Các người chơi đều không thể tin được Tông Kiến Hoa vẫn còn ở trong chung cư.
Quách Phàm Khải vội vàng gửi tin nhắn: [Tông Kiến Hoa, sao anh còn ở chung cư, sắp đến thời gian nguy hiểm tới nơi rồi, anh còn không nhanh chạy khỏi chỗ đó!]
Tông Kiến Hoa hơi hoảng loạn trong một cái chớp mắt, rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.
.
Đọc truyện tại [ TRÙ MTRUYỆN.
мE ]
Suy đoán của mình nhất định là chính xác.
Xung quanh chung cư ngay cả một con quỷ cũng không nhịn thấy, khả năng quỷ sẽ vào phòng tìm kiếm sẽ không cao lắm.
Nghĩ đến đây, Tông Kiến Hoa lập tức gửi tin: [Tôi sẽ không đi, tôi trốn trong tủ quần áo ở chung cư, chờ thêm một chút, các người sẽ biết tôi làm vậy là đúng.
]
Người chơi khác cảm thấy khó hiểu, bắt đầu khuyên Tông Kiến Hoa mau rời khỏi nơi đó, phải biết rằng ngay cả người chơi lâu năm cũng vội vàng thoát khỏi chung cư, có thể thấy được nơi đó nguy hiểm đến cỡ nào.
Mà một tân nhân như hắn, lại lấy đâu ra tự tin cho rằng mình làm đúng?
Nhưng Hạ Nhạc Thiên có thể đoán ra được ý đồ của Tông Kiến Hoa.
Bởi vì lúc trước cậu cũng từng nghĩ tới biện pháp này, dù sao chỗ nguy hiểm nhất là chỗ an toàn nhất, chạng vạng ngày hôm qua shipper đã tới chung cư lấy cơm đi, vậy nó nhất định biết người chơi đã rời khỏi chung cư.
Cho nên rất có thể nó sẽ không tiếp tục tới chung cư nữa.
Trừ chuyện này ra, xung quanh chung cư cơ hồ không có bao nhiêu người dân sinh sống, rất ít thấy quỷ du đãng ở phụ cận chung cư.
Có thể nói đây là địa điểm trốn tránh hoàn mỹ nhất.
Nhưng trò chơi tuyệt đối không có khả năng để người chơi hoàn thành nhiệm vụ dễ như trở bàn tay như vậy, toà chung cư nhìn có vẻ vô cùng an toàn rất có thể tồn tại nguy hiểm cực kỳ đáng sợ.
Hơn nữa quy định chỉ có chung cư mới có đồ ăn, càng chứng minh trò chơi cũng không hy vọng người chơi chạy xa chung cư.
Trải qua vài lần trò chơi trước có thể nhìn ra, rất nhiều đường sống thường chỉ có tác dụng dụ dỗ người chơi bước vào bẫy rập, nếu người chơi thật sự chuyện gì cũng làm theo trò chơi thiết kế, mạng mèo cũng không đủ chết.
Dĩ nhiên, những chuyện này còn chưa đủ chứng minh chung cư rất nguy hiểm.
Lời Thích Lệ Phi từng nói, mới làm Hạ Nhạc Thiên hoàn toàn đánh mất ý muốn trốn trong chung cư.
Mạch não của Tông Kiến Hoa không tồi.
Nếu lúc này Tông Kiến Hoa lập tức rời khỏi chung cư, nói không chừng có thể tránh khỏi nguy hiểm, Hạ Nhạc Thiên lập tức gõ chữ: [Tông Kiến Hoa, nhanh chóng rời khỏi chung cư đi.
]
[Tông Kiến Hoa: Yên tâm đi, những con quỷ đó sẽ không tiến vào đâu, lúc trước tôi cũng đã kiểm tra xung quanh chung cư rồi.
]
Người chơi khác không biết nên khuyên Tông Kiến Hoa như thế nào, dứt khoát lựa chọn im lặng, trong tiềm thức mỗi người hy vọng lựa chọn của Tông Kiến Hoa là chính xác, vậy thì tất vả người chơi đều có thể trở về chung cư, không cần trốn tránh khắp nơi.
Thời gian vừa lúc 7 giờ đúng.
Các người chơi lập tức trở nên khẩn trương bất an, trái tim bắt đầu không chịu khống chế mà đập như trống dồn.
Hạ Nhạc Thiên và Thích Lệ Phi vẫn trốn trong công viên, xung quanh an tĩnh không tiếng động.
Thời gian một giây lại một giây trôi đi.
Hạ Nhạc Thiên quay đầu đi nhìn Thích Lệ Phi, vẻ mặt Thích Lệ Phi lúc này rất bình tĩnh, ánh mắt sâu xa nhìn về một địa phương không biết tên.
Hạ Nhạc Thiên không biết Thích Lệ Phi đang nhìn cái gì, chỉ là cảm xúc của cậu được Thích Lệ Phi lây nhiễm mà chậm rãi trở nên bình tĩnh lại.
Công viên im ắng chỉ có thể nghe được âm thanh gió thổi cỏ lay, tiếng rì rầm của lá cây xô đẩy nhau phảng phất che giấu hết thảy tiếng động.
Thời gian lại qua năm phút.
Anh mắt Hạ Nhạc Thiên đột nhiên khựng lại, gắt gao nhìn chằm chằm phía cuới rừng cây rậm rạp, bởi vì bên kia có một hàng chữ đỏ nhắc nhở đang nổi trên không trung: [↓ Ta chính là quỷ]
Hạ Nhạc Thiên hiểu ra.
Thì ra là như thế này.
Thảo nào sau khi tiến vào trò chơi, trên đầu những cư dân địa phương không có bất cứ dòng nhắc nhở nào, nếu không phải vì ba dấu chấm hỏi còn trên đầu Thích Lệ Phi, cậu thậm chí sẽ hoài nghi bàn tay vàng của mình có phải chết máy rồi không.
Mà hiện tại, cuối cùng cậu cũng biết được nguyên nhân.
Đáp án rất đơn giản.
Lúc cậu rời khỏi chung cư vẫn còn trong “Thời gian an toàn”, lúc này cư dân địa phương đều đang ngụy trang thành người bình thường, mượn việc này để mê hoặc người chơi, làm người chơi thả lỏng cảnh giác, cho rằng chỉ cần phòng bị gã shipper kia là được.
Nhưng trên thực tế, thứ chân chính tấn công người chơi, cũng không phải là shipper, mà là những con quỷ nhìn như người bình thường này.
Đây cũng là cái bẫy mà trò chơi cố ý thiết lập.
Hơn nữa, khi tới thời gian “Quỷ Điểm Đơn”, shipper vẫn chưa giao cơm xong, tất cả cư dân địa phương nháy mắt xé rách lớp ngụy trang, bắt đầu triển khai giết chóc với người chơi.
Hiện tại vừa lúc là thời gian “Quỷ Điểm Đơn”.
Cho nên Hạ Nhạc Thiên mới có thể nhìn thấy dòng chữ nhắc nhở trên đỉnh đầu những cư dân địa phương đó.
Hạ Nhạc Thiên không chút do dự, lập tức bò dậy kéo Thích Lệ Phi: “Chúng ta đổi chỗ trốn đi.
”
Mặt Thích Lệ Phi giấu ở trong bóng đêm, nhìn không rõ biểu tình, “Đi bên này.
”
Thích Lệ Phi đi trước dẫn đường.
Hạ Nhạc Thiên ngẩn người, lập tức theo sau.
Hai người đi về hướng ngược lại những con quỷ kia, lại đổi một chỗ trốn mới.
Hạ Nhạc Thiên nhìn bốn phía, không phát hiện bất cứ dòng nhắc nhở nào mới nhẹ nhàng thở ra, chắc là an toàn rồi.
Thích Lệ Phi không nói một lời ngồi ở chỗ kia.
Nhưng không được bao lâu, trong tầm mắt Hạ Nhạc Thiên dần dần xuất hiện dòng chữ nhắc nhở màu đỏ, độ lớn chỉ nhỏ như con muỗi, có thể đoán được con quỷ kia vẫn cách nơi này rất xa.
Nhưng là Hạ Nhạc Thiên lại không yên tâm nổi nữa, dòng chữ nhắc nhở kia không ngừng to lên, giống như!.
con quỷ kia đang nhanh chóng chạy về phía này.
Nó đang tiếp cận mình!!
Hạ Nhạc Thiên lập tức nhảy dựng lên, nói với Thích Lệ Phi: “Không được, nơi này cũng không an toàn, chúng ta nhanh đổi chỗ khác.
”
Thích Lệ Phi nhìn thẳng vào Hạ Nhạc Thiên, “Được.
”
Lúc này Hạ Nhạc Thiên đi trước dẫn đường, chỉ cần cậu nhìn thấy có dòng chữ nhắc nhở xuất hiện, liền lập tức đổi hướng chạy, nhưng thời gian dần dần trôi đi, sắc mặt Hạ Nhạc Thiên rốt cuộc khó có thể duy trì bình tĩnh, mồ hôi trên trán không ngừng toát ra.
Tại sao lại như vậy??
Quanh công viên thế nhưng xuất hiện dòng chữ nhắc nhở rậm rạp, lấy Hạ Nhạc Thiên cùng Thích Lệ Phi làm trung tâm hình thành vòng vây, không ngừng thu nhỏ lại.
Phạm vi hai người chạy trốn dĩ nhiên cũng thu nhỏ theo.
Chuyện này không thích hợp.
Hạ Nhạc Thiên không thể không nghĩ tới một chuyện đáng sợ.
Lũ quỷ này hình như có thể cảm giác được vị trí của mình với Thích Lệ Phi.
Nhưng sao có thể??
Nếu chỉ có hai ba lệ quỷ xuất hiện trong công viên, Hạ Nhạc Thiên tuyệt đối sẽ không kinh sợ như bây giờ.
Nhưng lúc này không giống vậy, số lượng quỷ xuất hiện trong công viên càng lúc càng nhiều, Hạ Nhạc Thiên liếc một vòng, trước mắt có thể lên tới