Ôn Thủy Đun Harry

Chương 10


trước sau

Sáng hôm sau thức dậy, Harry phát hiện mình đang nằm trên cánh tay của Draco, tuy rằng có cách một Scorpio ở giữa, nhưng vẫn làm cậu đen mặt. Còn Draco thì đang mỉm cười dịu dàng nhìn cậu.

“Chào buổi sáng, Harry.”

“…”

“Scorpio còn đang ngủ, không nên quấy rầy con, đã bảy giờ rưỡi rồi đấy.”

“…” Harry không thèm để ý đến hắn, đến phòng để quần áo thay đồ, hôm nay cậu có hẹn đi thăm gia đình Weasley đã sáu năm không gặp. Cậu vừa cởi cúc áo thì phát hiện Draco cũng theo vào.

“Cút ra ngoài.”

“Harry, em thay quần áo thì được, còn tôi thì không sao?” Chỉ thấy hắn lôi ra từ tủ một bộ trang phục rõ ràng không phải là của cậu. Harry đen mặt, bật người gọi gia tinh đến.

“Tại sao quần áo của hắn lại ở đây?”

“Là do ngài Malfoy yêu cầu ạ. Ngài ấy nói bây giờ các ngài là vợ chồng, quần áo đương nhiên phải để cùng một chỗ…” Không đợi gia tinh nói xong thì Harry đã phất tay ý bảo nó rời đi. Quay lại vừa định nổi giận mắng thì lại bị Draco nhào qua, hôn.

Bất quá cũng không phải là hôn sâu, chỉ là lướt nhẹ qua.

“Buổi sáng tốt lành, Malfoy phu nhân.”

“Draco, mặt anh có thể dày đến mức nào nữa hả?”

“Hôm nay tôi phải đến Bộ Phép Thuật. Tôi đã vắng mặt gần một tháng rồi, không đến sẽ nhận rất nhiều lời không hay.”

Harry đẩy Draco ra, trên mặt lộ vẻ tôi-không-quan-tâm, “Anh đi đâu thì có liên quan gì đến tôi?”

“Đương nhiên là có, nhiệm vụ của một người chồng là phải báo cáo hết mọi việc trong ngày cho vợ mình, để tránh bị vợ nghi ngờ.” Vừa nghe từ “vợ” thì rốt cuộc Harry nhịn không được nữa mà đánh tới một quyền. May là Draco nhanh tay bắt được không thì gương mặt làm điên đảo các nữ phù thủy kia đã bị hủy.

Lúc này thì Scorpio đẩy cửa bước vào, ôm cổ ba, hôn lên mặt ba một cái, rồi quay sang ôm cổ cha, hôn lên mặt cha một cái.

Không thể không nói điều này làm cho Harry rất vui vì xem ra Scorpio vẫn thương cậu nhất.

“Ba, mai là chủ nhật, con được nghỉ học, con muốn đi xem Hẻm Xéo trong truyền thuyết có được không ạ?”

Trước ánh mắt sáng ngời của Scorpio, hai người khó xử nhìn nhau. Thấy con trai như vậy, rốt cuộc Harry nhịn không được mà gật đầu đồng ý.

“Dùng bùa quên lãng chắc cũng không sao đâu, chỉ là đi dạo một vòng thôi, rất nhanh sẽ về.”

“Tôi cũng muốn đi.”

“Anh đi làm gì, một cái đầu vàng chưa đủ chói mắt à?”

“Scorpio là con của tôi, tôi phải đi.”

“Con cũng muốn đi cùng cha” Harry không cản được con nên đành gật đầu đồng ý. Draco chắc chắn sẽ có cách để không ai nhận ra bọn họ. Harry chỉ có thể cầu Merlin, mong đừng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Lúc ăn sáng Harry có đọc Nhật Báo Tiên Tri. Đúng như cậu đoán, việc cậu quay lại được in hẳn lên trang nhất, bài báo tỏ vẻ hoang mang lo sợ, thậm chí mấy báo khác cũng đăng, tờ Kẻ Lý Sự thì là một bài hoan nghênh cậu trở về. Ăn sáng xong thì Scorpio đến thư phòng để học, Draco thì đến Bộ Phép Thuật để xử lí đống văn kiện đọng lại cả tháng qua, còn Harry thì chuẩn bị quà xong thì trực tiếp đến nhà Weasley.

Hiện giờ Weasley đã trở thành một gia tộc lớn, trang trại nhỏ bé xập xệ trước kia nay trở thành một trang trại lớn. Người ngoài đều đồn là dòng họ Weasley muốn phục hưng. Dù sao thì người Bill cưới cũng là Fleur Delacour, con gái của gia tộc thuần huyết Pháp, lại còn là thế hệ Veela.

Harry vừa vào nhà đã được hoan nghênh vô cùng nhiệt liệt, thiếu chút nữa cậu đã bị bà Weasley siết ngạt thở.

Cả một đại gia đình Weasley xúm vào hỏi thăm tình hình của cậu trong suốt sáu năm qua. Harry cười, trả lời từng câu một, mọi phiền nào mấy ngày nay đều bị quét đi sạch sẽ.

Tối Draco về nhà thì chỉ thấy một mình Scorpio ngồi tội nghiệp trước bàn ăn thì không khỏi có chút tức giận. Harry đi đâu rồi, tại sao lại không ăn tối với con?

“Ba con đâu?”

“Ba đi sang nhà chú Ron rồi ạ, ba nói tối nay sẽ về trễ một chút.” Bé vừa nói xong thì cảm thấy một cổ ma pháp đánh tới, Hermione đỡ một Harry say khướt vào nhà.

“Malfoy, mau đến đỡ Harry, cậu ấy bị bọn Ron chuốc say rồi, nặng quá tôi khiêng không nổi.” Draco một tay ôm lấy Harry. Nhìn sắc mặt ửng hồng của cậu, hắn đột nhiên nhớ tới đêm sáu năm trước Harry cũng xụi lơ trong ngực hắn như vậy, mặc hắn an bài. Không được, Draco hoảng hốt, vội xua đi hình ảnh kiều diễm trong đầu, chỉ là không có hiệu quả gì mà thôi. Hermione đưa Harry về xong, chào tạm biệt Scorpio rồi quay về nhà, dù sao thì mấy tên ở nhà cũng đang say ngất rồi. Còn có hai tiểu quỷ sợ thiên hạ chưa loạn nữa chứ!

“Scorpio, con ăn xong rồi thì ngoan ngoãn đi ngủ đi. Ba con uống nhiều rồi, đêm nay chúng ta không quấy rầy ba, được chứ? Không thì mai không có ai dẫn con đi Hẻm Xéo đâu.”

‘Vâng ạ” Scorpio gật đầu, quả đấm nhỏ thể hiện bé nhất định sẽ không quấy rầy ba. Hẻm Xéo có lực hấp dẫn hơn ba của bé a~

Draco ôm Harry vào phòng tắm, vội đưa cho cậu một cái thau để nôn vào, may mà kịp lúc, nếu không Harry đã nôn đầy người bọn họ rồi. Harry nôn được một lúc thì Draco đổ một lọ dược tỉnh rượu vào bồn cho cậu tắm.

Đương nhiên, nếu bây giờ không biết lợi dụng để ăn một chút đậu hũ thì hắn không xứng với cái danh Slytherin. Một lúc sau thì trong phòng tắm chảy ra tiếng

rên rỉ cùng thở dốc mập mờ. Harry được đặt trên bậc thang, thừa nhận công kích dữ dội như mưa rền gió gào, bị làm điên cuồng thế nào cũng không chịu mở miệng cầu xin tha thứ, ngược lại càng làm cho Draco có thêm lí do để tấn công.

Đương nhiên Draco biết đâu là điểm dừng, nếu không thì sáng mai Harry sẽ quăng một bùa Crucio vào mặt hắn mất. Hôm sau là chủ nhật, Scorpio vì ba đã đồng ý cho mình đi Hẻm Xéo mà sáng đã kích động dậy rất sớm, lao đến phòng ngủ của ba, nhào lên giường lớn.

“Ba, ba ơi, dậy đi ba, hôm nay ba nói sẽ dẫn Scorpio đi Hẻm Xéo mà.” Draco vội vàng ôm bé xuống giường, rất sợ bé đánh thức Harry. Tối qua hai người giằng co rất lâu, tuy rằng nói là biết điểm dừng nhưng lúc quay lại phòng ngủ thì hắn thật sự không muốn bỏ qua cơ hội tốt như vậy, đè Harry xuống giường làm tiếp lần nữa. Một ngày nào đó Scorpio sẽ được giáo dục về sinh lí, nhưng tuyệt đối không phải bây giờ. Draco vội vàng ôm con ra ngoài để tránh việc bé phát hiện cái gì. Chẳng hiểu sao hắn lại có cảm giác, hai người không phải là vợ chồng, mà là đang yêu đương vụng trộm.

“Scorpio thay quần áo rửa mặt xong thì ba sẽ xuống ngay. Chẳng lẽ con quên rằng mình đã hứa với giáo sư Snape là sẽ tưới nước cho mấy cây thảo dược mỗi sáng sao?”

“A, đúng rồi, mà lúc con trở lại thì ba sẽ dậy chứ ạ?”

“Đương nhiên, mau đi đi cục cưng.” Draco nhìn dáng người bé nhỏ của Scorpio biến mất sau cánh cửa, thở phào nhẹ nhõm. Quay lại nhéo nhéo thắt lưng của Harry đang ngủ mơ, giống như đang chào buổi sáng với cậu. Thừa lúc Harry còn chưa bạo phát tức giận thì đã vọt ra đến cửa.

Đi chưa được hai bước thì đã nghe được tiếng rít lớn.

“Chết tiệt, Draco Malfoy!” Khụ khụ, hắn đã rất nỗ lực, việc kiềm chế dục vọng khi ở cạnh linh hồn bạn đời đã là một tự chủ rất mạnh rồi.

Harry chịu đựng đau nhức toàn thân mà mặc quần áo, khoác thêm áo choàng cao cổ. Hắn là cẩu à? Để lại trên cổ cậu dấu răng lớn như vậy. Máu giận dồn thẳng lên não. Thế nhưng vừa nhìn thấy hai cha con đang phấn khởi nghiên cứu lộ trình kia thì mọi tức giận đều xẹp xuống, biến thành cảm giác ấm áp xẹt qua nội tâm. Cái này quá không bình thường rồi, Harry nghĩ.

“Anh nghĩ ra cách che tai mắt của mọi người chưa?” Draco đắc ý nhìn Harry không có nổi giận với hắn mà ngồi xuống ăn sáng, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Phải cảm thán rằng năng lực của linh hồn bạn đời thật sự là quá hữu dụng.

“Tôi có lấy được mấy món trang sức có thể che giấu dung mạo từ Bộ Phép Thuật, hiệu quả không tồi đâu.” Chỉ vừa mới nghiên cứu ra thôi, không biết định tính thế nào. Đương nhiên Draco không dám nói ra mấy câu đó.

“Anh thử xem” Draco dùng một món buộc mái tóc dài của mình lại. Nháy mắt một cái, mái tóc vàng chói mắt kia biến thành màu nâu nhạt, cặp mắt lam xám cũng trở thành màu xanh thuần, chỉ có khuôn mặt là không thay đổi bao nhiêu, hình như nhìn trẻ hơn vài tuổi.

“Cha, cha, con cũng muốn” Draco kẹp một món lên tóc Scorpio, bé cũng biến thành giống như cha mình vậy. Hai cha con vui vẻ đùa giỡn vơi nhau.

“Ăn đi, ăn xong thì chúng ta đi.” Hai cha con đang vui đùa nghe thấy tiếng Harry thì đành bất đắc dĩ ngồi yên lại, ngoan ngoãn ăn sáng. Draco gắp cho con một cái chân giò, lại gắp thêm cho Harry một cái trứng gà. Harry nhíu mày, nhiều như vậy sao cậu ăn hết?

“Không nên lãng phí, Harry, chúng ta phải làm gương cho Scorpio đó.”

“Giảo hoạt” Tuy miệng nói vậy nhưng Harry vẫn ăn hết trứng gà trên đĩa.

Ăn sáng xong, Harry kiểm tra phục sức trên người. Một nhà ba người cố ý mặc áo choàng rất bình thường, không trang sức, không hoa văn, lại không gia huy, đeo mấy món Draco mang về lên rồi đi đến Hẻm Xéo.

Đây là lần đầu tiên Scorpio nhìn thấy nhiều phù thủy như vậy, hưng phấn mà kêu lên, hai người lớn bất đắc dĩ phải theo bé đi khắp nơi trong Hẻm Xéo thân thuộc. Hẻm Xéo cái gì cũng có, mà mấy lão Potter lại vô cùng cưng chiều con cháu, chỉ cần trên thị trường có thứ gì tốt là đều mang về cho Scorpio.

Nhưng mà thứ hấp dẫn trẻ con nhất vẫn là đồ chơi và đồ ngọt. Draco ở tiệm Công Tước Mật mua hết một bao lại một túi đồ ăn vặt cho Scorpio, đồ chơi thì chỉ cần bé chỉ cái nào là đều mang về nhà.

“Anh không thể chiều con như thế được, Draco” Harry đứng bên cạnh nhỏ giọng nói với hắn. Cậu rất không đồng ý cách Draco và các cụ quá chiều con cậu.

“Con nhà Malfoy phải được nhận những thứ tốt nhất.” Harry im lặng nhìn Draco mặt đầy kiêu ngạo ôm con trai. Dù sao gia tộc Malfoy cũng nổi tiếng là giàu có, mấy thứ này quả thật không đáng kể chút nào. Từ nhỏ hắn đã được dạy rằng yêu thích tài phú nhưng không nên trầm mê tài phú (yêu tiền nhưng không mê tiền), chỉ có người xài tiền mới sẽ kiếm ra tiền. Mà bây giờ hắn cũng phải đem cái tư tưởng này giáo dục cho con hắn.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện