Phong Cảnh Giấu Trong Hồi Ức

Nếu Từ Bạch xù lông, đưa một viên kẹo là dỗ được ngay


trước sau

Ngày hôm sau là thứ Hai, Từ Bạch dậy rất sớm. Không phải vì cô bỗng dưng trở nên chăm chỉ, mà là vì trong tiết Âm nhạc hôm nay, giáo viên muốn chọn vài bạn trong lớp đại diện tham gia tiết mục trong ngày kỷ niệm thành lập trường.

Từ Bạch là một trong những ứng cử viên. Cô giáo đưa cho cô một tờ nhạc phổ, bảo cô về nhà luyện tập. Nhưng Từ Bạch không mảy may luyện tập gì cả, đến tận sáng thứ Hai, cô mới lấy bản nhạc phổ trong cặp ra.

Cũng giống như mọi ngày, hôm nay Từ Bạch và Tạ Bình Xuyên đi học cùng nhau. Họ thường xuyên cùng nhau tan học, cùng nhau về nhà, tính ra cũng đã nhiều năm rồi. Trường cách nhà không xa lắm, dựa theo tốc độ đi bộ của Từ Bạch thì khoảng hai mươi phút. Nhưng hôm nay chậm hơn thường ngày, vì cô vừa vừa đi vừa đọc nhạc phổ.

"Tới lớp rồi hãy đọc." Tạ Bình Xuyên rốt cuộc cũng cắt ngang cô, "Em không sợ ngã à?"

Từ Bạch cầm bản nhạc trong tay, nói: "Nếu em ngã, anh sẽ đỡ em dậy mà."

"Chuyện này không chắc." Tạ Bình Xuyên chầm chậm nói, ""Không phải lúc nào anh cũng ở cạnh em."

Tạ Bình Xuyên nói xong câu đó, Từ Bạch chợt ngẩng đầu, đứng trên đường nhìn anh.

Cô vừa mới ngáp xong, trong mắt ngấn nước, tựa như hồ nước lấp lánh ánh sao. Lông mi cô cũng rất dài, đen nhánh, cong vút, giống như cánh bướm uốn lượn. Tất nhiên, đẹp nhất vẫn là đôi mắt, trắng đen rõ rệt, đôi ngươi vô cùng trong trẻo.

Tạ Bình Xuyên nhìn chỗ khác.

Câu trả lời của Từ Bạch nằm ngoài dự kiến của anh: "Em biết chứ, sau này anh vào đại học thì em chỉ còn một mình thôi. Nhưng đại học có bốn năm à, trôi qua trong nháy mắt, em sẽ chờ anh về, lúc đó em cũng tốt nghiệp cấp 3 rồi."

Giọng điệu nói chuyện của cô rất thản nhiên, chân đá một viên đá.

Viên đá lăn trên vỉa hè, dừng ở một chỗ không xa.

Tạ Bình Xuyên cũng dừng chân lại. Anh đứng cạnh Từ Bạch, môi nở nụ cười: "Lúc anh về thì em muốn làm gì?"

Từ Bạch cuốn bản nhạc lại một cách tỉnh bơ, cuốn thành một cái ống, dùng nó đánh lên cánh tay Tạ Bình Xuyên: "Đương nhiên là mời anh ăn cơm, chúc mừng anh tốt nghiệp đại học."

Tạ Bình Xuyên lấy bản nhạc trong tay cô: "Thôi, sao để em mời được."

Anh lại mở tờ giấy ra lần nữa, nhìn từ trên xuống dưới. Sau khi đến trường, anh dắt Từ Bạch đến phòng đàn piano. Hiệu ứng cách âm của phòng này rất tốt, chỉ là bây giờ không phải giờ hoạt động của câu lạc bộ nên cả hành lang không có một bóng người.

Bây giờ cách tiết đầu lúc 8 giờ rưỡi khoảng một tiếng.

Đây là lần đầu Từ Bạch đến đây, cô ngạc nhiên hỏi: "Sao anh có chìa khoá phòng?"

Tạ Bình Xuyên mở nắp đàn lên: "Vì anh là đội phó của câu lạc bộ piano.""

Từ Bạch tỏ vẻ không thể tưởng tượng nổi: "Em chưa từng nghe anh nói đó, anh làm đội phó hồi nào?"

Tạ Bình Xuyên đáp: "Khi đội phó trước đó không muốn làm nữa."

Anh ngồi trên ghế, dánh ngồi vẫn thẳng thớm, sườn mặt in lên cửa kính, phản chiếu một cái bóng rõ ràng. Từ Bạch có hơi.... hơi ghen tị với tấm kính đó.

Đây không phải là lần đầu tiên Tạ Bình Xuyên dạy cô. Thật ra, Từ Bạch có thể vượt qua lớp nghiệp dư cấp thấp nhất hoàn toàn là nhờ vào sự giám sát của Tạ Bình Xuyên. So với một Từ Bạch thế nào cũng được, Tạ Bình Xuyên là người có thể làm mọi thứ một cách hoàn hảo. Nếu không quen biết người nào như vậy thì sẽ cho rằng người đó không tồn tại, nhưng nếu có biết một người như vậy, sẽ cảm thấy người đó không chân thật.

Tuy là Từ Bạch và Tạ Bình Xuyên đã biết nhau nhiều năm, Từ Bạch lại không dính được bao nhiêu hào quang của anh.

Từ Bạch đánh đàn đứt quãng, cúi đầu là có thể thấy tay của Tạ Bình Xuyên. Không bao lâu sau, sự chú ý của cô dời từ nhạc phổ sang tay của Tạ Bình Xuyên. Nếu phải chấm điểm, cô sẽ cho tay của anh điểm tuyệt đối.

Tạ Bình Xuyên lại không biết điểm tốt của mình, anh cho rằng Từ Bạch đang lo ra.

"Em có muốn đàn tốt bài này không?"" Tạ Bình Xuyên hỏi.

"Muốn chớ," Từ Bạch nói xong hai chữ này, lại nhanh chóng đổi ý, "nhưng cũng không phải là rất muốn."

Tạ Bình Xuyên cổ vũ: "Em không dốc hết toàn lực, thì ít nhất phải nỗ lực."

Anh không hỏi đây là bài gì, cũng không hỏi vì sao cô lại muốn học. Một tiếng trước khi vào học, họ vẫn ngồi suốt trong phòng đàn, lúc hai người ra ngoài, Từ Bạch đã tiến bộ đôi chút.

Cô dọn cặp sách, dáng vẻ vô cùng tự tin, còn vui vẻ chào tạm biệt Tạ Bình Xuyên.

Có lẽ là vì có nền tảng vững chắc, dù nước tới chân mới nhảy nhưng có hiệu quả, nên trong tiết Âm nhạc sáng hôm đó, Từ Bạch thành công bộc lộ tài năng. Sau khi cô đàn xong một bài ngắn, giáo viên là người đầu tiên vỗ tay khen cô: "Giỏi lắm giỏi lắm, trình độ này khá tốt."

Giảng đường rộng rãi và sáng sủa, cô giáo dạy nhạc mặc đầm đứng trước lớp. Từ Bạch cách cô giáo rất gần, có thể thấy được tờ danh sách trong tay cô. Trong tờ giấy có danh sách các bạn tham gia buổi biểu diễn, ngoài Từ Bạch đàn piano, còn có đàn violin, saxaphone và sáo của phương Tây.

Cô giáo dạy nhạc hắng giọng, ngẩng đầu nhìn cả lớp.

Cô nhìn thấy những gương mặt tràn đầy năng lượng, vô cùng trẻ trung. Học sinh có thể vào được trường này thì điều kiện gia đình sẽ không quá tệ, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có vài ngoại lệ.

Ví dụ như Giản Vân ngồi trong góc.

Một mình cô cúi đầu, xung quanh là ghế trống.

Học sinh cấp 2 hẳn là non nớt và đơn thuần, nhưng một điều tàn nhẫn là, bọn trẻ cũng phân chia cấp bậc. Giản Vân không thuộc về bất cứ nhóm bạn nào, vẫn luôn là người ngoài lề.

Cô giáo dạy nhạc đứng yên một lát, rồi đi đến chỗ ngồi của Giản Vân. Cô giơ tay đặt trên bả vai của Giản Vân, nói với các bạn khác: "Mọi người đều biết, trong kỷ niệm thành lập trường năm nay, một trong những tiết mục của khối chúng ta là hợp tấu nhạc cụ. Ngoài những bạn ban nãy, cô còn muốn nhờ Giản Vân..."

Giản Vân ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Tóc tai bù xù, buộc đuôi ngựa lỏng lẻo, khi đột ngột ngẩng đầu mạnh, tóc mái trước trán run lên.

Cô giáo vuốt lại tóc cho Giản Vân, nhẹ nhàng nói tiếp: "Hợp tấu lần này, Giản Vân chơi kẻng tam giác [1].

[1] kẻng tam giác:



Vừa nghe thấy "kẻng tam giác", mấy bạn nam bắt đầu nhịn cười.

"Cô không đùa với các em."" Cô giáo giới thiệu, "Kẻng tam giác là nhạc cụ gõ được dùng phổ biến, cũng được đưa vào tiết mục lần này.""

Từ Bạch ngồi bên đàn piano nghiêm túc gật đầu.

Cô giáo cầm giáo án, vẫn tiếp tục miêu tả nhạc cụ: "Bản hợp tấu có piano, cũng có kẻng tam giác, mọi nhạc cụ đều như nhau, đều rất quan trọng."

Khi cô giáo nói xong, sắc mặt của Giản Vân thay đổi.

Bởi vì Giản Vân không biết chơi kẻng tam giác. Đối với nhạc lý, cô dốt đặc cán mai. Đối với Giản Vân, so với việc không được người xung quanh coi trọng thì phụ lòng mong đợi của họ càng đáng sợ hơn.

Cuối cùng cũng hết tiết, sau khi Giản Vân ngồi thừ một lúc lâu, rốt cuộc cũng cầm lấy nhạc phổ, chậm rãi đi đến chỗ Từ Bạch.

Từ Bạch khác với Giản Vân, cô là "sao vây quanh trăng", xung quanh chỗ ngồi rất đông đúc. Từ Bạch nhìn thấy Giản Vân ngay khi cô bạn vừa đến gần.

Cô ngẩng đầu nhìn Giản Vân: "Cậu tìm mình có gì hả?"

Có việc gì đây? Giản Vân không mở miệng được.

Từ Bạch đợi trong chốc lát, không nhận được lời đáp, vậy là cô kéo tay Giản Vân, dắt đối phương đến hành lang. Lúc này là giờ ra chơi, học sinh vui cười đùa giỡn, giày thể thao xẹt qua sàn nhà bằng PVC phát ra tiếng "xẹt —— xẹt", hết đợt này đến đợt khác.

Từ Bạch hơi nghiêng người sang một bên, eo tựa vào lan can. Trời thu tháng chín nhưng ánh nắng vẫn còn chói chang, cô chống một bên má, hỏi vô cùng nghiêm túc: "Hồi nãy cậu muốn nói gì với mình?"

Đầu lưỡi Giản Vân như bị cột lại:

"Bạn Từ, mình... mình... không biết chơi kẻng tam giác....."

Từ Bạch chớp chớp mắt: "Mình cũng không biết."

Cô nhạy cảm nhận ra lý do Giản Vân đến tìm mình, còn trực tiếp bộc lộ trình độ của bản thân. Điều này làm cho Giản Vân càng thêm ngại ngùng, cúi đầu càng lúc càng thấp: "Mình không biết đọc nhạc phổ."

Từ Bạch hiểu ra: "Mình đọc hiểu, mình chỉ cậu nha."

Từ Bạch hoạt bát hơn Giản Vân rất nhiều, cô không hề phòng vệ trước người khác. Nếu mọi người đều là thành viên của nhóm hợp tấu, giúp đỡ nhau hẳn là lẽ thường – Từ Bạch thầm nghĩ như thế, cũng quả nhiên nói là làm. Bắt đầu từ buổi trưa hôm đó, cô truyền hết kỹ năng cho Giản Vân.

Giữa trưa, lúc hai người ăn cơm ở căn tin, Giản Vân lại đứng ngồi không yên. Đại khác cô là người mắc chứng ngại giao tiếp, ăn cơm với Từ Bạch làm cô thấy ngột ngạt.

Không chỉ thế, Giản Vân cứ nắm chặt một chiếc đồng hồ đeo tay, hai mắt nhìn qua ngó lại học sinh ở cửa căn tin, làm một vài đàn anh đàn chị nhìn về phía hai cô.

Từ Bạch gắp một cái đùi gà, thuận miệng hỏi: "Cậu đang tìm người hả?"

Ánh mắt của Giản Vân mơ hồ, cô nói: "Ừa."

Đĩa của cô ấy chỉ có cơm và hai thìa nước sốt cà rốt. Từ Bạch gắp đùi gà bỏ vào dĩa của cô bạn, thản nhiên nói: "Cho cậu đùi gà nè, cậu muốn tìm ai, có khi mình biết đó."

Giản Vân cầm đôi đũa. Cô do dự vài giây, sau đó bỏ đồng hồ đeo tay xuống.

"Chủ nhật hôm qua, mình với mẹ ra công viên sớm để bán hàng." Khả năng biểu đạt ngôn ngữ của cô không tốt, không thể hình dung chuyện tiếp theo, thế nên Giản Vân chọn bỏ qua, vào thẳng chủ đề, "Có một đàn anh cấp 3, anh ấy giúp mình...."

Giản Vân đẩy chiếc đồng hồ đeo tay kia về phía Từ Bạch: "Đây là đồ của anh ấy, rơi xuống đất, mình nhặt được. Mẹ mình kêu hôm nay đến trường trả đồng hồ cho anh ấy."

Căn tin đủ loại âm thanh, xen lẫn với mùi hương thức ăn, tâm tư của Từ Bạch không đặt trên cơm trưa nữa.

Cô cầm lấy chiếc đồng hồ đó, thấy logo "Longines", lật lại nhìn, trên dây đồng hồ có một chữ "Quý".

À, ra là vậy.

Từ Bạch bưng bát cơm đứng lên, nói: "Đàn anh đó, có phải cao thế này không?" Từ Bạch nhón chân lên cao hơn người mình, sau đó lại nói: "Anh ấy còn đeo một cái cặp, trên quai cặp có huy chương...."

Từ Bạch cố hết sức để nhớ lại đặc điểm của Quý Hành, nhưng cô nhanh chóng nhận ra, lúc nhìn thấy Quý Hành, cô vẫn luôn ở cùng với Tạ Bình Xuyên. Mà chỉ cần là Tạ Bình Xuyên ở đó, cô sẽ không còn tâm trí để quan sát người khác.

Giản Vân ngước nhìn Từ Bạch đầy ngưỡng mộ: "Đúng rồi, anh ấy đó. Cậu biết anh ấy hả?"

Từ Bạch ngồi xuống chỗ mình, trịnh trọng gật đầu: "Mình biết, ăn cơm xong mình dắt cậu tìm anh ấy." Nói xong, cô tiếp tục ăn cơm, vì ăn gấp nên nước sốt cà tím vô tình dính trên mặt.

Nhưng trong mắt Giản Vân, cả người Từ Bạch sáng bừng từ trên xuống dưới.

Ăn xong là đúng 11 giờ rưỡi, Từ Bạch kéo Giản Vân đi về hướng toà nhà của cấp 3.

Giản Vân nói với Từ Bạch: "Trên mặt cậu có nước sốt cà tím."

Nhưng Từ Bạch không thèm để ý: "Không sao, chờ tụi mình tìm được Quý Hành thì mình vào nhà vệ sinh rửa mặt."

Hai người đi thẳng đến tầng cao nhất. Từ Bạch quen cửa quen nẻo, đứng ở ngoài cửa sổ của một lớp học nào đó. Cô không nhìn thấy Quý Hành, nhưng vừa liếc mắt thì thấy Tạ Bình Xuyên.

Buổi trưa, mây thưa gió nhẹ, ánh nắng cũng ấm áp. Bức màn trong lớp học khẽ lắc lư theo gió, những nếp gấp màu xanh khẽ đung đưa. Chỗ ngồi của Tạ Bình Xuyên cạnh cửa sổ, rèm cửa bay đến bàn anh, thế nên anh đứng dậy, kéo rèm lại.

Bóng lưng của anh cũng rất đẹp.

Trong lớp không có nhiều người, bạn nữ ngồi trước Tạ Bình Xuyên quay đầu lại, mặt đỏ bừng, nói chuyện với anh. Từ Bạch đứng cách họ rất xa, không nghe thấy họ đang nói gì. Trong lòng cô như bị mèo cào, vừa ngứa vừa tê.

Giản Vân không rõ tình huống, cô nói nhỏ: "Đàn anh kia.... hình như anh ấy không ở đây."

Cô vừa nói xong, giọng nói của Quý Hành vang lên ở phía sau: "Ủa, Tiểu Bạch đây mà, em đến tìm Tạ Bình Xuyên hả?" Quý Hành gõ cửa sổ không thèm suy nghĩ, nhìn vào lớp gọi to: "Ê, Tạ Bình Xuyên, Tiểu Bạch nhà mày tới tìm mày kìa!"

Từ Bạch xoay mặt qua nói: "Không, em không đến tìm anh ấy."

Từ Bạch kéo Giản Vân lại, thấy Giản Vân cúi đầu, tóc mái dày che đi đôi mắt. Giản Vân ấp a ấp úng một lúc rồi mới gằn từng chữ một: "Hôm đó... hôm đó, cảm ơn đàn anh đã giúp đỡ."

Hai tay Giản Vân nâng đồng hồ lên: "Đây là đồ anh làm rớt."

Dường như ngắn như một giây, nhưng cũng như dài gần một thế kỷ, Quý Hành gãi gãi tóc, rốt cuộc cũng nhận ra cô: "À, em là người ở công viên hôm qua..."

Cậu nhận lại chiếc đồng hồ đó, tròng vào tay mình: "Em không cần cảm ơn anh, do ông đó quá đáng, rõ ràng cầm tiền giả mà còn bắt em thối tiền cho ổng. Anh thấy mà ngứa mắt."

Quý Hành đeo đồng hồ xong, cười vô cùng tươi rói: "Anh còn phải cảm ơn em đó, em đến để trả đồng hồ cho anh hả?"

Từ vài câu đối thoại của hai người, Từ Bạch hiểu rõ chuyện ở công viên ngày hôm qua. Giản Vân và mẹ cô đang bán đồ ăn sáng thì một người khách đi đến, đưa một tờ tiền giả, còn bắt Giản Vân thối tiền. Cũng may Quý Hành gặp chuyện bất bình, "rút đao tương trợ".

Có điều khi nhớ lại ngày hôm qua tình cờ gặp mặt, Từ Bạch nghĩ thầm, chắc là Quý Hành bị người khách kia tạt sữa đậu nành.

Đồng hồ đã về tay chủ, Từ Bạch cảm thấy hai cô nên đi rồi. Thế nhưng, cô vừa lùi về sau một bước thì Tạ Bình Xuyên xuất hiện.

"Có chuyện gì hả?" Tạ Bình Xuyên hỏi.

Tạ Bình Xuyên cao 1m86, Từ Bạch cao 1m68, 18 cm chênh lệch này, buộc cô phải ngẩng đầu nhìn anh: "Bây giờ hết chuyện rồi, em phải về lớp."

"Chờ chút."" Tạ Bình Xuyên bỗng nhiên duỗi tay, nắm cằm cô, "Em ăn cơm mà dính lên tới trên mặt.""

Đầu ngón tay anh chạm vào da cô, xúc cảm trơn mịn và mềm mại. Ngón tay Tạ Bình Xuyên khẽ run lên, nhưng không hề buông cô ra ngay. Anh dùng khăn giấy lau vết dơ trên mặt cô, nghe thấy cô hung dữ trả lời: "Ai cần anh lo cho em."

Tạ Bình Xuyên rút tay về, lấy một viên kẹo dâu trong túi ra, bỏ vào lòng bàn tay Từ Bạch.

Anh không hề thích ăn kẹo, thậm chí là rất ghét đồ ngọt, nhưng Từ Bạch thích. Cho nên từ lúc mười tuổi, Tạ Bình Xuyên đã có thói quen để dành kẹo trong túi. Nói chung, nếu Từ Bạch xù lông, đưa một viên kẹo là dỗ được ngay.

Thế nhưng Từ Bạch của ngày hôm nay lại không như thế.

Hôm nay Từ Bạch sinh sự kiếm chuyện: "Em không ăn, em muốn anh lột vỏ kẹo cho em."

Tạ Bình Xuyên cong khoé môi, cười trước sự

Anh rất nghiêm túc lột vỏ kẹo ra, kẹo dâu như món quà bị xé giấy gói, cách một lớp giấy trắng cuối cùng, nằm lẳng lặng trong lòng bàn tay anh.

Từ Bạch nhận lấy viên kẹo này, mơ hồ nói: "Cảm ơn..... anh nha."

Tiếng ""anh"" kia quá ngọt, quả nhiên là lời nói có kẹo ngọt được thốt ra.

Tạ Bình Xuyên đáp lại không hề ngại ngùng: "Không có gì."

__________________

Tác giả nói:

Giời ơi ngọt quá đi thôi.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện