi, chỉ vào người phụ nữ mà Đinh Kiến Quốc đang ôm, cô nhìn quản gia và hỏi một cách gay gắt.
Người quản gia nhìn Trần Thanh Thảo bằng ánh mắt rất thâm trầm, ông ta đáp: “Đó là cô Lý Mộc Hoa.”
“Cô ta là ai? Rốt cuộc cô ta là ai?” Tại sao Đinh Kiến Quốc lại nói người phụ nữ đó là vợ sắp cưới của anh.
Vợ sắp cưới của Vĩnh Kỳ không phải là cô sao? Tại sao Vĩnh Kỳ lại thích một người phụ nữ khác?
“Đó là vợ sắp cưới của cậu chủ, tháng sau hai người họ sẽ đính hôn.” Quản gia khinh thường nhìn Trần Thanh Thảo, ông ta rất đúng mực mà nói tiếp: “Cô Thanh Thảo, mặc dù cô đã trèo được lên giường của cậu chủ, nhưng cô đừng vọng tưởng mình có thể dùng thân thể mà trói được cậu ấy.
Vợ của cậu chủ chính là cô Mộc Hoa, cậu ấy và cô Mộc Hoa là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã ở bên nhau cùng nhau lớn lên.”
“Cho nên...!anh ấy muốn đính hôn với người phụ nữ khác, đúng không?” Trần Thanh Thảo nhếch môi, tự chế giễu bản thân, cô loạng choạng đi về phía cửa.
Nhìn dáng vẻ đó của Trần Thanh Thảo, quản gia cũng không thèm để ý đến cô.
Theo ông ta thấy, Trần Thanh Thảo quấn lấy Đinh Kiến Quốc chẳng qua là vì cô muốn nhằm vào tài sản của nhà họ Đinh.
Loại đàn bà như Trần Thanh Thảo có rất nhiều, ông ta không thấy hiếu kỳ chút nào.
Trần Thanh Thảo bước ra khỏi biệt thự, một mình đi về phía trước.
Đây là khu biệt thự, muốn bắt xe cũng rất khó.
Trần Thanh Thảo đi bộ một quãng dài, cuối cùng cũng nhìn thấy đường