Mạc Vinh Thành xoay người, thân thể hơi nghiêng về phía sau.
Vốn dĩ anh ta đang cầm tay Tạ Ô, chỉ trong nháy mắt đã chuyển cổ tay, đánh vào lồng ngực người đàn ông tóc.
vàng, chuẩn xác ngay vị trí trái tim.
Người đàn ông trực tiếp phun ra nghụm máu tươi.
Máu loang ra trên thảm cỏ xanh mướt, nhuộm đỏ cả mảng.
“Mau thả cậu ta ra!”
Hai mắt Tạ Ô đỏ hồng, ngay lúc này chỉ muốn ngay lập tức đứng dậy giết chết Mạc Vinh Thành.
Đáng tiếc, hai chân hẳn đã không tài nào cử động được nữa.
Mạc Vinh Thành thả lỏng nắm tay, người đàn ông kia thân thể mềm nhữn gục xuống Anh trực tiếp đạp lên phần xương sống của đối phương, trực tiếp ra điều kiện.
“Tạ Ô, mày có hai lựa chọn.
Thứ nhất, trao đổi thông tin tình báo bản thân có được, an toàn trở về nước.
Thứ hai, xương cốt toàn thân đều sẽ bị tao đánh cho nát nhừ, sau đó trực tiếp bị trục xuất khỏi nơi này.
Mày sẽ chọn cái nào đây?”
“Mày không dám!”
*Ồ, vậy sao?”
Tạ Ô run rẩy nhưng vẫn gom chút can đảm cuối cùng để chống đỡ.
Mạc Vinh Thành chỉ nhướng mày, giọng điệu vẫn thản nhiên như cũ.
Anh dùng lực dồn vào bàn chân.
“AI”
Người đàn ông tóc vàng dù có cố gắng đến thế nào đi nữa cũng không thể nào chịu nổi sự đau đớn vì từng đoạn xương bị giẫm nát như thế này.
Đối phương thở dốc, khiến Tạ Ô thoáng lung lay.
“Người gọi là Trịnh Thành Nam mà Chu Hoàng Anh nhắc tới đã tuồn toàn bộ tin tức.
cho tao, để tao dễ bề hành động.
Tao còn biết mày và tên Hoàng Anh kia đã liên hợp để giết chết em trai tao, vậy nên tao muốn tự tay báo thù cho em trai mình và cả người bạn gái đã mất của nó.”
“Người bạn gái đã mất?”
Mạc Vinh Thành thoáng cau mày.
“Chúng mày giết em tao thì thôi, tại sao ngay cả tới con nó cũng không buông tha?
Bạn gái nó đã mang thai tám tháng rồi, vậy mà bọn mày cũng nhẫn tâm xuống tay cho bằng được? Đúng là lũ độc ác, ngay cả với dân của mình còn có thể sát hại thành ra như.
vậy thì bọn tao có là gì trong mắt chúng mày đâu?”
Từng lời mà Tạ Ô nói ra đều tràn ngập.
thù hận, đôi mắt hiện tại như muốn giết người “Tao chưa từng làm chuyện đó, đừng có vu vạ đổ vấy lên đầu người khác.”
Nghe thấy những lời này, Tạ Ô im lặng.
Ở thời điểm này đối với bọn họ mà nói, cái gọi là sự thật và giả dối đã không còn ý nghĩa gì nữa.
Danh tiếng mà bản thân sở hữu lúc nào.
cũng quan trọng hơn nhiều so với sự bức ép.
đến từ những kẻ thấp cổ bé họng như bọn họ.
Vậy nên, Mạc Vinh Thành hoàn toàn không cần nói dối về chuyện này để làm gì cả.
“Chứng cứ…”
Người đàn ông tóc vàng nằm rạp dưới chân Mạc Vinh Thành cả người run rẩy, khóe mi ngập nước, khó khăn phun ra hai từ.
“Liên quan gì đến anh?
“Cô ấy là mối tình đầu của tôi.”
, hóa ra là tam giác tình yêu.
Mạc Vinh Thành không có thời gian quan tâm đến vấn đề yêu hận tình thù của đám.
người Châu Âu này, chậm rãi rút chân lại.
“Đúng là tao giết em trai mày, còn dẫn vặt khiến hắn bị gãy xương.
Nhưng nếu không