Oanh Oanh Của Anh

Chương 14


trước sau

Edit: Linh | Beta: An TĩnhNhà ăn Cẩm Trung có ba tầng, giá cả từ thấp đến cao, thỏa mãn nhu cầu của mỗi người.

Tầng một là khu lấy cơm phổ thông, tầng hai là các loại quà vặt đồ nước, tầng ba là phòng ăn tư nhân, bao gồm nhiều món ăn đặc sắc, thỉnh thoảng còn cung cấp hải sản và bò bít tết, bình thường thầy cô đi nhiều, trong lớp cũng không thiếu phú nhị đại nhiều tiền thường xuyên đến đó tiêu xài.

Buổi trưa, tiếng người trong nhà ăn huyên náo, mỗi ô cửa đều đông đúc học sinh cầm khay, Tống Oanh với Điền Gia Gia xếp hàng nửa ngày, cuối cùng đến lượt các cô.

Đồ ăn trước mặt đã bị múc đi khá nhiều, sườn kho quý hiếm chỉ còn hai phần cuối cùng, cà rốt thịt bò nạm vẫn còn nhiều.

Tống Oanh đang muốn nói chuyện với dì, bả vai bị người khác vỗ vỗ.

“Này, em gái Tống, phiền giúp tôi với anh Tiện lấy một phần, cảm ơn cảm ơn.” Cậu ta không hề dè dặt mà trực tiếp đưa khay trong tay ra, chẳng thèm nhìn ánh mắt giận dữ nhưng không dám nói của đám người sau lưng, Tống Oanh lúng túng, cuối cùng vẫn lấp liếm cái sai của mình để tư lợi chiếm ưu thế, nhanh chóng nhận lấy khay cơm từ tay cậu ta.

“Các cậu muốn ăn gì?” Cô hơi cúi đầu hỏi, sợ bị người ta nhìn mặt mình.

“Tùy ý, nhiều thịt là được!” Phương Kỳ Dương kêu một tiếng, nhanh chóng nhường vị trí cho người phía sau, Tống Oanh cầm ba khây,  tùy tiện chọn vài món ăn trong sự hỗn loạn.

“Hai phần xương sườn, thịt bò nạm, thịt băm ớt xanh...”

Cô lấy cơm xong, vừa đem khay ra, Phương Kỳ Dương lập tức tiến lên nhận lấy, bưng hai khay cơm hướng đến chỗ ngồi phía sau.

“Tại sao hai người lại đến đây ăn thế?” Tống Oanh hỏi, bình thường ở tầng một khó gặp bóng dáng bọn họ, đám người này không phải ở ngoài trường thì chính là ở tầng ba chọn món.

“Đừng nói nữa. Vừa rồi đụng phải lão Từ, thầy đuổi tôi với anh Tiện chạy xuống.” Mặt Phương Kỳ Dương đầy phiền muộn, tường thuật lại câu nói gốc một cách chân thật, “Học sinh phải có dáng vẻ học sinh, mỗi ngày ăn phí như vậy thì ra thể thống gì, mau đi nhanh mau đi nhanh.”

Cậu ta càng nói càng phẫn nộ, hùng hùng hổ hổ, “Tôi là mầm non mười sáu mười bảy tuổi của tổ quốc đó, ăn ngon chút thì sao nào, trêu ai ghẹo ai chứ.”

“Cậu còn là mầm non tổ quốc.” Mọi người trò chuyện đã sớm đến chỗ ngồi giữ trước, Lâm Tống Tiện khẽ xì, “Hoa anh túc [1] đi.”

[1] Hoa anh túc nói cho sang chứ nó là cây thuốc phiện đó mng.

“Phì, anh mới có độc, anh độc nhất.”

Phương Kỳ Dương đưa khay cơm đầy trước mặt Lâm Tống Tiện, cậu nhìn qua, nhíu mày ghét bỏ đẩy khay đồ ra phía ngoài, “Chúng ta đổi một phần cho nhau.”

“Ừm.” Phương Kỳ Dương nhìn món ăn trong khay của cậu, hiểu rõ, giao khay của mình cho cậu.

“Sao vậy?” Tống Oanh thấy thế hỏi.

“Anh ấy không ăn cà rốt.” Phương Kỳ Dương giải thích, Tống Oanh nhìn thịt bò nạm cà rốt trong khay của cậu, có chút buồn bã.

“Cậu nói sớm tớ đã không lấy.”

“Không sao, anh ấy có nhiều tật xấu lắm nên không cần để ý.”

Lâm Tống Tiện không lên tiếng, chỉ cầm đũa khuấy xương sườn trước mặt, dáng vẻ có chút ghét bỏ, ngược lại Cao Kỳ bên cạnh trừng mắt với Phương Kỳ Dương.

“Cậu không nên nói người khác như vậy.”

Lại là một em gái mất não bảo vệ cho Lâm Tống Tiện.

Phương Kỳ Dương oan ức nhất thế gian tức giận đến độ muốn quăng đũa.

Tống Oanh nhìn động tác của Lâm Tống Tiện, cắn miếng xương sườn, nhịn không được nhỏ giọng hỏi, “Sao cậu không ăn cà rốt?”

Đũa trên tay Lâm Tống Tiện dừng lại, ngẩng đầu, sau một lúc mới trả lời, “Khi còn nhỏ kén ăn, bị bảo mẫu ép ăn trong khoảng thời gian dài, về sau nhìn thấy đã muốn nôn.”

Trái lại thì Phương Kỳ Dương chưa từng nghe qua vấn đề phức tạp này, nghe xong vẻ mặt cũng dừng lại, nhân lúc không ai chú ý lại chuyển khay của mình ra ngoài.

Lâm Tống Tiện phát hiện, liếc nhìn cậu một cái, bổ sung, “Bây giờ khá hơn rồi.”

Quãng thời gian nghiêm trọng ấy, Lâm Tống Tiện dường như ăn gì ói đó, lúc này đã khiến Lâm Bồi Thâm chú ý, sau đó đã thay người bảo mẫu ấy.

Nhưng so với cái này, hình ảnh khiến Lâm Tống Tiện khắc sâu, mãi mãi tồn tại trong kí ức không quên, là ánh mắt của Tống Nghi Ninh nhìn cậu khi đó.

Lúc đó cậu tám tuổi, cách nửa năm, Tống Nghi Ninh từ nước ngoài trở về, bảo mẫu là người đưa cậu đi gặp bà.

Người phụ nữ cao cao tại thượng đứng đó, đôi mắt đều thoáng hiện vẻ không hài lòng, chán ghét không hề che giấu.

Lông mày bà chau nhẹ lại, nói một câu tràn đầy sự ghét bỏ, “Sao lại gầy như vậy.”

Kết quả sau cùng, vì bảo mẫu không muốn bị chủ trách mắng, lên mạng tùy tiện tìm kiếm nguyên liệu nấu ăn dinh dưỡng phong phú, mỗi ngày ép cậu ăn những thứ gọi là món ăn “Khỏe mạnh” kia.

Lâm Tống Tiện kén ăn nghiêm trọng, mỗi lần ăn đều muốn nôn, nôn ra lại bị buộc ăn tiếp, như thế lặp đi lặp lại, cuối cùng cơ thể xảy ra vấn đề, một năm vất vả trở về Lâm Bồi Thâm phát hiện ra điều bất thường, sắp xếp lại dinh dưỡng với bảo mẫu của cậu, nhưng dù như thế, Lâm Tống Tiện ăn cái gì vẫn vô cùng bài xích.

Về sau, người ông lấy danh nghĩa là ông nôi cậu đã đứng ra, cố gắng dẹp hết sự nghị luận của mọi người, đón cậu về chăm sóc thật tốt, mỗi bữa đều tự tay chế biến cho cậu nhiều món ăn đầy màu sắc để bổ sung chất.

Lâm Tống Tiện mới có thể trở thành Lâm Tống Tiện ngày hôm nay.

Lập hạ vừa qua, nhiệt độ bỗng tăng lên, phần lớn thời gian đều là trời trong vạn dặm, hiếm gặp ngày mưa.

Ngày kỉ niệm thành lập trường là thứ sáu, buổi chiều cho nghỉ nửa ngày, để tổng vệ sinh với sắp xếp hội trường, học sinh tham gia diễn thì tự trang điểm diễn tập, chuẩn bị cho buổi biểu diễn tối nay.

Lúc nghỉ trưa, không khí ở hậu trường vô cùng náo nhiệt, khắp nơi đều là học sinh, mọi người không vừa hết giờ đã vội vã đi ăn cơm giống như trước đây, ăn xong nghỉ ngơi, ngược lại thì lang thang ở bên ngoài với sắc mặt cực kì thoải mái, một số người nghiêm túc làm vệ sinh, một số người thừa nước đục thả câu, còn có người bận rộn khẩn trương chuẩn bị tiết mục.

Diễn tập chính thức bắt đầu vào lúc ba giờ chiều, tập hợp tại hội trường, nhóm nữ sinh lớp ba quyết định luyện tập thêm vài lần trước khi vào diễn tập, cơm nước xong tập hợp đi đến phòng vũ đạo.

Tống Oanh cơm nước xong thì đến siêu thị nhỏ, sau bữa ăn cô theo thói quen uống một chai sữa chua, nhất là vào mùa hè, mát lạnh giải tỏa cơn nóng.

Trong lớp có việc, Điền Gia Gia phải đi theo dõi tổng vệ sinh, đi cùng Cao Kỳ, hai cô trở về lớp học, Tống Oanh muốn đi tập luyện, nên không cùng đường với bọn cô. 

Người trong siêu thị đông hơn bình thường, tiếng nói chuyện khắp nơi, thêm phần náo nhiệt của không khí lễ hội.

Tống Oanh quen tay tìm đến kệ hàng sữa chua, đang chuẩn bị đưa tay lấy, ở chỗ đó lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Lâm Tống Tiện đứng trước kệ hàng, ánh mắt nhìn phía trên nghiêm túc

lựa chọn, dáng vẻ tập trung, không hề phát hiện cô bước đến.

Tống Oanh cong môi dưới, gọi họ tên cậu.

“Lâm Tống Tiện.”

Hai người sóng vai ra khỏi siêu thị của trường, Tống Oanh cầm sữa chua trong tay, cắm ống hút vào uống. Lâm Tống Tiện xách theo một chiếc túi, bên trong ngổn ngang nhiều loại đồ ăn vặt.

“Đúng lúc tớ đi ngang qua.” Cậu tùy tiện giải thích một câu, Tống Oanh gật đầu đã hiểu, “Thật là đúng lúc.”

Bọn họ tạm thời đi cùng đường, qua đầu rừng ở giao lộ phía trước là ngã rẽ lớp học với phòng vũ đạo, ở giữa còn có một vườn hoa nhỏ vòng qua.

Công tác xanh hoá ở Cẩm Trung rất tốt, quang cảnh khu vực cây cối sum xuê, cỏ cây xanh ngát tươi tốt, vào mùa này, hoa đều mở nộ, sinh sôi nảy nở dưới ánh mặt trời.

Bình thường học sinh áp lực việc học căng thẳng, sẽ đi tản bộ ở dưới đây, xoa dịu cảm xúc.

Thỉnh thoảng sẽ nhìn thấy vài ba người ở lối mòn của vườn hoa, Tống Oanh nói chuyện cùng Lâm Tống Tiện, không liên quan đến chủ đề đau đầu nào, cậu đáp lại câu được câu mất, ánh mắt Tống Oanh đột nhiên nhìn thấy bóng người phía trước đi tới.

Cô gái mặc đồng phục phổ thông, ngay từ đầu Tống Oanh không hề chú ý, mãi đến khi trông thấy khuôn mặt trẻ con khác biệt, trong đầu bỗng hiện ra cảnh tượng đối đầu.

Tống Oanh dò xét vài lần, nhìn cô gái chỉnh tóc mái cùng đôi mắt tròn mới xác nhận, đây chính là con gái của bạn mẹ cậu lần trước gặp ở dãy lớp học.

Cô nhanh chóng nhìn Lâm Tống Tiện bên cạnh, ánh mắt của cậu đang nhìn chùm hoa hồng trên cây, dường như trong lòng đang phân biệt đây là loại giống nào, Tống Oanh nhìn bóng người đang đần đến gần, trong lòng bối rối, nhanh trí nhón chân lên, dang hai tay che tầm mắt cậu.

“... Làm gì thế?” Lâm Tống Tiện dừng lại, duy trì bình tĩnh hỏi.

Tống Oanh cắn môi, khóe mắt nhìn về nữ sinh sắp đi tới, ánh mắt lơ đãng chuyển sang bầu trời, trong đầu nóng lên, đột nhiên đưa tay chỉ một thứ.

“Nhìn kìa, là máy bay.”

Lâm Tống Tiện: “…...”

Cậu biết rõ âm mưu của Tống Oanh, cầm hai tay đang che trước mắt xuống.

Cảnh tượng bỗng nhiên rõ ràng, cách đó không xa người kia cũng lọt vào ánh mắt của cậu, Lâm Tống Tiện bình tĩnh nhìn chăm chú, kịp phản ứng.

“Không cần căng thẳng như vậy.” Đôi mắt cậu nhìn sắc mặt cô gái trước mặt, nghĩ ngợi, “Tớ không sợ cô ấy.”

“Ồ.” Tống Oanh ngượng ngùng cười, lui lại một bước cúi đầu xuống, xấu hổ muốn đập đầu vào tường.

Lâm Tống Tiện đánh giá bộ dạng của cô, như có điều suy nghĩ, “Phương Kỳ Dương nói gì với cậu rồi?”

“Không có nói gì.” Phản ứng đầu tiên của Tống Oanh  là chối bỏ, sau khi đối diện với ánh mắt của Lâm Tống Tiện, lại cúi thấp mặt, nhỏ giọng trả lời.

“Cậu ấy nói với tớ người kia là con gái của bạn mẹ cậu. “

Khó trách, ngày đó cô cố tình đưa trà gừng cho cậu, hóa ra là tâm trạng đồng cảm.

Thật sự là lương thiện.

Cậu không khỏi xúc động trong lòng.

Lâm Tống Tiện giải thích, “Đó không phải bạn của bà ấy.”

Tống Oanh ngẩng đầu, hoang mang nhìn cậu.

“Là con gái mối tình đầu của quý bà Tống.”

Nữ sinh kia đã không thấy bóng dáng, dường như đã đi một con đường khác, chỉ là lơ đãng lướt qua bọn họ, sau đó biến mất ở một con đường khác.

Lâm Tống Tiện nói xong câu ấy, dáng vẻ không thay đổi gì, sắc mặt như cũ tiếp tục đi về phía trước, Tống Oanh ngơ ngác đứng tại chỗ hai giây, bước chân nhanh hơn, đuổi theo bóng lưng của cậu.

“Lát nữa cậu về lớp để đọc sách à?” Vắt hết óc nói một câu xã giao xoa dịu tình hình.

“Đi ngủ.” Quả nhiên, nam sinh thẳng thắn phơi bày, nhưng cũng may cậu còn chủ động đáp lại cô, Tống Oanh nhẹ nhàng thở ra.

“Lát nữa tớ phải đi luyện tập.”

“Lúc trước cậu đã nói qua một lần rồi.”

“...”

Còn chưa chính thức bắt đầu diễn tập ở hội trường, ồn ào lộn xộn, học sinh các lớp không ít người rảnh rỗi, phần lớn họ đến sớm để call [2] cho bạn bè cùng lớp trên sân khấu, ngồi dưới tranh thủ xem trước một số tiết mục. 

[2] call: một kiểu hô tên cổ vũ

Lớp ba có hai tiết mục, ngoài bài nhảy của nhóm Tống Oanh bọn cô, còn một sân khấu kịch, bên trong kết hợp dương cầm diễn tấu, ca múa, biểu diễn từng nhân tố, Tống Oanh xem diễn xuất của các bạn, rất đặc sắc.

Trương Trạch cũng vui vẻ tham gia diễn một vai quần chúng, rõ ràng cậu có chút tâm tư với ủy viên học tập Bạch Thấm trong lớp, nghe nói cô tự tay sáng tác kịch bản đồng thời có tham gia diễn, lập tức nổi hứng đến quấn lấy cô nói muốn một vai, mỗi ngày tìm cơ hội tập luyện cùng người ta.

Hôm nay lần đầu chính thức lên sân khấu diễn tập, cậu ta còn thật sự kêu bọn Phương Kỳ Dương trong lớp kéo tới, hô tên cổ vũ cho cậu ta, khí thế tuyệt đối không thể thua, không đến không phải anh em tốt.

Quả nhiên, một đám nam sinh của lớp ba tùy tiện ngồi phía dưới, mặc dù không hết lòng khoa trương, cũng gây nên không ít ánh mắt chú ý.

Giá trị nhan sắc của bọn họ không hề tầm thường, lại thêm gia thế trời sinh, từ nhỏ đã có ánh nhìn lẫn khí chất, họ trời sinh đã là những người khó mà không khiến người khác chú ý đến.

Tống Oanh nhìn thấy Lâm Tống Tiện trong đám người đó, dường như cậu không có hứng thú với bất kì thứ gì, cả người vùi trong chiếc ghế lớn rũ mắt xuống, nhìn chằm chằm vào máy chơi game trong tay, thao tác nhanh nhẹn.

Nhóm nữ sinh lớp nghệ thuật từ cửa bước vào, đến thẳng chỗ đó, Trương Yên chào hỏi với nhóm người của Phương Kỳ Dương rất quen thuộc, sau đó ngồi ở chỗ cách Lâm Tống Tiện không xa.

Diễn tập chính thức bắt đầu, đến lượt bọn cô, Tưởng Điềm Điềm đang gọi tên cô.

Tống Oanh thu hồi ánh mắt, lên tiếng đáp lại, nhanh chóng chạy tới. 

__

Lời tác giả:

Là truyện ngọt!!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện