Phong Cảnh Giấu Trong Hồi Ức

Đề phòng miệng dân khó hơn ngăn nước lũ


trước sau

Từ Bạch suy ngẫm lời của Từ Bạch, đáp lại vô cùng chân thành: "Nói thì nói vậy, nhưng em biết đúng mực."

Cô cư xử thấu tình đạt lý, không để Tạ Bình Xuyên nhọc lòng.

Tạ Bình Xuyên rời khỏi ghế xoay, đi đến ghế sô pha dài, thong dong bình tĩnh ngồi xuống chỗ sát bên Từ Bạch.

Sô pha dài chừng hai mét rưỡi, đệm ngồi bằng da màu đen, khung ghế có chạm trỗ hoa văn rỗng, rất giống với ghế ở nhà Tạ Bình Xuyên. Hơn nữa có Tạ Bình Xuyên kế bên, Từ Bạch thả lỏng hơn, như thể đã trở về nhà, tựa đầu vào vai anh.

Ở công ty, Từ Bạch vì công quên tư, nhưng khi ở nhà, cô luôn rất dính người.

Giống như bây giờ.

Tạ Bình Xuyên nghiêng mắt nhìn cô, thấy cô cố tình mím môi, đôi môi mềm mại trông rất cần được an ủi. Anh cúi đầu đến gần Từ Bạch, nhẹ nhàng hôn môi cô.

Từ Bạch ngẩn người, sau đó đến sát anh hơn: "Anh mới lén hôn em...."

"Đây không tính là lén." Tạ Bình Xuyên nói, "Là quang minh chính đại."

Nếu là cô gái khác nghe thấy lời này, có lẽ sẽ thẹn thùng một lúc lâu, nhưng phản ứng của Từ Bạch không giống người bình thường —— cô chỉ vào mặt mình, ấn lên làn da trắng nõn, giống như chọt vào bánh gạo mềm mềm: "Vậy anh hôn em lần nữa đi."

Tạ Bình Xuyên rất biết nghe lời.

Anh kéo tay Từ Bạch ra, hôn cô thêm rất nhiều lần.

Rõ ràng là đang trong phòng làm việc.

Từ Bạch biết bản thân không đúng, nhưng trong lòng lại rất vui vẻ.

"Anh nói chuyện với giám sát của em rồi." Tạ Bình Xuyên nói chuyện chính, "Điều kiện của Hà Hưng Hoài không đủ để vào tổ, cậu ta nên đi rồi."

Giống như là giải quyết công bằng.

Từ Bạch nói thật: "Trình độ tiếng Pháp của cậu ta cũng tốt, nhưng mà tính tình với thái độ...."

"Cậu ta ở Pháp năm năm," Tạ Bình Xuyên cũng nói thẳng, không cố kỵ, "vì thành tích quá kém, nghỉ học giữa chừng, đổi sang một trường khác."

Con người sẽ luôn dễ dàng thấu hiểu những ai có cùng trải nghiệm với mình.

Trái lại, cũng sẽ bài xích những ai đối lập.

Tạ Bình Xuyên không phải ngoại lệ. Lúc anh học đại học, năm nào cũng xuất sắc, vì vậy chẳng thể hiểu được khái niệm tệ đến nỗi phải bỏ học một chút nào.

Hơn nữa, Hà Hưng Hoài dùng hết lời lẽ thô tục lên người Từ Bạch, Tạ Bình Xuyên nhìn nhận với cái nhìn thành kiến, càng đánh giá gay gắt hơn: "Theo hồ sơ lưu giữ cua HR, hơn 50 người tham gia phỏng vấn, Hà Hưng Hoài chỉ có thể được tính là trung bình."

"Trung bình" là đã quá khen, Tạ Bình Xuyên sửa lại: "Dưới mức trung bình."

Từ Bạch nhíu mày, nghi hoặc: "Vậy vì sao cậu ta lại vào tổ được?"

"Chuyện này phải hỏi quản lý Diệp của em." Tạ Bình Xuyên nói.

Anh tựa lưng vào sô pha, liên hệ nguyên nhân và kết quả.

Bây giờ chuyện không rõ ràng, anh nghĩ đến nỗi phiền lòng. Tập đoàn đang trên đà lớn mạnh, nhưng nền tảng lại không ổn định. Là một cổ đông và đối tác khởi nghiệp, chức trách của Tạ Bình Xuyên không chỉ ở bộ phận Kỹ thuật.

Từ Bạch không đoán được suy nghĩ của anh. Cô im lặng một lúc, giống như đang cùng anh suy ngẫm.

"Tổng giám đốc Tạ...." Từ Bạch gọi.

