Nhiệt độ trong nhà rất cao, ao nước nóng không ngừng bốc hơi, lớp sương khói mờ ảo lượn lờ trên mặt nước, cùng với tiếng nước chảy róc rách vào hồ tạo cảm giác như đang ở chốn bồng lai.
Trên thành ao có hai bóng người được bao phủ trong màn sương.
Một người ngồi trên xe lăn, người còn lại nửa quỳ trên mặt đất, hai cơ thể lõa lồ, trần trụi.
Giữa hai người không có kẽ hở, hô hấp quện vào nhau.
Sở Đàn ngẩng đầu nhìn Dung Ngọc.
Hắn ngửi được mùi rượu nồng trong hơi thở của y, hương quỳnh thơm dịu nhưng quyến rũ, thấm vào tận tâm, như thể chính hắn cũng nhiễm men say.
“Đặt đùi phải ta lên vai ngươi đi.
” Hắn nghe thấy Dung Ngọc nói.
Vì vậy Sở Đàn hạ mắt, ánh mắt rơi xuống đùi Dung Ngọc.
Cặp chân tái nhợt, mảnh khảnh như ngọc, trơn nhẵn sáng mịn, yếu ớt dễ gãy.
Sở Đàn không kìm được nuốt nước miếng, đặt tay lên cẳng chân Dung Ngọc, nắm lấy chỗ thịt thon thon chỉ bằng một nắm tay kia, cảm thụ xúc cảm mát lạnh tinh tế thấm qua từng kẽ tay, khiến hắn sướng rơn, mỗi một tế bào đều đang run rẩy phát ra tín hiệu yêu thích và khát cầu.
Dung Ngọc xoay người cầm lấy bình rượu trên bàn.
Lúc quay đầu lại mới phát hiện Sở Đàn vẫn còn nhìn đăm đăm vào chân mình, sự hưng phấn và thèm thuồng tràn khỏi tròng mắt luôn rồi.
Việc này cũng không phải lần đầu tiên.
Kể từ lần ở phòng tắm trước đó, y đã phát hiện Sở Đàn mê muội đôi nhân nhỏ gầy, yếu ớt của mình hơn mức bình thường.
Dung Ngọc uống mấy hớp rượu, nheo mắt nhìn Sở Đàn trong chốc lát.
Sau đó tự dưng cười rộ lên: “Ngươi đúng là khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác.
”
Y khom lưng cúi đến gần Sở Đàn, thổi một hơi lên mặt hắn.
Hương rượu nồng xộc vào khoang mũi làm Sở Đàn hoảng hốt chớp mắt.
Sau đó hắn nghe thấy giọng điệu trào phúng của Dung Ngọc: “Ngươi đúng là đồ cuồng tín* biến thái.
”
*Acrotomophilia (慕残), hội chứng bị ám ảnh, ham muốn tình dục với người bị khuyết tật hay bị cụt.
Những người yêu thích acrotomophile được gọi là "“những người sùng đạo”, tui ghi là cuồng tín ha.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Yết hầu Sở Đàn lên xuống, giọng nói khàn khàn: “Nô tài không hiểu, cái gì gọi là cuồng...!Tín?”
“Ý trên mặt chữ.
” Dung Ngọc lười giải thích cho Sở Đàn hiểu.
Y ngã lưng ra sau, hếch cái cằm xinh đẹp, ý bảo Sở Đàn làm nhanh lên.
Sở Đàn cơ hồ ngừng thở, chậm rãi, cẩn thận nâng chân Dung Ngọc lên.
Hắn sợ làm vỡ cặp bạch ngọc mỹ nghệ này, nhẹ nhàng đặt chân y lên vai trái của mình.
Nương theo động tác hắn, hai bắp đùi Dung Ngọc hoàn toàn tách ra, nụ hoa giữa hai chân bị kéo mở, hai cánh hoa đóng kín dần hé mở thành một cái miệng nhỏ.
Môi nhỏ âm hộ trắng hồng non nớt tách ra hai bên sườn.
Dâm dịch dính ở mặt trong bị kéo thành từng sợi chỉ bạc, nhớp nháp, phóng đãng.
Nụ hoa bị kéo mở tạo thành loại cảm giác kỳ dị, giống như có không khí chui theo lỗ trống chui vào trong, khiến miệng nhỏ chật hẹp co rụt lại.
Lại như có chiếc lông chim vô hình gãi nhẹ, cảm giác ngứa ngáy truyền ra từ bên trong.
[Khúc này tui đứng hình 15 tại tưởng lông chim này là lông chim kia:))))]
Dung Ngọc khó nhịn hừ một tiếng, bàn tay mò xuống thân dưới, đụng vào cơ quan mà hai kiếp người y chưa từng tiếp xúc.
Mềm, nóng, ẩm và ướt.
Đầu ngón tay hơi co lại.
Dung Ngọc nhíu mày, cẩn thận, trúc trắc tìm nơi có thể sản sinh khoái cảm.
Sở Đàn nhìn ngón tay Dung Ngọc chọc ngoáy loạn xạ trong nụ hoa, đến khi đôi môi dưới vốn trắng nõn dần ướt át, hồng hào mà vẫn không chớp nổi con mắt.
Nhìn móng tay hồng phấn dính đầy dịch ướt, phản xạ một luồng sáng vừa đẹp vừa dâm.
Nhìn y không cho mình đụng vào, rồi lại lo lắng cho con chim đang hót líu lo của mình.
Tầm mắt Sở Đàn tiếp tục hướng lên trên, đập vào mắt là vòng eo mảnh khảnh và khuôn ngực nhợt nhạt.
Đầu nhũ đỏ bừng như hai trái Thù Du, nở rộ xinh đẹp trên ngực, lồng ngực y phập phồng kịch liệt, lây nhiễm chút sắc hồng diễm tình.
Động tác của Dung Ngọc không có kết cấu, có lúc đã chạm vào nơi nhạy cảm, sự tê dại và khoái cảm khiến y rên rỉ thành tiếng, nhưng có lúc lại đụng phải nơi khác, khoái cảm cũng rời đi.
Đương thời khi dục vọng lên ngôi, Dung Ngọc đâm chọc bừa bãi, hàng lông mày khó chịu nhíu bên nhau, đuôi mắt ửng đỏ rưng rưng, thấm ướt hàng lông mi dày đậm, mềm thành một cục.
[nhiều khi edit mà k biết mình đang edit cái j nữa:)))]
Hình ảnh quá có sức hút, quá dâm, cũng quá mê người.
Sở Đàn vội vàng liếm môi, sâu trong đôi mắt đen nhánh bừng lên một ngọn lửa, trông như sắp không ngăn được con thú muốn xổ lồng xâm lược Dung Ngọc, sống lưng cong xuống, căng chặt, vào tư thế chuẩn bị đứng dậy tấn công.
Dung Ngọc cảm nhận được sự dao động của hắn nhưng chỉ hơi hé mắt, đôi mắt màu nước lấp lánh cảnh cáo liếc nhìn hắn từ trên cao, khiến cho Sở Đàn không thể không kìm chế trái tim đang kích động của mình lại, tự mình chờ đợi tại chỗ.
Giống như một con chó thấy đồ ăn trước mắt nhưng lại không được phép ăn, chỉ có thể chảy dãi chờ đợi.
Nhưng dù Sở Đàn có là chó thật, chắc chắn cũng không phải một con chó ngoan biết nghe lời.
Thừa dịp hai tròng mắt Dung Ngọc nhắm chặt, hắn không kiêng dè gì vuốt ve cẳng chân đã mất cảm giác của Dung Ngọc.
Cơ thể được nuôi dưỡng bằng vàng bạc châu báu, làn da láng mịn không tì vết, ngay cả lông tơ cũng tìm không ra.
Sở Đàn cọ gò má vào phần thịt mềm ở cẳng chân, môi mỏng mút hôn, gặm cắn.
Đầu lưỡi đỏ thắm liếm ra vệt nước, cuốn lấy thịt mềm nhẹ nhàng liếm mút, mút đến nỗi làn da trắng nõn ứ máu đỏ au.
Hắn liếm dần xuống dưới, hôn lên mắt cá chân.
Sở Đàn nâng chân Dung Ngọc lên, trong đáy mắt là si mê, là cuồng nhiệt, yết hầu di động lên xuống.
Hắn cúi đầu như đang phục tùng, hôn nhẹ lên mắt cá chân.
Sau đó lại phơi bày bản mặt thật ra, hàm răng trắng cắn mạnh lên đó, lưu lại một dấu răng vừa trong vừa sâu.
Đầu lưỡi hắn liếm nhẹ qua, cuốn đi tơ máu chảy trên đó.
Như là chắc chắn Dung Ngọc sẽ không phát hiện, hoặc cơ bản là hắn không sợ bị Dung Ngọc phát hiện.
Sở Đàn càn rỡ đùa bỡn đôi chân ngọc ngà của Dung Ngọc.
Một tay đang sóc dương v*t, còn mắt nhìn chằm chằm bàn tay đang tự an ủi của Dung Ngọc đầy hung tợn.
Ánh mắt cháy bỏng kia như đang hận không thể thay Dung Ngọc làm càn trong cái lỗ dâm đãng, thèm khát ấy vậy.
Rốt cuộc Dung Ngọc cũng đã cảm thấy được sự kì lạ nào đó.
Y mở mắt ra, đập vào mắt là hình ảnh Sở Đàn vừa liếm mút ngón chân y, vừa rất hạ lưu tự mình sóc lọ.
Trên quy đầu nhiễu tinh dịch thành một bãi dưới đất.
Hiển nhiên là chân y đã bị chơi đùa một hồi lâu.
Nó dính đầy nước dãi của Sở Đàn, ngoài ra còn có dấu răng lớn bé khác nhau.
Ngón chân mượt mà lóe sáng như là thứ ngọc được chế tạo tỉ mỉ, trơn nhẵn không tì vết.
Dung Ngọc híp mắt, đôi mắt hoa đào ánh lên nguồn sáng kỳ dị.
Sở Đàn không những không dừng lại, ngược lại càng thêm cà chớn.
Mắt đen thẳng tắp nhìn Dung Ngọc.
Dung Ngọc có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của hắn, thậm chí cảm thấy ánh