Trần Đỉnh cũng không biết nên làm gì bây giờ, nhưng hắn ẩn ẩn ý thức được đường sống rất có thể liên quan chặt chẽ đến đồ vật dưới đế giường kia.
Trần Đỉnh cắn răng nói với Đường Quốc Phi: "Cậu ở chỗ này chặn lại, đừng để nó tiến vào.
"
Đường Quốc Phi gật đầu.
Trần Đỉnh lập tức bước nhanh đến bên cạnh Hạ Nhạc Thiên, ngồi xổm xuống nhìn đế giường, rất nhanh phát hiện vết bẩn hình người này có vẻ đang khoa tay múa chân muốn truyền đạt tin tức.
Quả nhiên đường sống có liên quan đến nó!
Trần Đỉnh tập trung quan sát.
Chẳng qua tốc độ quơ tay của vết bẩn hình người quá nhanh, hơn nữa thịt khối dính liền với nhau khiến đường nét không đủ rõ ràng, Trần Đỉnh bất đắc dĩ không đoán được cái gì.
Chỉ có thể đem hy vọng đặt lên người Hạ Nhạc Thiên.
Chỉ mong Vương Tiểu Minh —— không đúng, chỉ mong Hạ Nhạc Thiên có thể đoán được đáp án chính xác.
Thấy tình hình như vậy, Trần Đỉnh biết mình ngồi đây cũng không có ý nghĩa gì, lập tức đứng lên chạy về cửa, giúp đỡ Đường Quốc Phi dùng thân thể chống cửa.
Có lẽ là bởi vì lệ quỷ bám vào người thường, nên con quỷ này không thể đi xuyên tường, hoặc là chen vào từ khe cửa linh tinh gì đó, chuyện này ít nhiều gì cũng làm Trần Đỉnh nhẹ nhõm hơn.
Nhưng không bao lâu, lực độ va chạm ngoài cửa càng lúc càng lớn, mặc dù hai người dùng hết sức lực chặn cửa, nhưng ngăn tủ vẫn chậm rãi bị đẩy về phía trước, dưới sự va chạm không ngừng, cửa cũng lộ ra một khe hở thật lớn, một gương mặt lạnh lẽo trắng bệch từ khe cửa hiện ra.
Trần Đỉnh biến sắc, liều mạng đẩy ngăn tủ, muốn khép kín cửa.
Nhưng một bàn tay nháy mắt vói vào trong, tái nhợt đến không chút huyết sắc, dưới ánh đèn huỳnh quang cành có vẻ quỷ dị.
Đường Quốc Phi bị doạ thiếu chút nữa buông tay, cũng may lập tức phản ứng lại, cắn răng cắn cổ ra sức chống cửa cùng Trần Đỉnh, gân xanh trên trán Trần Đỉnh nổi lên, mặt cũng đỏ gay, "Chống đỡ! Tuyệt đối không thể để nó vào!"
Đường Quốc Phi gân cổ gào lên: "Tôi sắp chịu không nổi ——"
Bùi Anh đứng một bên vội vàng đẩy Triệu Thần Húc, "Anh mau qua hỗ trợ đi, một khi quỷ tiến vào, người đầu tiên bị giết chắc chắn là anh!"
Nói xong nàng cũng chạy tới, giúp Trần Đỉnh chống cửa.
Lúc này Trần Đỉnh không nói Bùi Anh lùi ra sau nữa, mà dùng ánh mắt quan tâm nhìn Bùi Anh.
Mà cuối cùng Triệu Thần Húc cũng phục hồi tinh thần, khẽ cắn môi vội vàng chạy tới hỗ trợ.
Sức lực của bốn người tạm thời ngang tay với lệ quỷ, tuy rằng toàn bộ cánh tay của lệ quỷ đã vói vào, nhưng không thể tiến thêm một bước.
Bốn người không dám phân tâm, cũng không dám lơ là, sợ vừa sơ ý thì lệ quỷ sẽ nhân cơ hội xông vào.
Triệu Thần Húc hoảng sợ: "Cứ tiếp tục như vậy cũng không được, sớm muộn gì nó cũng sẽ xông vào, không phải các người là chuyên gia xử lý chuyện này sao, sao không nhanh nghĩ cách đi?!!!"
Chẳng lẽ đám người này giả mạo chuyên gia?
Trần Đỉnh cũng không lo lắng người bên mình sẽ bị lệ quỷ theo dõi, bởi vì người thứ nhất chết chính là Triệu Thần Húc, nguyên nhân hắn nguyện ý giúp Triệu Thần Húc giải quyết chuyện này, chỉ là vì hoàn thành nhiệm vụ có được điểm Sinh Tồn.
Cho nên tuy hắn có chút hoảng loạn, nhưng vẫn còn có thể duy trì một phần lý trí cảnh cáo Triệu Thần Húc: "Chuyên tâm một chút, tuyệt đối không thể để nó vào, chúng tôi có thể giải quyết chuyện này.
"
Triệu Thần Húc rất muốn hét âm lên hỏi rốt cuộc các người giải quyết chuyện này kiểu gì, nhưng lực va đập ngoài cửa bỗng nhiên lớn hơn, làm hắn không thể phân tâm nói chuyện, chỉ có thể gồng mình chặn cửa.
Qua mấy chục giây, Trần Đỉnh phát hiện sức lực lệ quỷ hình như mạnh lên rất nhiều, mỗi lần nó va chạm đều khiến cửa hé ra một khoảng cách, nửa người trên của nó đã thò vào được.
Trần Đỉnh nôn nóng hô to với Hạ Nhạc Thiên: "Vương Tiểu Minh, chỗ cậu xong chưa?!! Bên tôi sắp không chống cự được nữa.
"
Trán Hạ Nhạc Thiên toát ra mồ hôi mỏng, không trả lời Trần Đỉnh.
Bởi vì tốc độ quơ tay của vết bẩn hình người càng lúc càng nhanh, khiến cậu không thể dời lực chú ý trả lời Trần Đỉnh.
Trần Đỉnh thấy thế chỉ có thể tiếp tục cắn răng kiên trì.
Mã Văn Siêu đã thò nửa thân trên vào, nó nhìn chằm chằm đế giường, biểu tình trở nên dữ tợn vặn vẹo.
Mấy người dùng hết sức lực chặn cửa, nhưng lại tuyệt vọng phát hiện cửa đang bị Mã Văn Siêu thong thả đẩy ra ——!!!
Không kịp nữa rồi!
Tay Mã Văn Siêu chống lên vách tường, chợt dùng một lực lớn đẩy cửa, bốn người Trần Đỉnh lập tức bị sức mạnh kia đẩy ngược ngã ra sau, cửa hoàn toàn mở ra.
Trần Đỉnh bất chấp đau đớn, theo bản năng bảo vệ Bùi Anh, kinh hoàng nói: "Bùi Anh, em có sao không?"
Bùi Anh tái nhợt lắc đầu, "Em không sao, đừng để ý em!"
Trần Đỉnh vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía Mã Văn Siêu, hét to với Triệu Thần Húc: "Mau tránh ra!"
Sau khi Mã Văn Siêu tiến vào rất có khả năng sẽ ưu tiên giết chết Triệu Thần Húc.
Nhưng không đợi Triệu Thần Húc phản ứng lại, Mã Văn Siêu đã bước nhanh về phía Hạ Nhạc Thiên, chậm rãi vươn tay.
Giờ phút này Hạ Nhạc Thiên như không hề phát hiện động tĩnh phía sau, đem tất cả sự chú ý đặt lên vết bẩn hình người dưới đế giường kia.
"Lão tam ——!!" Mà Đường Quốc Phi thấy thế, cũng không biết lấy can đảm từ đâu ra, nhanh chóng bò dậy cầm lấy chân ghế bên cạnh, hung hăng đập vào đầu Mã Văn Siêu, rống giận: "Không được động vào lão tam!"
Ghế đập xuống nháy mắt chia năm xẻ bảy, trong tay Đường Quốc Phi cầm nửa chân ghế còn sót lại, kinh hãi nhìn Mã Văn Siêu chậm rãi quay đầu, biểu tình vặn vẹo trừng Đường Quốc Phi.
Đường Quốc Phi hốt hoảng lùi về sau một bước.
Mã Văn Siêu lại quay đầu, vung tay túm cổ Hạ Nhạc Thiên, còn chưa kịp dùng sức vứt người ra sau, Hạ Nhạc Thiên đã trở tay bắt lấy cổ tay Mã Văn Siêu, dùng sức vật xuống.
Cả người Mã Văn Siêu bị vật ra đất, phát ra tiếng động thật lớn, sàn nhà cũng bị chấn động đến thủng một lỗ to, nhưng lê quỷ không biết đau đớn, Mã Văn Siêu vặn vẹo phát ra tiếng cười âm lãnh, chậm rãi bò dậy.
Vết bẩn hình người thấy Mã Văn Siêu tới gần thì không hề nhúc nhích nữa.
Hạ Nhạc Thiên thấy thế, lập tức đè đầu Mã Văn Siêu lại, Mã Văn Siêu dùng sức vùng vẫy vẫn không thể đứng dậy.
Hạ Nhạc Thiên tăng lớn sức lực ấn đầu lệ quỷ, đồng thời thúc giục vết bẩn hình người: "Mau tiếp tục viết ——!"
Vết bẩn hơi cựa quậy, tựa hồ mang theo chút chần chờ và khiếp sợ khó hiểu, cẩn thận khoa tay múa chân tiếp tục viết.
Đường Quốc Phi đứng một chỗ không nhúc nhích.
Trên mặt mù mịt viết tôi là ai, đây là đâu, lúc nãy mình sợ hãi như vậy làm gì?
Rốt cuộc là vì sao?
Trần Đỉnh và Bùi Anh cũng không tốt hơn bao nhiêu, đặc biệt là Trần Đỉnh, đã hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh ngày xưa, khiếp sợ nhìn Hạ Nhạc Thiên, biểu tình phức tạp không thể nói rõ.
Lúc đầu hắn cũng đã ý thức được người này có vẻ không giống những người chơi khác.
Năng lực phân tích và phản ứng của cậu ta rất mạnh.
Nhưng Trần Đỉnh chưa bao giờ nghĩ tới! !
Hạ Nhạc Thiên so với tưởng tượng của hắn, còn muốn khủng bố hơn.
Sức của hắn và đám Đường Quốc Phi cũng không thể