Tạ Bình Xuyên thờ ơ, cứ như không nghe thấy.

Từ Bạch hiểu, nói: "Anh ơi?"

Tạ Bình Xuyên đáp lại: "Anh đây."

Từ Bạch nhìn anh chăm chú, ánh mắt thuần khiết như một hồ nước trong veo. Cô đặt tay lên ngực Tạ Bình Xuyên, cẩn thận hỏi: "Anh, anh không giận em đâu phải không?"

Tạ Bình Xuyên hỏi ngược lại: "Anh có khi nào giận em?"

Anh nắm tay Từ Bạch, mười ngón tay đan vào nhau. Ngón tay cô rất mềm mại, anh chẳng dám dùng sức, giọng nói cũng dịu dàng khôn xiết: "Chuyện không phải do em gây ra, em đang lo lắng gì chứ?"

Đáp án rất rõ ràng.

Yêu đương nơi công sở rất khó khăn, huống hồ còn là giữa cấp trên và cấp dưới.

Vì để tránh đồn đại, Từ Bạch cực kỳ chú ý đúng mực. Cô nghĩ rằng công ty là nơi làm việc, đồng nghiệp là một nhóm người hợp tác, mọi người đều có chuyện cá nhân, cần phải tôn trọng lẫn nhau.

Dù chuyện lớn hay nhỏ, không nên um sùm.

Thế nhưng ngoài chuyện này, điều cô càng không dám tin tưởng là mối quan hệ với Tạ Bình Xuyên liệu có thật sự bền chắc?

Từ Bạch cất lời: "Hà Hưng Hoài mới vào một tuần, theo lý mà nói, sẽ không để ý đến chuyện của chúng ta.... Nhưng em không đoán ra ai là người đồn đại."

Cô cúi đầu nhìn tấm thảm, đạp chân lên thảm: "Không phải em muốn giấu giếm trong công ty. Nếu em là tổng giám đốc, hay là giám đốc của bộ phận, hoặc là đã làm việc ở đây nhiều năm, chắc chắn em sẽ quang minh chính đại."

Từ Bạch chỉ nói đến đó.

Nhưng Tạ Bình Xuyên hiểu được ý sâu xa của cô.

Anh nói: "Dù em có công khai hay không cũng sẽ có người đồn đại."

Câu trả lời của Tạ Bình Xuyên ngoài dự đoán của Từ Bạch.

Cô đặt tay trên vai anh, tiếp tục phân tích: "Tổng giám đốc Tạ, anh không để bụng chuyện người khác nói này nói nọ hả?"

Trong ấn tượng của Từ Bạch, từ nhỏ đến lớn, Tạ Bình Xuyên là người ở trên mây, không giống với người bình thường.

Thế nhưng hôm nay, Tạ Bình Xuyên không còn hào quang, biểu hiện như một thương nhân khoan dung: "Nếu buôn chuyện tầm phào là làm sai, bọn anh đã phải sa thải ít nhất một nửa nhân viên rồi."

Anh ngồi trên ghế sô pha đen, trước mặt còn đặt một ly thuỷ tinh. Trong ly chỉ có nước trắng, phù hợp với thói quen nhiều năm của anh.

Tạ Bình Xuyên cầm ly lên, nói: "Mỗi người có suy nghĩ khác nhau, phải bịt miệng người khác thế nào? Đề phòng miệng dân còn khó hơn ngăn nước lũ, anh đồng ý với câu này."

Anh nói hết kinh nghiệm của mình cho cô: "Đối với công ty, năng lực của em mới quan trọng. Trong hoàn cảnh làm việc bình thường, nếu em không thay đổi hay duy trì được những mối quan hệ hợp lý, thì không cần phải chú ý đến đánh giá của mọi người."

Từ Bạch trịnh trọng "Vâng" một tiếng.

Cô nghe thấm hết từng chữ.

Cũng không biết vì sao, hình như là càng thích Tạ Bình Xuyên hơn thì phải. Dù sao thì anh tâm lý như thế, sao không khiến người khác thích cho được? Từ Bạch lại hỏi một câu trong đầu mình: "Anh, mấy lời Hà Hưng Hoài mắng em, cũng là phát biểu ý kiến của bản thân hả?"

"Không phải." Tạ Bình Xuyên bỏ ly xuống, lập tức chuyển thành công kích: "Cậu ta không có ý nghĩa tồn tại."

Cậu này quá ác.

Nhưng Từ Bạch cho rằng nó xứng đáng với Hà Hưng Hoài.

Ba giờ rưỡi chiều hôm đó, khi Từ Bạch ra khỏi phòng làm việc của Tạ Bình Xuyên thì như đã trút được tảng đá trong lòng. Tạ Bình Xuyên đi theo vào thang máy, đích thân đưa Từ Bạch xuống tầng năm – mặc dù thời gian của anh rất eo hẹp, chiều nay còn phải họp hội đồng quản trị.

Họ tạm biệt nhau ngoài văn phòng.

Xem như ngấm ngầm thừa nhận.

Sau khi bóng dáng Tạ Bình Xuyên biến mất, quản lý Diệp chờ đã lâu cũng xuất hiện.

"Từ Bạch, tôi đã đọc email của cô, cũng nhận được thông báo của giám sát." Vẫn như mọi khi, quản lý Diệp đeo cặp kính gọng vàng, đứng ở cửa phòng làm việc, một tay bỏ vào túi áo khoác, tay khác đẩy cửa để Từ Bạch bước vào.

Không khí trong văn phòng không giống như bình thường.

Ngoài cửa sổ, trời vẫn còn mưa, hạt mưa rơi tí tách tí tách mang theo gió lạnh, nghe thấy cả tiếng bánh xe ô

tô chạy qua những vũng nước trên đường phố.

Hầu hết các đồng nghiệp trong phòng vẫn đang tập trung vào công việc – ví dụ như Triệu An Nhiên và Tống Giai Kỳ, còn có một số ít thì không biết điều mà nhìn chung quanh, bàng quan xem kịch hay hôm nay.

Hà Hưng Hoài đứng ở chỗ làm việc của mình, cúi đầu dọn đồ đạc của cậu ta.

Giám sát của họ rất lịch sự, chiều nay lúc nói chuyện với Hà Hưng Hoài còn pha cho cậu ta một tách cà phê nóng, ngoài mặt hết sức lịch sự, để Hà Hưng Hoài không có gánh nặng tâm lý.

Hà Hưng Hoài tràn đầy tin tưởng rằng giám sát muốn nghe mình giải thích.

Nếu hiện thực tàn khốc có âm thanh, thì lúc đó cậu ta đã bị điếc vì âm thanh quá lớn. Giám sát vốn không nghe quá trình, nói tới nói lui, cũng chỉ có một ý: Cậu không thích hợp với văn hoá công ty, cũng không đủ năng lực cho công việc hiện tại, mong cậu từ chức, chúc cậu may mắn.

Vốn vẫn đang trong kỳ thực tập, cả cơ hội lên chính thức cũng chẳng có.

Giám sát thậm chí không muốn lãng phí thời gian, có thể pha cho Hà Hưng Hoài một tách cà phê đã là tận tình tận nghĩa.

Câu cuối cùng Hà Hưng Hoài nghe được là: "Ngày mai cậu không cần tới làm việc, tôi đã thông báo với quản lý Diệp, cậu về thu dọn đồ đạc đi."

Câu "thu dọn đồ đạc đi" về cơ bản chẳng khác gì với câu "Cậu cút sớm chút đi".

Trước đây Hà Hưng Hoài cũng có nghe nói về các công ty IT, chẳng hạn như lén lấy vài hộp bánh trung thu thì bị đuổi việc ngay trong ngày. Cậu ta vốn tưởng rằng Hằng Hạ ủng hộ chuyện "dĩ nhân vi bổn [1]" nên sẽ khác với những công ty đó, nào ngờ là cá mè một lứa.

[1] Dĩ nhân vi bổn: lấy con người làm gốc.

Cậu ta càng nghĩ càng giận.

Bên bàn làm việc vẫn còn hai lẵng hoa, trong đó đầy hoa diên vĩ.

Đồng nghiệp đối diện nói: "Hoa này đẹp quá, cậu mang đi luôn hả?"

Vì thương cảm, đồng nghiệp đó còn an ủi một câu: "Rời khỏi tập đoàn Hằng Hạ, trời đất vẫn rộng lớn, tiếng Pháp của cậu giỏi như vậy, chúc cậu tương lai tươi sáng

Bên kia có người tiếp lời: "Đúng đó, về lại Paris cũng được mà."

Hà Hưng Hoài vào tổ được vài ngày, câu cửa miệng chính là "Lúc tôi ở Paris".

Paris trong mắt người khác, là là viện bảo tàng Louvre với hàng nghìn hiện vật sưu tầm, là Moulin Rouge xa xỉ và phồn hoa, là Nhà thờ Đức Bà bên sông Seine, là đại lộ Champs Elysées nhộn nhịp.

Nhưng đối với Hà Hưng Hoài, Paris cũng chỉ là một căn hộ nhỏ hơn chục mét vuông thuê chung với người khác, là bị người Ả Rập chặn đường cướp bóc trong khu ổ chuột, là pháp luật lỏng lẻo và dung túng cho tội phạm, là sự phân biệt chủng tục được ghim trong lòng chứ không tỏ rõ bên ngoài.

Ra nước ngoài tựa vây thành, có một số chuyện, chỉ có ra ngoài rồi mới biết được. Lời nói không thể hình dung, trừ khi đích thân trải nghiệm.

Cậu ta chật vật trong công ty ở Paris, nhờ vả người quen, đợi chờ mòn mỏi mới có được cơ hội vào Hằng Hạ.

Hà Hưng Hoài không thu dọn tiếp, cậu ta quay đầu nhìn về phía Từ Bạch.

Cách đó không xa, Triệu An Nhiên đứng dậy, cầm tài liệu đến gần: "Tôi còn chưa biết chuyện gì đã xảy ra, không ngờ lại là kết quả này." Triệu An Nhiên cứ như hiểu rất rõ tính cách Hà Hưng Hoài, tay cầm một thẻ mua sắm trong siêu thị.

Triệu An Nhiên đưa thẻ mua sắm cho cậu ta: "Hưng Hoài, xem như quà tạm biệt."

Có nhiều lúc, ân huệ nhỏ lại có ích hơn tưởng tượng.

Hà Hưng Hoài nhận thẻ mua sắm, ngoài miệng còn nói: "Sao khách khí vậy? Tôi đi cũng đâu phải tại anh."

Giọng nói hơi lớn, cố ý cho người khác nghe.

Vốn dĩ cậu ta chỉ tức giận một nửa thôi – cho đến khi Từ Bạch đứng cùng một người đàn ông ở ngoài cửa, mà người nọ mặc vest và mang giày da, rất phong độ, thu hút sự chú ý của người khác, một đồng nghiệp nữ đỏ mặt nói nhỏ: "Tổng giám đốc Tạ đó."

Vài đồng nghiệp nữ nhìn nhau cười cười, cứ như có thể nhìn thấy Tạ Bình Xuyên là một chuyện rất sướng mắt.

Nhìn sang Từ Bạch, tuy có tạo khoảng cách, nhưng thái độ thân mật, dùng đầu ngón chân để nghĩ thôi cũng biết cô ta đã đi báo cáo lại.

"Tiểu nhân" nơi công sở —— Hà Hưng Hoài nghĩ như thế.

Cuối cùng cậu ta cũng hiểu vì sao giám sát không nghe giải thích mà trực tiếp đuổi mình ra khỏi cửa.

Triệu An Nhiên còn nhỏ giọng an ủi: "Có một vài chuyện, con người không thể thay đổi được, chúng tôi biết cậu có trình độ...."

Nói đến đây, Triệu An Nhiên cười rất chân thành. Cậu bắt chước phong cách giao tiếp của Hà Hưng Hoài, chính là thích dùng tiếng nước ngoài để nói chuyện với người khác để thể hiện mình không tầm thường —— Triệu An Nhiên cũng dùng tiếng Anh để chúc phúc: "I"m sure you will find a role where you make a good contribution." 

("Tôi tin rằng cậu sẽ tìm được một ví trí mà cậu có thể cống hiến.")

Hà Hưng Hoài nghe xong, ôm Triệu An Nhiên một cái.

Sau đó, cậu ta xách túi, đi ngang qua trước mặt Từ Bạch.

"Từ Bạch, tôi có lời muốn để lại cho cô." Hà Hưng Hoài gõ lên bàn cô, "Cô dựa vào cấp trên, chèn ép đồng nghiệp, xem như cô giỏi. Tôi là người thứ nhất, không phải là người cuối cùng."

Từ Bạch ngồi trong không gian làm việc của mình, không lập tức bình luận.

Đến khi Hà Hưng Hoài bước một bước, cô cũng dậy từ chỗ ngồi, đi về chỗ có nhiều người —— nơi này có cảm giác an toàn hơn.

Cô xoay người lại, đồng thời nói: "Lý do cậu bị bị giám sát sa thải không chỉ có dùng lời lẽ thô tục mắng người khác, mà còn là vì cậu gửi email cho trưởng phòng tổ Kỹ thuật, một hai đòi sửa đổi quy phạm của tổ Kỹ thuật...."

Từ Bạch nói sang chuyện khác: "Cậu có từng nghĩ đến quy tắc làm việc của tổ Kỹ thuật chưa? Vì sao mọi người phải làm theo ý cậu? Cậu đi làm chưa đến một tuần, chưa hoàn thành được một nửa module."

Thái độ của cô cứng rắn và lạnh lùng, khác hẳn mọi khi.

______________

Tác giả nói:

Hôm nay cũng là một ngày u mê sếp Tạ không thể kiềm chế nổi.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện