Sau khi biết về thuộc tính của Băng Linh Thú, Sở Mộ Vân có chút cảm khái.
Đồng nhân ((Ma giới)) vẫn chưa mở rộng đủ. Nếu đã viết thì phải viết nhân vật chính biến thành Băng Linh Thú huyết thống, sau đó cùng bảy Ma tôn lăn giường... Tấm tắc, thật là ma tính!
Dâm đãng thụ kết hợp với bảy tên biến thái công, còn không phải quá tuyệt vời sao!
Đáng tiếc....tiểu (đồng) thuyết (nhân) không được viết ra, cho nên hắn chỉ có thể ở đây tự ảo tưởng.
Đều nói tiểu thuyết phản ánh cuộc sống sinh hoạt, Sở thần tỏ vẻ, cuộc sống sinh hoạt còn đau trứng hơn tiểu thuyết nhiều.
Sau khi biết vì sao Đố kỵ muốn chơi NTR, Sở Mộ Vân cũng biết công lược y như thế nào.
Đố kỵ không giống Ngạo mạn.
Ngạo mạn là lâu ngày sinh tình, đúng vậy, là ý nghĩa 'thượng' lâu ngày thì sinh tình.
Nói cho cùng, Đố kỵ là tiểu dâm đãng. Nhưng lại là tiểu dâm đãng cực kì thiếu cảm giác an toàn.
Ngạo mạn bề ngoài là một người ôn hòa lễ độ, trên thực tế y rất miệt thị con người, thậm chí còn có bệnh rối loạn nhân cách phản xã hội nghiêm trọng. . Truyện Hài Hước
Đố kỵ bề ngoài yêu thích mọi thứ, nhưng lại vĩnh viễn không thể thoát khỏi cảm xúc âm u. Mà cảm xúc này chính là ghen tỵ.
Ghen tỵ với tất cả, cho nên hận không thể hủy diệt hết tất cả.
Sở Mộ Vân nghiêm túc suy xét một chút, tạm thời quyết định bỏ công lược Phẫn nộ, trước tiên nên cho Đố kỵ một đòn cảnh cáo.
Linh bảo bảo không hề phản đối, gật đầu phụ họa với hắn.
Sở Mộ Vân:"Chỉ mong sau khi cầu hôn thành công không nhảy ra một cái nhiệm vụ nữa."
Linh: (⊙﹏⊙)b
Sở Mộ Vân:"Ngươi sẽ không để trong lòng chứ?"
Linh:"..."
Sở Mộ Vân trấn an nó:"Không sao, đi một bước biết một bước. Dù sao ngươi cũng chỉ là dos2.0 đơn xuẩn*."
*đơn thuần +ngốc nghếch
Linh: Ký chủ đại đại quả thật là tri kỷ! Đương nhiên nếu hai chữ kia là đơn thuần chứ không phải đơn xuẩn sẽ càng tri kỷ hơn. Lệ nóng quanh tròng.gif
Cách thời hạn ba ngày chỉ còn một ngày.
Yến Trầm tận lực mà dạy dỗ Sở Mộ Vân. Từ tinh thần đến cơ thể, từ ngôn ngữ đến hành động đều có vẻ muốn tự cắm sừng trên đầu mình.
Sở Mộ Vân nhìn y nghiêm túc như vậy, không khỏi nghĩ: Không cắm cho y cái sừng xinh đẹp thì thật là tội lỗi...
Đương nhiên suy nghĩ cũng chỉ là suy nghĩ, có trải sẵn đường cũng không thể thực hiện.
Yến Trầm càng liều mạng khiến tiểu thú nhân NTR, tiểu thú nhân lại càng không muốn xa rời y.
"Yến Trầm thúc thúc... "
"Ân?"
"Ta có thể vĩnh viễn ở lại Chiếu Mai Sơn không? "
Yến Trầm:"Chỉ sợ lúc ngươi trưởng thành sẽ không còn nghĩ như vậy."
Tiểu thú nhân dùng sức ôm lấy eo y, vội vàng nói:"Sẽ không, ta vĩnh viễn không rời xa ngài."
Yến Trầm mỉm cười vuốt ve đôi tai mềm mại của hắn, thấp giọng nói:"Lựa chọn của mười sáu tuổi và hai sáu tuổi, tuyệt đối không giống nhau."
Tiểu thú nhân dán mặt trước ngực y, rầu rĩ mà lắc đầu:"Ta không biết, nhưng ta thực sự thích thúc thúc, thích đến... Thích đến... "
"Như thế nào? "
Tiểu thú nhân không ngẩng đầu, chỉ run nhè nhẹ nói:"Thích đến mức nếu như phải rời xa ngài, trái tim ta đau như bị kim châm."
Vì lời này của hắn mà tay Yến Trầm hơi ngừng lại.
Nếu không phải sớm biết Băng Linh Thú sẽ không yêu ai, Yến Trầm đã cho rằng hắn thực sự động tình với mình.
Đại khái là do sự ỷ lại quá mức, từ nhỏ lại mất đi cha mẹ, sau đó lại bị Phẫn nộ ngược đãi một thời gian. Khi đến Chiếu Mai Sơn, Yến Trầm tuy lợi dụng hắn nhưng cuộc sống ở đây vẫn tốt hơn lúc trước gấp mấy lần. Vì vậy do ám ảnh, tiểu thú nhân đã coi y như cha mẹ của mình, toàn tâm toàn ý mà ỷ lại.
Tuy tình cảm đơn thuần này khiến Yến Trầm có chút thỏa mãn, nhưng khi nghĩ đến Ngạo mạn và Sở Mộ Vân, y lại cảm thấy không cam lòng, cực kì không cam lòng.
Vì sao bọn họ lại có được tình cảm chỉ thuộc về nhau như vậy, trong khi y...chỉ được coi là người thân.
Khóe miệng Yến Trầm khẽ nhếch, nở nụ cười thật đẹp, nhưng đáy mắt đầy lạnh lẽo:"Tiểu Vân, nếu ngươi thực sự thích thúc thúc, vậy ngươi sẽ nghe lời thúc thúc sao?"
Tiểu thú nhân ngẩng đầu, ánh mắt đầy thành kính, giống như sợ bị vứt bỏ, cực