Pháp Mệnh Thiên Tôn

46: Quyết Chiến


trước sau


Trần Phong lãnh đạm nhìn Hoàng Thiên.

Sau hắn không có ai hay khẩu Đại ma pháo nào xuất hiện.

Nghĩa là vừa rồi cậu đã hạ được toàn bộ đội quân, trừ hắn.
Bang hội chiến được thu vào lăng kính pháp cụ mà trình chiếu trực tiếp những diễn biến chính cho toàn bộ đệ tử trong tông được xem mà học tập.

Kể từ khi trận chiến mở màn diễn ra, cho dù là ai thì cũng đều công nhận sức mạnh áp đảo của Kim Sư Thánh hội cùng khả năng phối hợp cực kỳ ăn ý của Dược bang.
Bất quá tất cả mọi người đều tỏ ra khó hiểu khi thấy Trần Phong lựa chọn đơn độc đối đầu với nhánh quân do Hoàng Thiên lãnh đạo.

Với danh tiếng của mình, thanh niên kia được biết đến là người vừa có khả năng lại vừa cẩn thận, suy tính kỹ càng trước khi làm việc.

Mà cái kia nhìn thế nào cũng là một hành động hết sức ngông cuồng, chả ai nghĩ tới cậu lại làm một việc như thế.

Ngay cả Khổng Thái hay các đại sư cũng là cảm thấy nghi hoặc.

Bọn họ biết thực lực của Trần Phong nhưng chưa nghĩ ra làm thế nào cậu có thể đối phó với cả một đội quân hùng mạnh.
Chính vì vậy mà khi chứng kiến cái bẫy cuối cùng của cậu, tất cả mọi người đều là kinh ngạc mà hít sâu vào một hơi.

Phương án giải quyết của cậu trông thì hết sức đơn giản nhưng thực chất lại vô cùng kỳ công, phức tạp.

Để chuẩn bị hàng loạt bẫy như vậy, cùng với cái đánh bại cả một đạo quân do chính Hoàng Thiên lãnh đạo kia, một đêm gần như là không thể.

Thanh niên này vậy mà có thể làm được, hẳn là kỹ năng làm việc đã đạt đến mức thượng thừa rồi!
Bất quá lúc này đây, dù có nhìn thế nào, Kim Sư Thánh hội vẫn đang hoàn toàn áp đảo, thật không biết Dược bang làm thế nào mới có thể chống lại.

Trận chiến giữa hai bang hội mạnh nhất phía Đông ngoại tông Thiên Huyền giờ đã đến hồi gay cấn nhất!
Hoàng Thiên nắm chặt tay, từ trong giới chỉ lấy ra hai mươi mốt khẩu Đại ma pháo, tất cả dàn đều phía sau lưng hắn.
– Ngươi thực sự rất khá, khiến ta hao tổn không ít binh lực.
Thủ lĩnh Kim Sư Thánh hội nói.

Trần Phong cũng là nheo mắt nhìn hắn, trong lòng có chút chùng xuống.

Đã cất công làm đến như vậy, nhưng chỉ hạ được đám lính quèn, còn đống pháo kh.ủng bố kia lại chỉ hạ được có ba khẩu, điều này làm cậu cảm thấy khó chịu.
– Rồi sao?
Thanh niên lạnh giọng.

Hoàng Thiên không nói, khẽ phất tay.

Hai chục khẩu Đại ma pháo cùng lúc khai hoả.

Trần Phong vội vàng tránh né, đem thân pháp thi triển đến tận cùng, cơ thể lướt đi trong gió, khiến cho mọi công kích hướng tới cơ thể cậu đều là hụt vào không trung.
– Ta xem ngươi chạy đến lúc nào?
Tên kia điên cuồng gào lên, quyền pháp cùng chưởng pháp phô thiên cái địa liên tục đánh tới.

Sức mạnh pháp tông cường giả hiển hiện, kết hợp với đạn ma pháo như mưa khiến cậu có chút khó khăn.

Không ít lần có những luồng năng lượng cực lớn sượt qua người Trần Phong khiến cậu cảm thấy lo lắng.

