Loại thiên tài địa bảo như Thanh Tâm thảo này, ai có thể cầm tới chính là của người đó.
Mặc dù Tống Hàn Thanh đã coi là vạn vô nhất thất, nhưng làm sao nghĩ đến đột nhiên nhảy ra bọn tán tu không có mắt này.Vạn vô nhất thất: vô cùng cẩn thậnSắc mặt hắn âm trầm, nửa ngày không biết đã cảm nhận được cái gì, Tống Hàn Thanh nhếch miệng lên lộ ra khuôn mặt cười trên nỗi đau của người khác."Tới."Cái gì tới?Diệp Kiều đầu óc không phản ứng kịp.Ở đây không chỉ Tống Hàn Thanh đã nhận ra, mấy người khác cũng kiểm tra, Mộc Trọng Hi sờ lên cằm: "Yêu thú."—— Yêu thú?Diệp Kiều lúc quét dọn Tàng Thư Các thỉnh thoảng sẽ đọc qua một chút thường thức cơ bản liên quan đến Tu Chân giới, bên trong có đề cập tới yêu thú thường ẩn hiện tại khu vực thưa thớt người, bên trong bí cảnh nhiều thiên tài địa bảo cũng có yêu thú tụ tập.Một mảng dược điền lớn như thế, có yêu thú là điều không thể bình thường hơn được."Có vẻ như số lượng rất nhiều." Tiết Dư thanh âm ấm nhạt: "Nhìn ra có trên trăm con."Đan tu thần thức so với tu sĩ khác cường đại hơn, hắn rất dễ dàng cảm giác được có rất nhiều thời gian đang không ngừng lao về phía dược điền.Đại khái là đã nhận ra dược điền bị tu sĩ nhân loại chiếm cứ, yêu thú đầu tiên chạy tới phát ra tiếng gào thét uy hiếp.Dáng cao hai mét, vỏ ngoài màu vàng, tướng mạo có chút tương tự với châu chấu ở thời hiện đại, đôi cánh đơn bạc kích động, một giây sau hướng về phía Vân Thước mà nhào tới."A ——" thiếu nữ phát ra tiếng rít chói tai, lúc bối rối vô thức chạy về phía người có thực lực cao nhất.Không sai, người mà nàng nhắm chuẩn là Mộc Trọng Hi.Bên trong bí cảnh vẫn là Kiếm tu biết đánh nhau nhất, lại còn là một Kiếm tu Kim Đan kỳ.Vân Thước hoảng hốt tránh sau lưng Mộc Trọng Hi, đối với ánh mắt hơi kinh ngạc của thiếu niên, nàng đỏ mặt, không lên tiếng.Trường kiếm trong tay Mộc Trọng Hi ném đến giữa không trung, kiếm khí như hồng thế như chẻ tre đâm vào đầu châu chấu, ầm một tiếng, thanh âm đao kiếm cứa vào da thịt vang lên, một kích trí mạng, yêu thú thẳng tắp ngã xuống đất.Vân Thước nhẹ nhàng thở hắt ra, nói khẽ: "Đa tạ."Mộc Trọng Hi nhìn nàng một cái, hắn đối với người của Nguyệt Thanh tông không có cảm tình gì, miễn cưỡng nói: "Không cần đa tạ, vốn cũng không phải là muốn cứu ngươi.""Ngươi khí lực lớn như trâu." Thiếu niên nói thầm: "Sư muội ta suýt nữa bị ngươi chen lấn đẩy ngã."Vân Thước: ".
.
."Nàng từ nhỏ bởi vì tướng mạo xinh đẹp nên được nhận lấy rất nhiều đãi ngộ tốt, lần đầu đụng phải nam nhân đối với mình sắc mặt không chút thay đổi, thiếu nữ hốc mắt không khỏi đỏ lên, rõ ràng không muốn khóc, nhưng vẫn là khống chế không nổi: "Thật, thật xin lỗi.
Ta không phải cố ý."Mộc Trọng Hi ngốc trệ mấy giây, trước khi Vân Thước dự định nói chuyện lần nữa, hắn lôi kéo Diệp Kiều hoả tốc lui về sau.Quá dọa người.Hiện tại nữ tu đều dọa người như vậy sao?Một lời không hợp liền khóc, Mộc Trọng Hi không hiểu, nhưng vẫn rất chấn kinh.Vân Thước đảo quanh nước mắt đều đọng lại.Nàng là bệnh dịch sao? Sẽ gây truyền nhiễm hay là như thế nào?"Sư muội." Tô Trọc đã nhìn ra vừa rồi lúc thiếu nữ đối mặt yêu thú khiếp đảm, nhẹ nhàng thở dài một cái: "Đừng sợ, muội không cần đi tìm những tên Kiếm tu kia bảo hộ muội.""Tống sư huynh rất lợi hại, với lại ta đã vẽ mấy trương Kim Cang phù, những yêu thú kia căn bản không có cách nào tới gần muội."Vân Thước nghe hắn liên miên lải nhải, chẳng những không có cảm giác được an ủi, thậm chí cho rằng Tô Trọc quanh co lòng vòng trào phúng mình nhát gan, nhìn thấy mấy con yêu thú đã sợ thành như vậy.Bản thân nàng cũng bởi vì mình là từ nhân gian tới mà cảm thấy tự ti, lúc trước đối mặt với Diệp Kiều, càng cảm thấy vận mệnh bất công.Đồng dạng là từ nhân gian tới, Diệp Kiều lại có vận khí tốt được Nguyệt Thanh tông tông chủ nhặt được, từ nhỏ đã xuôi buồm thuận gió.Bên tai là Tô Trọc líu lo không ngừng, Vân Thước gắt gao cắn cánh môi, đỏ mặt, lần này thuần túy là bị buồn bực, nàng bỗng nhiên đề cao thanh âm: "Ngậm miệng!"Thanh âm mềm mại bỗng nhiên có chút chói tai, Tô Trọc sửng sốt, thần sắc có chút mơ hồ: ".
.
.
Tiểu, tiểu sư muội? Muội làm sao vậy?"Vân Thước ý thức được tâm tình mình không thích hợp, nàng rất nhanh kéo lại lí trí, miễn cưỡng cười cười: "Không, không có việc gì.""Thật xin lỗi, vừa rồi tâm tình có chút không tốt."*Một bên khác Diệp Kiều thấy Tứ sư huynh tránh nữ chủ như tránh tà, đáy lòng nàng vẫn rất cao hứng, tối thiểu không giống như trong tiểu thuyết si mê nữ chính như thế, đây là chuyện tốt."Tứ sư huynh." Nàng đụng đụng hắn cánh tay: "Huynh thấy Vân Thước khóc có cảm thụ gì không?"Tiểu thuyết không chỉ một lần nhắc đến, các nam phụ đối với tư thái khóc của nữ chủ cỡ nào mê hoặc động lòng người, để cho người ta sinh ra suy nghĩ khi dễ nàng.Mộc Trọng Hi thần sắc nghiêm túc gật đầu: "Cảm nhận được."Diệp Kiều tâm rơi lộp bộp một chút: "Cảm nhận được cái gì rồi?"Hắn một mặt thâm trầm ra kết luận: "Nàng muốn lừa ta."Mình còn chưa nói cái gì đâu, nước mắt nàng đã phun ra ào ào như vòi nước, ngoại trừ lừa bịp tiền, Mộc Trọng Hi tạm thời không nghĩ ra được lý do nào khác.Diệp Kiều: ".
.
.
?"Nàng nghiêm túc nhớ lại kịch bản nguyên tác, tiểu thuyết vạn người mê MarySue, nữ chủ chính