Hoàng Trường Minh búng ngón tay trên màn
hình điện thoại: "Thể nào? Có nhiệt tình không?"
Lam Ngọc Anh không thể tin được. Không lẽ
anh ta thực sự đã bẫy cô vào đêm đó...
Ahhh!!!
Đồ biến thái!
Cô kéo tai nghe ra khỏi tai. Không biết có phải
là nó cứng quá không mà làm tai cô nóng rẫy lên.
Hơi nóng lan đến tận õc tai, thậm chí cả trái tim
yếu ớt của cô cũng phải chịu đựng sức nóng kinh
khủng đó.
Hoàng Trường Minh nhìn bộ dạng kinh hoàng
cùng xấu hổ của cô, ánh mắt đã sâu lại càng
thêm thăm thẳm.
Không phải anh có sở thích gì đặc biệt. Tối
hôm đó chính cô gái này đã làm con thú ngủ yên
ba mươi năm trong anh bừng tỉnh. Cô ta làm cho
Hoàng Trường Minh lần đầu biết thế nào là sức
mạnh dữ dội của thứ bản năng hoang dã vốn
chưa từng một lần thức dậy đến mức anh không
còn thời gian để nghĩ đến chuyện khác. Lúc đó
anh đang nói chuyện điện thoại với Trần Phong
Sinh, người sau đó đã ghi lại toàn bộ quá trình này
của anh, nén thành âm thanh và gửi cho anh
mười phút trước...
“Đưa cho tôi!” Lam Ngọc Anh đỏ mặt nhìn
chằm chằm vào chiếc điện thoại.
“Hả?” Hoàng Trường Minh nhướng mày.
“Xóa đi!” Lam Ngọc Anh nghiến răng.
Hoàng Trường Minh để điện thoại vào lòng
bàn tay, như cố ý trêu chọc cô, dùng đầu ngón tay
vuốt ve nó:
"Không sai. Tôi định giữ nó làm kỉ niệm. Đôi
khi nghe lại cũng hay."
Lam Ngọc Anh nóng đầu. Cô không thể chấp
nhận nổi sở thích tồi tệ của anh ta và chỉ muốn
ngay lập tức xóa sạch đoạn ghi âm khỏi điện
thoại của gã biến thái này.
Anh ta không đưa, nên cô phải đưa tay ra lấy.
Nhưng Hoàng Trường Minh di chuyển nhanh
hơn, lại cao hơn cô một cái đầu, bóng đen cao lớn