[Chạm tay lên eo cô]
***
Mùng một đầu năm, vòng tròn bạn bè đều là ảnh pháo hoa, câu đối, tiền xu trong há cảo, lướt tiếp còn có thể nhìn thấy người khác khoe bữa cơm tất niên.
Một ngày vui mừng như thế này, Hướng Dụ hầu như đều cùng Cận Phù Bạch ngủ thiếp đi.
"Tình yêu" này đến hơi bất ngờ, nhưng cũng không phải hoàn toàn không rõ ràng.
Từ lúc Cận Phù Bạch xuất hiện ở khu nhà của Hướng Dụ, rồi từ lúc Hướng Dụ thò đầu ra ngoài cửa sổ ban công vào đêm giao thừa, thật khó để có thể nói ai là người đã thúc đẩy nó ra ngoài ánh sáng nhiều hơn.
Hướng Dụ đeo nhẫn trên tay, Cận Phù Bạch ôm eo cô nằm trên giường.
Rèm cửa vừa dày vừa nặng ngăn cản mọi ánh sáng, người bên cạnh hít thở đều đều.
Ban đầu cô còn tưởng rằng cô đủ bình tĩnh trước mối quan hệ này, bắt đầu không vui, không buồn, nhưng thật ra không phải vậy.
Cô nằm trong lòng Cận Phù Bạch, trong lòng có một sự yêu thích bất an và tình cảm dịu dàng dâng trào.
Hai người bọn họ đều không có hứng thú với chương trình Đêm Xuân được phát lại, sau khi ngủ dậy thì chọn một bộ phim rồi vùi người ở trên giường nằm xem.
Không biết Cận Phù Bạch lấy được ở đâu mấy đĩa phim điện ảnh này, không ngờ lại đều là những bản đầy đủ không bị cắt.
Xem đến cảnh hôn, Cận Phù Bạch cũng sẽ ôm cô rồi đặt xuống môi cô một nụ hôn sâu, nhưng ngoài hôn môi ra bọn họ không hề làm gì khác, nhiều lắm là ôm nhau ngủ, mơ mơ màng màng trải qua ngày đầu tiên khi ở bên nhau lần này.
Ngày mùng hai, Cận Phù Bạch dậy rất sớm, lúc Hướng Dụ mở mắt, anh đã mặc chiếc áo khoác dạ dài lên người.
Cô vẫn buồn ngủ díu mắt, hỏi anh: "Anh phải ra ngoài sao?"
Cận Phù Bạch sát lại hôn cô, nhân tiện thò tay vào trong chăn 'chấm mút' một chút.
Đầu ngón tay anh hơi lạnh, chạm vào nơi nhạy cảm của cô, Hướng Dụ bị lạnh nên co rụt lại ra phía sau, bất mãn hỏi anh: "Em hỏi anh đi đâu mà!"
"Xuống tầng lấy thuốc lá."
Khó trách cô cảm thấy Cận Phù Bạch có gì đó khác với mọi khi, hóa ra là từ hôm qua đến giờ anh vẫn luôn không hút thuốc.
Hướng Dụ ngồi dậy khỏi tấm chăn mềm mại, cô mặc áo sơ mi của Cận Phù Bạch trên người.
Anh rất ít áo sơ mi sáng màu, đại đa số đều là tối màu, chiếc áo đang mặc trên người cô là một chiếc áo màu xanh lam gần giống với màu đen, nằm trên giường một đêm nên vải vóc đã nhăn nhúm, cúc áo cũng bị anh cởi ra hai chiếc.
Cô ngồi dậy như vậy, cổ áo trượt xuống tận bả vai.
Quyến rũ vô cùng!
Lúc Cận Phù Bạch tỉnh dậy sợ làm ồn đến cô nên không kéo hết rèm cửa sổ ra mà chỉ kéo một đoạn nhỏ.
Bây giờ có tia nắng len lỏi qua kẽ hở vào bên trong, vừa khéo hắt lên trên vai cô, làn da mượt mà, trắng đến mức chói mắt.
Hướng Dụ vờ như không nhìn thấy ánh mắt của anh, vươn dài cánh tay cầm lấy bao thuốc đặt trên đầu giường lắc lắc: "Trong đây chẳng phải vẫn còn ba điếu thuốc sao?"
Bao thuốc mà cô nói được đặt trên đầu giường mấy tháng rồi, nhân viện dọn vệ sinh không dám vứt đi, nhưng cô đã nhìn thấy bao thuốc này rất nhiều lần, sợi thuốc đã khô quắt lại từ lâu, không thể hút được nữa.
Nhưng tầm nhìn của Cận Phù Bạch lại theo bả vai cô hướng xuống dưới, liếc nhìn thấy một độ cong nhỏ hơi nhô lên, nhất thời bị ma xui quỷ khiến, thật sự đã nghe theo lời của Hướng Dụ, anh cởϊ áσ khoác, nhận lấy thuốc lá: "Vậy thì hút mấy điếu này."
Không có trầm hương, anh vẫn châm lửa lên hút, vừa mới rít được một hơi đã bị sặc ho lấy ho để.
Hướng Dụ sợ hết hồn, giúp anh vỗ lưng: "Sao vậy?"
Cái gì sao vậy?
Sợi thuốc khô nên bị cay cổ họng.
Cận Phù Bạch bị sặc nói không ra lời, anh khoát khoát tay, tiếp tục ho.
Hướng Dụ không hút thuốc nên không hiểu mấy cái này, dựa vào hiểu biết của mình khuyên anh: "Mới sáng sớm đã hút thuốc, bị ho rồi chứ gì?"
Cô vừa khuyên vừa giúp anh vỗ lưng, gương mặt oán trách, lấy một chai nước khoáng đưa cho anh: "Anh có muốn uống nước không?"
Cận Phù Bạch nhận lấy chai nước khoáng, sau đó dứt khoát ném nó sang một bên, chai thủy tinh rơi tọt vào trong giường phát ra âm thanh trầm thấp, ngay khắc sau anh kéo cổ tay Hướng Dụ, ấn người cô xuống giường hôn tới tấp.
Hôn xong mới nói sáng sớm hút thuốc chẳng có liên quan gì với nhau, sợi thuốc khô nên mới bị sặc.
"Anh biết sẽ bị sặc vậy mà còn hút?"
Cận Phù Bạch dùng đầu ngón tay khều khều chiếc áo sơ mi, sau đó mút vào xương quai xanh của cô: "Mặc như thế này nói chuyện với anh, em tự nghĩ đi, anh có thể không đồng ý sao?"
"Háo sắc!"
Hướng Dụ chỉ phun ra hai chữ đó rồi bắt đầu cười.
Bởi vì cười trên sự đau khổ của người khác nên chính cô cũng đã bị sặc, ho khan liên tục.
Cận Phù Bạch chỉ có thể đỡ cô dậy, ôm cô vào trong lòng mình, vỗ lưng cho cô giúp cô thông khí.
Sáng đó sương mù đã tan đi, ánh mặt trời chan hòa, bọn họ rõ ràng ở trong một nơi dễ dàng làm những chuyện mờ ám, vậy mà lại giống hệt đôi vợ chồng già vỗ vỗ lưng cho đối phương đang ho khan.
Đoạn tình cảm này kỳ thực không nói rõ được là 'tình yêu' nhiều hơn, hay là 'không cam lòng', 'mượn cớ' nhiều hơn.
Đây là điều không thể suy nghĩ kỹ, bởi vì khi suy nghĩ kỹ Hướng Dụ vẫn sẽ cảm thấy lời tỏ tình của Cận Phù Bạch chỉ là mượn cớ để bắt đầu lại với cô mà thôi, anh không hề yêu cô sâu sắc, chỉ là anh không cam lòng chấm dứt như vậy.
Nhưng cô lại vẫn thích và hưởng thụ thứ tình cảm dịu dàng ở thời khắc này.
...
Đường Dư Trì gọi điện thoại đến nói phải tặng quà sinh nhật cho Hướng Dụ, thúc giục cô nhanh tới lấy, nếu không đứa trẻ nhà cô của anh ấy nhìn thấy sợ là sẽ cầm đi mất.
Khi đó Hướng Dụ đang thay quần áo, di động mở loa ngoài đặt trên giường.
Cánh tay cô vòng ra đằng sau để cài móc áσ ɭóŧ: "Vậy thì tặng cho đứa trẻ đó đi."
"Cậu có thể trân trọng quà mình mua một chút được không? Mình đặc biệt nhờ người mang về từ nước ngoài đấy, người anh em nhận cầm đồ xách tay đó cực kỳ đáng tin, vận may cực kỳ tốt, Tết đánh bài thắng được mấy nghìn lận, bảo đảm lần này cậu sẽ không bóc phải giống hệt nhau nữa đâu."
Hướng Dụ nhớ đến trước kia khi bóc mấy hộp Sonny angel đều ra hà mã thì tự bản thân cũng cảm thấy buồn cười, khóe môi cũng bất giác cong lên: "Vậy buổi chiều mình qua đó lấy."
Khi hai người nói chuyện điện thoại, Cận Phù Bạch ra khỏi phòng tắm, dựa vào bên tường lắng nghe mấy câu.
Không biết là vô tình hay cố ý, trước lúc ngắt điện thoại anh đột nhiên lên tiếng: "Anh đưa em đi."
Ngắt điện thoại, Hướng Dụ cầm áo len lên nhìn, sau đó lẩm bẩm: "Mặc hai ngày rồi, không còn thơm nữa, không muốn mặc nữa."
Cận Phù Bạch áp sát sau lưng, lồng ngực ấm áp dán lên trên lưng cô: "Không thơm chỗ nào? Để anh ngửi."
Anh cũng chỉ mờ ám ngoài miệng vậy thôi, bọn họ trước giờ chưa từng có lần giao hợp mang tính thực tế nào.
Về điểm này, kỳ thực Hướng Dụ rất cảm động.
Mấy tháng trước, khi cô nằm trên chiếc giường này đã từng nói, 'em có lẽ không có kinh nghiệm lắm, anh phải nhường em một chút.'
Lời này có lẽ thật sự đã được Cận Phù Bạch khắc ghi trong tim, anh chần chừ không 'làm' với cô, ngược lại đã cho Hướng Dụ một loại cảm giác an toàn.
Để cô cảm thấy mối quan hệ này cũng coi như có được cảm giác chân thành.
Về sau, Cận Phù Bạch lấy một chiếc áo từ dưới tầng, đến cả áo phao lông vũ cũng mới tinh, anh nói là chuẩn bị cho cô từ lâu rồi.
Sau khi ăn trưa xong, Cận Phù Bạch lái xe đưa Hướng Dụ đi tìm Đường Dư Trì.
Nhà bà nội Đường Dư Trì ở khu phố cổ Đế Đô, đường phố chật hẹp nhưng đang giữa năm mới nên có rất nhiều người đến thăm hỏi, xe đều dừng ở bên đường nên có hơi tắc nghẽn.
Cận Phù Bạch vẫn rất kiên nhẫn, nhưng nhắc đến Đường Dư Trì là Hướng Dụ luôn có thể cảm nhận được anh không mấy vui vẻ.
Thế là cô gọi điện thoại cho Đường Dư Trì: "Đường tắc quá, mình không vào trong được, hay là cậu mang đồ ra ngoài cho mình đi?"
Đường Dư Trì mang đồ ra ngoài, đứng ở bên lề đường nói chuyện với Hướng Dụ.
Chắc là anh ấy mới ngủ trưa dậy, tóc tai rối bời, khoác một chiếc áo phao lông vũ rộng rãi đi ra.
Mùa đông giá rét, vậy mà trong tay vị thiếu gia này còn cầm một quả dâu tây cực to, nhìn thấy Hướng Dụ thì đút vào trong miệng cho cô trước: "Mẹ nuôi cậu bảo mình mang xuống cho cậu một túi, nhưng mà mình lười bọc quá, cho