Nếu như là bên ngoài bang hội chiến, cậu có nhận phải công kích kiểu đó bao nhiêu lần cũng chẳng hề hấn gì.

Bất quá ở đây, mọi thương tổn cậu nhận phải đều được pháp cụ hấp thu, nếu vượt quá công suất của nó, cậu sẽ lập tức bị loại khỏi cuộc chiến này.
Thanh niên cật lực né đòn, cố gắng không nhận phải bất cứ một chút công kích nào từ Hoàng Thiên.

Hai người cứ rượt đuổi như vậy nửa giờ thời gian, cuối cùng cũng tới vị trí con sông chiến lược.


Trần Phong bằng tốc độ vượt trội của mình, băng qua rất nhanh nhưng thủ lĩnh Kim Sư Thánh hội thì dừng lại, không đi qua.
– Sao thế?
Cậu cười, nhìn hắn ta.

Nam thanh niên cao lớn giận tím mặt nhưng không nói gì, bước về phía ngược lại.

Thanh niên sau khi bóng lưng hắn biến mất ở đằng xa thì đợi thêm một canh giờ không thấy gì mới trở về trại.
Người của Dược bang thấy cậu thì chào hỏi một chút rồi tiếp tục đi tuần.

Trần Phong vào lều chỉ huy, nhưng lại không thấy ai trong đó.

Cậu ra ngoài, tìm một lính canh rồi hỏi:
– Bang chủ và phó bang chủ đâu?
– Bang chủ vẫn chưa trở về còn phó bang chủ đang ở trong lều riêng.
Thanh niên gật đầu cảm ơn rồi suy ngẫm một chút.

Đan Hà nắm trong tay số lượng quân đông gấp năm lần địch, cộng với khả năng của nàng ta hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì.

Tuy nhiên nếu như lúc đó Hoàng Thiên không rút lui, ngược lại, tiến đến tạo thành thế gọng kìm, lại là câu chuyện khác.
Trần Phong lo lắng, lập tức rời doanh trại.

Theo như kế hoạch, vị trí trận đánh thứ ba của Đan Hà cũng khá giống với cậu, gần với bản doanh.

Vừa qua được sông, cậu đã thấy đội quân của nàng trở về, số lượng binh sĩ còn khá nhiều, trước kia là mười phần thì giờ còn đến sáu, bảy phần.

Thấy thanh niên đứng chờ mình ở đây, Đan Hà hơi cau mày:
– Cánh quân của Hoàng Thiên đâu?
– Mau cho quân qua sông.

Có phục kích!
Thanh niên thét gọi.

Nàng ta giật mình, vội vàng đốc thúc quân tăng tốc.

Mà cũng lúc ấy, tiếng pháo nổ vang lên liên tục, cùng với những luồng pháp lực khủng bố.

Trần Phong nhìn cánh trái đội quân.

Thủ lĩnh Kim Sư Thánh hội cùng hai mươi mốt khẩu Đại ma pháo đang ở đó không ngừng công kích bọn họ.

Song kiếm hiện ra, cậu lao thẳng về phía Hoàng Thiên, hai tay vào thế tấn công, miệng hô lên:
– Thiên Nhận!
Tốc độ tấn công là rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã hoàn thiện, nhưng kẻ địch cũng không phải dạng vừa, lập tức lách mình né tránh.

Kiếm pháp uy vũ của cậu cứ như vậy phóng thẳng vào một khẩu pháo, lập tức cắt nó thành từng mảnh.
Đệ tử đứng đầu ngoại tông cau mày nhìn cậu, có chút bất ngờ.

Độ bền của Đại ma pháo mạnh mẽ thế nào hắn ta là người hiểu rõ nhất, vậy mà bị chiêu thức kia chém cho tan tác như thế.
Hẳn là Địa giai pháp kỹ!
Hoàng Thiên khẳng định.

Tiểu tử này sở hữu những kỹ năng không hề tầm thường, bất quá hắn cũng không thể nào sử dụng chúng liên tục trong thời gian dài được.
Trong lúc hắn ta suy ngẫm, Trần Phong không đứng yên, mà là liên tục vung kiếm, cố gắng chặn đứng đạn pháo đang nhắm tới đệ tử Dược bang nhiều nhất có thể.

Bất quá hai mươi khẩu pháo có hỏa lực ngang với một chưởng hết sức của nhất tinh pháp quan, bắn với tốc độ một giây một phát không phải thứ mà cậu hiện tại có thể dễ dàng ngăn cản.
Thủ lĩnh Kim Sư Thánh hội thấy vậy cũng tỏ ra kinh ngạc một chút rồi tiến tới tấn công cậu.


Đem Phong Hành thi triển đến tận cùng, thanh niên cật lực né tránh cùng cản phá ma đạn.

Thân thể cậu liên tục biến ảo, cho dù là ngũ tinh pháp quan cũng là khó lòng nhìn rõ.
Đội quân của Đan Hà nhờ có trợ giúp như vậy mà qua sông an toàn hơn một chút.

Bất quá chỉ vài phút sau, lại thêm kẻ địch xuất hiện mà đi đầu chính là bốn vị phó thống lĩnh.
– Chết tiệt!
Đan Hà lo lắng cho quân vừa đánh vừa rút, bất quá Đại ma pháo quả bắn quá rát, bọn họ tổn thất rất lớn.

Trần Phong cũng liên tục bị đẩy lui, không tài nào phản kháng lại nổi, chẳng mấy chốc toàn bộ binh sĩ lùi tận đến con sông chiến lược.
Tại đây Kim Sư Thánh hội đuổi bắn thêm một hồi nữa rồi rút quân.

Dược bang thu hồi tàn quân rồi về nghỉ tại đại bản doanh.

Đan Hà và Trần Phong vào lều chỉ huy, tâm trạng đều là không được tốt.

Toàn bộ thành viên Dược bang tham gia bang hội chiến lúc này đây mười phần chỉ còn lại một mà kẻ địch vẫn còn một pháp tông cường giả, mười pháp quan, cùng bốn mươi khẩu ma pháo.
Hiện tại đang là giữa trưa, mặt trời lên đến đỉnh khiến cho điều kiện chiến đấu có một chút bất lợi vì thế đối phương cũng không dám động thủ.

Tuy nhiên khi thời tiết tốt hơn, nhất định bọn chúng sẽ tấn công.

Dược bang đã thua tất cả bảy trận lớn liên tiếp, e rằng trận tiếp theo sẽ là trận cuối cùng, mà bọn họ sẽ phải nhận cái kết đắng.
– Chúng ta sẽ thắng!
Linh Nhi bước vào lều chỉ huy, nhìn hai người, nói.

Đan Hà vui mừng nhìn nàng, hỏi:
– Muội có kế sách rồi?
Thiếu nữ mỉm cười:
– Trận thứ nhất đã đến hồi kết!
– Bọn chúng làm thế nào lại to gan như vậy?
Hoàng Thiên cau mày nhìn Dược bang dàn trận.

Bọn họ không thèm làm theo binh lược mà trực tiếp vượt sông, đứng ngay tại rìa đó mà đối đầu với hắn.

Thế trận này một nhà cầm quân lão luyện chẳng bao giờ muốn bày ra, bởi nếu như có một chút sai sót chỉ có thể tử chiến, tuyệt đối không thể nào rút quân, rủi ro có thể nói là không thể đong đếm được.
Ở tuyến đầu là ba người mạnh nhất, Linh Nhi chính giữa, Đan Hà và Trần Phong đứng hai bên.

Phía sau là năm chục pháp sư, thực lực của ai cũng là pháp vũ bát tinh trở lên, không có pháp quan cảnh.
Thủ lĩnh Kim Sư Thánh hội cũng cho toàn quân dàn trận, chuẩn bị chiến đấu.

Đội hình của hắn hiển nhiên là mạnh gấp nhiều lần đám người kia.

Bốn chục khẩu Đại ma pháo đều đặt ở mức thứ nhất, lực vừa đủ mà tốc độ bắn cũng là nhanh nhất.
– Tấn công!
Hoàng Thiên hô, mười pháp quan cảnh sau lưng cùng lúc động thủ, cùng với đó là ma pháo đồng loạt khai hoả.

Thế trận và uy lực bậc này chính là lần đầu tiên trong lịch sử bang hội chiến xuất hiện.
– Bày trận!
Linh Nhi phất tay.

Toàn bộ đệ tử Dược bang miệng niệm chú, tay bắt ấn, đồng đều với nhau, không ai là lệch nhịp, cảnh tượng khiến người ta nhìn thấy mà cảm thán.
Mặt nước con sông phía sau bỗng nhiên bùng nổ, tạo thành một cơn lốc xoáy cực kỳ mạnh mẽ, lập tức ngăn cản mọi công kích hướng đến.


Mà bao quanh tất cả mọi người ở đây là vô tận những ấn ký ma pháp lam nhạt, dao động linh hồn cường hãn tỏa ra làm cho toàn thể Kim Sư Thánh hội sợ hãi.
– Cái này… là pháp trận?
Hoàng Thiên sửng sốt, lẩm bẩm nói.

Pháp trận chính là chiêu thức cực kỳ cao cấp do pháp sư lão luyện tạo nên a.

Đẳng cấp của nó ít nhất cảnh giới linh hồn phải đạt tới trung kỳ Linh cảnh mới có thể thực hiện được.

Nữ nhân trước mặt kia chẳng lẽ đã đạt tới mức đó?
Tầng tầng lớp lớp ấn ký phô thiên cái địa liên tục xuất hiện rồi bao quanh lấy thủy lốc khổng lồ kia.

Vài giây sau, nó bùng nổ, mạnh mẽ đẩy lui cùng lúc mười pháp quan cảnh và một pháp tông cường giả.
Hoàng Thiên nheo mày quan sát hiện tượng trước mặt, trong lòng không khỏi nhộn nhạo.
Nước trong sông ầm ầm đổ xuống, để lộ ra gần ba chục bóng hình, cho dù nhìn thế nào cũng là vô cùng huyền ảo.
Mười thân ảnh đứng đầu mặc giáp trụ to lớn, tay phải cầm giáo dài, tay trái cầm khiên

vuông.
Hàng thứ hai và thứ ba hơi dạt sang hai bên gồm bốn pháo binh và bốn chiến xa, mỗi chiến xa gồm ba binh sĩ, mỗi người lại sử dụng một thanh trọng kiếm.
Tám bóng hình còn lại chia làm đội hình ba – bốn – một.

Bốn người ở giữa cưỡi chiến mã, trang bị kiếm ngắn và khiên tròn.

Còn lại ở hai bên là voi chiến.
Thủy Trận Thần Binh!
Linh Nhi vẻ mặt nghiêm túc, tinh thần khẽ động, toàn quân lao đến tấn công Kim Sư Thánh hội, mạnh mẽ như sóng thần, uy áp tỏa ra khiến người ta phải khiếp sợ.
Trong khi Đan Hà và Trần Phong dẫn quân đi cầm chân kẻ địch, nàng đã đem khẩu Đại ma pháo lấy được nghiên cứu rất kỹ càng, từ đó tìm ra điểm yếu nguy hiểm nhất của nó: Thủy.
Chính vì lí do này, Hoàng Thiên luôn luôn tránh đi giao tranh mỗi lần tiến đến gần khu vực có quá nhiều nước.

Nếu muốn chiến thắng trận chiến này, bắt buộc phải dùng thủy hệ ma pháp quy mô lớn mà tấn công.
Thành viên Dược bang, những người là luyện dược sư, hệ nguyên tố luôn luôn là hỏa, những người còn lại dù có sở hữu thủy hệ, uy lực phát ra đương nhiên không đủ.

Nhưng bọn họ sở hữu thứ mà không một bang hội nào khác có được: Linh hồn lực lượng hùng hồn.
Thực lực hiện tại của Linh Nhi hiển nhiên chưa đạt tới điều kiện yêu cầu, bất quá nàng không chỉ có một mình.

Những người đồng đội Dược bang luôn ở đây sát cánh bên nàng.

Mọi người đồng lòng, không gì là không thể! Tất cả đã cùng nhau hoàn thành trận đồ, chuẩn bị cho một màn kịch chiến với Kim Sư Thánh hội!
Pháp trận cực kỳ kh.ủng bố liên tục tấn công khiến cho đám người Hoàng Thiên chống đỡ vô cùng chật vật.

Pháp trận mang thuộc tính thủy, được tăng phúc bởi môi trường chiến đấu càng trở nên mạnh mẽ bội phần.
Mười bộ binh hàng đầu chiến đấu rất dũng mãnh, tiến thẳng vào đội hình kẻ địch mà tấn công.

Bên cạnh chúng là hai chiến xa di chuyển theo đường thẳng với tốc độ cực nhanh, phóng tới đâu, ba thủy nhân bên trên múa kiếm tới đó, cực kỳ áp đảo.
Kỵ sĩ phi nước đại, xông thẳng vào giữa dàn Đại ma pháo mà chém, hoàn toàn bất khả chiến bại.
Voi chiến mạnh mẽ vô song, di chuyển theo đường chéo, cứ một húc là một ma pháo bị hủy, bất khả kháng cự.
Thủy pháo tầm xa vô cùng lớn, hoàn toàn vượt trội so với Đại ma pháo của Hoàng Thiên, hỗ trợ rất tốt cho đội hình phía trên.
Hắn ta đương nhiên biết điểm yếu của Đại ma pháo, vì vậy mà cho chúng vừa lùi vừa bắn, tránh xa khỏi công kích của đối phương.

Bất quá ma đạn có bắn bao nhiêu thì thủy binh cũng không hề hao tổn gì.

Cứ bị thương một chút, nước sông lại chảy tới hồi phục.

Miễn là còn linh hồn lực thì pháp trận không cách nào đánh bại.
Bản thân hắn cùng các pháp quan cảnh cố gắng tấn công vào các pháp sư Dược bang, những người đang tập trung tinh thần mà điều khiển trận pháp.

Tuy nhiên, dù có bỏ qua pháp trận khủ.ng bố đang tràn vào đội hình của chúng, phía trước các pháp sư khiển trận kia lại là Trần Phong cùng Đan Hà, lớp phòng thủ mạnh mẽ do hai người tạo ra đủ sức chống lại bất cứ công kích nào đánh tới của bọn chúng hiện tại.
Hoàng Thiên tức giận, đánh thẳng một chưởng lên trời.

Pháp lực phát nổ, tỏa ra như hoa.

Tức thì hai bên trái phải xuất hiện hai đạo quân rầm rập kéo tới, quân số mỗi bên đều lên tới năm chục người.
Hắn không phải kẻ làm việc không tính trước tính sau.

Vậy nên ngoài hai cánh quân chính có Đại ma pháo đi cùng hắn còn chia hai đội quân nhỏ đi theo lộ tuyến khác đề phòng bất trắc.

Những pháp sư này sở hữu tốc độ cùng thân pháp rất tốt, có khả năng tấn công mạn sườn đối phương để có thể chiếm lại lợi thế.

Tuy nhiên điều khiến thủ lĩnh Kim Sư Thánh hội sững sờ là kẻ dẫn đầu hai đội quân ấy không phải người của hắn.

Người bên trái là Lý Nghiêm, phó bang chủ Dược bang, tổng quản lý dược phường, thực lực tam tinh pháp quan.

Người bên phải là Hỏa Sinh, phó bang chủ Dược bang, luyện dược sư giỏi nhất dưới Đan Hà, linh hồn lực Linh cảnh sơ kỳ.
Làm thế nào?
Hoàng Thiên quay lại nhìn đội hình khủ.ng bố vẫn đang không ngừng lao tới tấn công hắn.

Phía xa xa sau đoàn quân ấy là một nữ nhân thân hình mảnh mai, tay vẫn đang bắt ấn, nhìn hắn mỉm cười.
Linh Nhi biết hắn ta sẽ không bao giờ dám tin chắc tuyệt đối mình sẽ thắng cuộc chiến mà có thêm phương án dự phòng.

Bất quá bọn chúng đều đã bị Lý Nghiêm và Hỏa Sinh dẫn binh xử lý gọn gàng.

Hai người này tuy so với các phó tướng của Kim Sư Thánh Hội thì không bằng nhưng đối phó với những kẻ kia thì lại không phải cái gì quá khó.
Ngay từ đầu, nàng đã chia đội quân của Dược bang thành một cánh tổng lực và ba cánh tập kích.

Điều này nàng âm thầm hành động, thậm chí đến cả Trần Phong cùng Đan Hà đều là không biết.
Hoàng Thiên sợ hãi vội vàng lui binh.

Chỉ cần bọn chúng còn người, trận này vẫn chưa thể kết thúc.
– Tấn công!
Một đội quân nữa tiếp tục xuất hiện, chặn đứng đường rút lui của Kim Sư Thánh hội, mà dẫn đầu bọn họ chính là Dương Tuệ.
Chuyện này… làm sao có thể?
Để đề phòng bất trắc cùng tối đa hóa sức mạnh của Đại ma pháo, Hoàng Thiên đã xây dựng một thành trì vững chãi, sau đó ở trong rút đi pháp lực của binh sĩ cùng điểm tác động lên pháp cụ của bọn họ sao cho vẫn còn trong giới hạn.

Nói cách khác, những pháp sư ấy đã không còn bao nhiêu khả năng chiến đấu nhưng sẽ là quân bài bảo hộ chiến thắng quan trọng của hắn.

Bọn họ lẽ thường sẽ không bao giờ được nghĩ tới nếu như chiến sự đang khó khăn, đặc biệt là trước sức mạnh tuyệt đối của ma pháo và khi đang thua liên tiếp bảy trận.
Chẳng lẽ…
Hoàng Thiên đem đôi mắt sợ hãi nhìn Linh Nhi.

Nữ nhân kia ngay từ đầu đã nhìn thấu mọi tính toán của hắn rồi tìm kế sách ứng phó.
– Không thể nào!
Thủ lĩnh Kim Sư Thánh hội lẩm bẩm, không thể nào tin nổi, đành cho quân mở đường máu rút lui.

Tuy nhiên quân đoàn Dược bang tứ phía bao vây, tạo thành trận hình cực kỳ kh.ủng bố mà Hoàng Thiên lập tức phải khiếp sợ.
Bát Môn Kim Tỏa trận!
Hắn ta đương nhiên nhận ra trận đồ này.

Là một thiên tài, từ nhỏ hắn đã được dạy thành thục năm trong số ba trăm sáu mươi lăm biến.

Ở đây phép biến sử dụng chính là một trong số đó.

Thủ lĩnh Kim Sư Thánh hội đem binh phá trận.

Tất cả khẩu Đại ma pháo được điều chỉnh lên mức hai, tuy giảm tốc độ bắn xuống một nửa nhưng uy lực lại là bạo tăng, bắn cho Dược bang tổn thất liên hồi.
Linh Nhi nhíu mày biến trận liên tục.

Hoàng Thiên kia đương nhiên là có hiểu biết về trận pháp nhưng không thể đạt đến độ nhuần nhuyễn như nàng.

Xem hắn cầm quân trước giờ, nàng dám chắc hắn chỉ hiểu rõ năm biến mà thôi.

Vừa rồi nàng xuất quân cũng là dùng một trong số đó để mà dụ hắn rơi vào vòng vây, không rút lui mà ở lại chiến đấu.
Đối với Bát Môn Kim Tỏa trận, nàng biết rõ hơn hắn rất nhiều.

Ngay khi bao vây hoàn toàn Kim Sư Thánh hội, Linh Nhi lần nữa biến đổi trận pháp, mà lần này là biến mà Hoàng Thiên không biết! Đại ma pháo liên tục bị pháp trận phá hủy.

Người của hắn cũng là liên tục bị đánh bại do nhận quá nhiều công kích, vượt giới hạn của pháp cụ.

Thủ lĩnh Kim Sư Thánh hội điên cuồng tấn công nhưng không cách nào phá khỏi vòng vây.

Quân số bọn chúng liên tục giảm với tốc độ chóng mặt, cuối cùng cũng chỉ còn năm kẻ đứng đầu.
Trận thứ nhất, Dược bang thắng!.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện