Phù Đồ Tháp

Ngọc Đình Thụy Sắc


trước sau

Chỉ là Đốc chủ luôn luôn linh hoạt lúc này lại có chút ngây ra, hắn không không biết cúc áo nàng có móc, vẹo cổ thật lâu vẫn chưa thể cởi được.

Âm Lâu vốn đang rất e lệ, rụt rè không tự mình động thủ, cô nương da mặt mỏng không có gì sai. Nàng luôn nghĩ cứ giao cho hắn là được, ai dè hắn bận bịu nửa ngày vẫn chẳng làm được gì. Nàng đưa mắt nhìn hắn, Đốc chủ uy phong tám phía đang gấp gáp đến độ mồ hôi đầy đầu, gương mặt tuyết trắng bị nhúng ướt, trông như miếng đậu phụ ngon mắt ngon miệng.

Nàng vươn tay lau cho hắn, cố ý trêu chọc, “Nhìn cái trán đầy mồ hôi kìa! Rốt cuộc là do nóng hay là do vội?”

Hắn u oán liếc nàng một cái, “Nàng nói xem? Lần sau đổi thành kiểu cúc áo khác đi, tay nghề kiểu gì không biết, cởi ra thôi mà lao lực đến vậy!”

“Chính mình ngốc còn đi oán tay nghề người ta, ngang ngược vô lý!” Nàng mỉm cười ấn xuống mảnh cánh hoa, thuận lợi tách ra, “Nhìn thấy chưa? Nếu chỉ khảm vào sẽ dễ bị lỏng, còn cài như vậy thì có thể thoải mái vận động mà không sợ cổ áo tuột ra.”

Trong lòng hắn còn thầm lầu bầu, ngày tốt cảnh đẹp đang yên đang lành, lại bị phá hỏng hết trên cái cổ áo. Không cần biết nó tinh xảo thế nào, dù sao chỉ thấy thật chướng mắt. Hắn không thèm tiếp lời nàng, tiếp tục vùi đầu cởi những cái cúc bên dưới.

Âm Lâu ngắm mặt hắn, cách thật gần, nhớ đến một đường gian khổ đi tới, trái tim trong ngực lại thắt lại. Nàng vuốt ve giọt lệ chí bên khóe mắt hắn, nho nhỏ một chút, có loại thanh tao khác lạ. Nàng dựa tới hôn lên nơi đó, “Lang diễm độc tuyệt, đời này có một.”(*)

(*) Trích từ “Bạch Thạch Lang Khúc”, tạm dịch: vẻ đẹp của chàng là độc nhất, trên đời này chỉ có một không hai.

Hắn nghe xong thì vui lắm, hấp háy mắt hỏi nàng, “Thật không?”

Nàng và hắn nhìn nhau cười, “Khi ta còn nhỏ mẹ từng mời người đoán mệnh cho ta, người mù kia nói tương lai ta gả đi rất khá, cưới được rể hiền tuyệt sắc vô song. Mẹ ta hay trêu ta giống như Bồ Tát đắp bằng bùn(*), ai cưới ta thì người đó xui xẻo, sẽ phải rửa mặt giặt đồ cho ta mỗi ngày.”

(*) Bồ Tát bùn: Ý nói thân mình còn lo chưa xong, làm sao mà lo được cho người khác.

“Là mẹ nàng nói đó.” Đây chính là thể hồ quán đỉnh, hắn xoay người đi tìm chậu, vọt ra bên ngoài, “Ta đi múc nước, hầu hạ nàng rửa mặt.”

Con rể mới vội vàng thể hiện, xiêm y cởi được một nửa lại chạy mất, Âm Lâu cảm thấy buồn cười, cởi áo ngoài ra vắt lên lưng ghế. Đầu giường đất có một cái tủ sơn đen khảm trai, nàng quay người mở ra, kéo ra một cái đệm hoa thu hương ngũ sắc, đúng lúc chuẩn bị xong xuôi thì hắn tiến vào, tay bưng chậu nước, hơi nước trong chậu lượn lờ, một người tinh xảo như vậy phải làm việc nặng, nhìn qua vẫn thấy có chút ngốc ngốc. Nhưng mà ngốc thì ngốc, Âm Lâu lại thấy thật mỹ mãn. Từ nhỏ suy lớn, một người quá đỗi kiêu ngạo lại cam tâm tình nguyện để cho ngươi tùy ý sai bảo, vậy chứng tỏ hắn thực sự để ý ngươi.

Nàng giống như đại gia, cười tủm tỉm ngồi đó, cũng không giúp đỡ hắn. Hắn vắt khăn tới lau mặt cho nàng, nhẹ tay lau đi son môi, nhân cơ hội hôn lên một cái, giống như đòi thưởng giữa đường, vui mừng hớn hở mặt mày. Âm Lâu nhắm mắt lại mặc hắn bận bịu, hắn cởi trung y và chủ eo của nàng, khăn chuyển từ mặt xuống ngực, khăn nóng hầm hập lau qua, lau xong lại là một mảnh mát lạnh, sau đó hắn cúi đầu lại gần, đỉnh núi nằm trong miệng hắn, ấm áp khôn kể.

Thời cơ đã đến, tia lửa đã bắn đến củi khô, ầm một tiếng liền bốc cháy. Hắn trở tay ném khăn đi, chuẩn xác không sai bay thẳng vào chậu nước, nước bắn tung tóe đầy đất cũng chẳng rảnh lo, như lang như hổ đè nàng xuống đệm.

Hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của bọn họ, dù không phải lần đầu, nhưng tâm cảnh không giống nhau. Đuôi mắt Âm Lâu hàm xuân, hắn chống người phía trên nàng, nàng không chịu nổi hư không nơi lồng ngực, câu lấy tay hắn kéo xuống, chặt chẽ dán sát bên nhau.

“Ta cảm thấy có lỗi với Đồng Vân.” Nàng ngậm lấy tai hắn mơ hồ lẩm bẩm, “Dẫu sao nàng cũng là phu nhân của chàng.”

“Nói ngốc.” Bàn tay hắn miết mạnh bầu nhũ nàng, phì phò nói, “Đến tột cùng phu nhân của ta là ai, nàng không biết sao? Tuy nói nghênh nàng ta qua cửa, nhưng không có hôn thư không có bái đường, tự trong lòng nàng ta đều hiểu rõ. Nếu có một ngày chúng ta có thể rời khỏi nơi này, ta sẽ cho nàng ta tiền, đủ cho nàng ta một đời không lo ăn mặc.”

Chỉ khi bọn họ thoát thân mới có thể thả nàng tự do, nếu thế cục này không phá được, tòa thành vây hãm bọn họ tồn tại mãi, không ai có thể rời đi trước tiên. Tuy tàn nhẫn với Đồng Vân, nhưng cũng là không còn cách nào khác. Một người thoát ly khỏi lòng bàn tay, muốn giữ lại mạng cho nàng lần nữa không hề dễ dàng.

Nhưng hiện tại đang trong tình huống này, không hợp để lấy một người không liên quan ra làm đề tài. Hắn cúi người hôn nàng, cắn một miếng ôn nhu, quả thực là một bảo bối ngoan. Thật hiếm có mà, lần đầu ở Hàm Thanh Trai làm nàng ăn bao đau khổ. Lần thứ hai ở Phật đường, tục ân tình phía sau màn che, đến một nơi mượn lực cũng chẳng có. Vẫn là lúc này tuyệt nhất, không sợ bị ai quấy rầy giữa đường, có giường đất có chăn đệm, thiên thời địa lợi không đâu bì kịp.

Hắn hôn nàng, câu cái lưỡi đinh hương ra nhẹ nhàng nhấm nháp, ngọn đèn dầu trong phòng mông lung, ánh mắt nàng cũng là mê đắm. Hắn ôm lấy má nàng, “Âm Lâu, cuối cùng chúng ta cũng thành thân rồi.”

Nàng cười rộ lên, ừ một tiếng, nước mắt cuồn cuộn từ khóe mắt chảy vào tóc mai, “Ta vui lắm, cho dù về sau không thể thường xuyên gặp nhau, ta cũng biết mình là vợ chàng, biết chàng đang ở sau bức tường cung kia đợi ta, ta liền cảm thấy có sức lực, nhất định có thể chịu đựng được hết.”

Hắn nhắm mắt lại, “Chuyện của chúng ta, chỉ có thể chờ đến khi thay đổi triều đại, nếu không chẳng ai có thể trốn thoát được. Ta không biết còn phải đợi bao lâu, tuy rằng trung tâm Đại Nghiệp đã chỉ là cái thân xác cằn cỗi, nhưng xung quanh vẫn còn các phiên vương khác, Vũ Văn Lương Thời muốn khởi binh cũng cần thời gian.”

Nàng nói: “Ta không vội, chàng phải cẩn thận, đi từng bước một, làm đâu chắc đó, ngàn vạn lần không được sơ suất. Ta ở trong cung rất tốt, có ăn có uống, bảo dưỡng không tồi, Bảo Châu chàng phái tới cũng có thể thay Đồng Vân bầu bạn cùng ta, ta không có gì phải ưu phiền hết. Chỉ là chàng…Ta không nói ra, kỳ thật điều ta lo lắng nhất chính là chàng. Chàng qua lại với Hoàng Đế, qua lại với các triều thần phiên vương, tuy bọn họ đối với chàng có kiêng kị, nhưng bọn họ đều hận chàng.”

“Ta biết, ta sẽ cẩn thận hơn nữa.” Tay hắn tìm được bụng nhỏ ấm áp của nàng, không khỏi tiếc nuối, “Ta nhìn thấy những Hoàng tử trong cung vui tươi cả ngày, kỳ thật rất không thích. Trẻ con nhà người khác sao lại phiền vậy chứ! Nhưng con của chúng ta khẳng định sẽ khác, đáng tiếc…”

Đáng tiếc không thể hoài thai, cho dù có hoài cũng không thể sinh. Âm Lâu hiểu tiếc nuối của hắn, nỗi lòng nàng cũng đâu khác gì. Từ ngày đó về sau Hoàng Đế không lật thẻ bài thêm lần nào, thình lình lại hoài thai, đó chính là đại họa sập trời. Nàng vỗ về hắn một chút, trấn an nói: “Không sao đâu, rồi chúng ta sẽ đợi được đến ngày ấy. Đến lúc đó chúng ta sẽ sinh thật nhiều, có nam có nữ, trước cửa sau hè đều là con của chúng ta, ngồi ăn cơm trên bàn bát tiên không đủ, chúng ta sẽ đóng một cái bàn khác to hơn.”

Hai người dán miệng cười, răng chạm răng, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy thỏa mãn dị thường.

Cười đủ rồi, Âm Lâu mới phát hiện mình sớm đã bị hắn lột sạch, hắn thì ngược lại, vẫn còn ăn mặc kín mít. Nàng không thuận theo, đẩy ngã hắn xuống, trèo lên người hắn cởi xiêm y. Hắn liếc mắt nhìn, mặt đầy xấu xa. Âm Lâu biết tầm mắt hắn đang đảo quanh trên ngực nàng, có chút ngượng ngùng, một tay che đi, một tay tháo đai lưng hắn. Hắn kéo tay nàng ra, vui cười nói: “Đừng che, ta thích ngắm.”

“Háo sắc!” Nàng khẽ đấm hắn, dù sao đã bị hắn sờ đủ rồi, nhìn thêm một chút cũng không sao.

Nàng tiếp tục động tác, trong lúc lơ đãng lỡ kẹp đôi đồi núi lại, làm hắn ngắm đến ngẩn người, “Quả thực quá đỗi đẹp…”

Âm Lâu hồi thần bưng kín mặt, “Không được nói!” Rồi lại ngượng ngùng rầm rì, “Trông cứ như vú em vậy, xấu hổ chết đi được! Ta cũng nghĩ cách muốn làm nó nhỏ lại một chút, mỗi lần đều thít chặt đến không thở được, vậy mà nó vẫn trơ ra.”

Nàng đúng là đồ ngốc, cái gì cũng dám nói. Ngại ngực mình quá lớn mặc quần áo không đẹp, lại không biết trong mắt nam nhân quả thực tựa như nhặt được vật báu. Tiêu Đạc dịu dàng trấn an

nàng, “Người khác cầu mà không được, sao nàng lại không biết đủ vậy chứ! Phí phạm của trời sẽ bị Thiên Lôi phạt, nó xinh đẹp như vậy, lớn lên trên người nàng, nàng phải đối đãi nó thật tốt. Sau này không được thít nó nữa, nó mà nhỏ đi ta tìm nàng tính sổ.”

Nàng mở hé kẽ ngón tay ra nhìn hắn, “Đàn ông thích sao?”

Hắn gật gật đầu, “Dù sao ta cũng rất thích.”

Chỉ cần hắn thích là tốt rồi, Âm Lâu cảm thấy thực vui mừng, hắn dựa lại đây, chôn mặt vào bầu ngực nàng, nàng nổi ý xấu chặn cái gáy hắn lại, suýt nữa che chết ngạt hắn.

Cả hai trần trụi nằm bên nhau, chui vào ổ chăn, trong ổ chăn thật ấm áp, hắn sáp tới phủ lên trên người nàng. Hắn hôn nàng hết sức chuyên chú, hôn từ xương quai xanh đi xuống mãi. Nàng đẹp như vậy, ban đầu có chút ngại ngùng, hẳn là sau đó cũng thoải mái, dần dần nở rộ tựa đóa hoa, từng mảnh từng mảnh cánh hoa e ấp hé mở, làm kẻ quê mùa hắn mê say ngắm nhìn.

Bờ môi hắn đi đến đâu cũng có thể thổi lên một hồi lửa lớn, Âm Lâu khô nóng cả người, chỉ là không biết làm sao để biểu đạt. Hắn nâng mông nàng lên, đầu lưỡi du tẩu nơi khê cốc, nàng hít hà một hơi, ngón chân cũng cuộn tròn lại. Giãy giụa đẩy hắn đi, thế mà hắn vẫn kiên định bất di bất dịch, nàng hóa thành một vũng nước rồi, hắn thích bài bố thế nào đều tùy hắn vậy! Một người chẳng may bị người khác không cẩn thật chạm vào một chút đã thấy khó chịu, bây giờ hầu hạ nàng tới nhường này, nàng biết hắn dùng hết vốn liếng mà yêu nàng, vậy là quá đủ.

Tựa hồ như hắn đang vứt nàng lên giữa không trung, không chạm đến trời mà cũng chẳng rơi xuống đất. Nàng nắm chặt chăn không biết phải làm sao, ngón tay hắn dịch tới đè lên nơi đó của nàng, còn mình thì vươn lên tìm tới bờ môi, đem hết những tiếng thét chói tai của nàng chắn lại trong miệng.

Cả người Âm Lâu run lẩy bẩy, nước mắt đong đầy, “Đây là gì?”

Hắn hàm súc cười, “Đây là sung sướng chân chính.”

Nàng nhớ đến lần trước tình cảnh ngày ấy ở hẻm Ô Y, xấu hổ đến nỗi đỏ bừng hai má. Cảm thấy mỹ mãn rồi, chính mình cũng muốn hồi báo hắn, liền ấn hắn nằm xuống, học theo kịch bản của hắn, đầu lưỡi vẽ hai vòng trên bờ ngực hắn, làm hắn gấp rút hít thở phập phồng.

Mấy năm nay hắn sống trong nhung lụa, thân mình bảo dưỡng rất khá. Môi nàng lướt qua bình nguyên tựa như đẽo từ ngọc ấy, gặp được Tiểu đốc chủ đầu đội mũ giáp chân đạp tường vân, từ xa xa đã cúi đầu khom lưng với nàng. Nàng khúc khích cười, thò lại gần kề mặt chào hỏi với nó.

Tiểu đốc chủ lớn lên thật xinh đẹp, từ đầu đến chân thẳng tắp màu sắc dịu dàng. Chỉ tiếc thân phận của Tiêu Đạc, sợ dài râu phải dùng thuốc không chế, làm nó cũng bị liên lụy chịu tội theo. Nàng càng thêm trìu mến nó, nhẹ nhàng thơm nó, hé mắt nhìn lên trên một cái. Khắp mặt Tiêu Đạc phủ màu hồng phấn, cắn chặt môi, nhẫn nhịn đến là vất vả khó khăn.

Nàng dừng lại, nhếch miệng muốn chế nhạo hắn vài câu, ai dè còn chưa kịp mở miệng đã bị hắn kéo trở về trên người.

Toàn thân hắn đều thoải mái, hai mắt khép hờ, lẳng lặng nằm. Người bên trên có chút hoảng loạn, hai tay chống trên ngực hắn ngây ra như phỗng. Rốt cuộc hắn cũng mở mắt ra nhìn nàng, không thèm nề hà đỡ lấy hông nàng, tay cầm tay chỉ giáo nàng. Sư phụ đưa vào cửa, tu hành tại chính mình. Âm Lâu không tính là ngốc, thử một chút, để lại diệu thú cho nàng tự mình khai quật. Đáng tiếc thể lực nàng không tốt, không được bao lâu đã bại trận rồi, lười biếng phủ phục xuống người hắn không chịu nhúc nhích.

Tiêu Đạc gấp rút trong lòng, nữ nhân chẳng đáng tin cậy, thời điểm mấu chốt vẫn phải dựa vào chính mình. Hắn xoay người đè nàng xuống, nàng đê mê liếc hắn, mị nhãn như tơ. Lửa trong lòng hắn đang vượng, người biết võ ấy mà, thân thủ lẫn sức chịu đựng đều lợi hại. Cũng không biết là giao chiến một mảnh trời đen kịt thế nào, nàng cắn môi ẩn nhẫn, hắn vội vàng hôn nàng, “Sung sướng thì cứ kêu ra.”

Nàng nghẹn ngào cất tiếng, vươn hai tay tới, phảng phất như người chết đuối tìm được thân cây trôi nổi. Hắn một lần nữa cúi thấp người để nàng ôm lấy, chỉ là càng ngày càng nhanh, đầu sóng càng lộn càng cao, đột nhiên đã đến bờ vực mất khống chế, mê loạn, kịch liệt, run rẩy cả người, giống như con nước lớn đánh vào bờ, không nhịn được mà ngâm nga thở dài.

Đầu đường truyền đến tiếng gõ mõ, cả một đường gõ lốc cốc đi qua, dầu thắp sắp cạn, ngọn lửa trên bấc đèn le lói, nhảy dựng một cái sáng bừng rồi vụt tắt.

Nghe được tiếng lẫn nhau thở dồn dập trong bóng tối, qua một hồi lâu Âm Lâu mới hỏi: “Đã giờ nào thế?”

Hắn nói: “Canh ba rồi.”

Thời gian ở bên nhau luôn chê ngắn ngủi, từ giờ đến lúc hừng đông chỉ còn ba canh giờ, cũng may Đông chí nghỉ ngơi tắm gội, hắn cũng không cần canh năm đi gặp đám Các lão kia. Nàng nghiêng người qua, sờ soạng vỗ về trên trán hắn, “Mệt không?”

Tay hắn lại dán lên ngực nàng, “Không mệt, còn có thể tái chiến.”

“Điên rồi!” Nàng ha ha cười nói, “Cẩn thận thân mình, nhỡ hỏng người thì chiến kiểu gì?”

Hắn sáp lại, để nàng gối đầu lên cánh tay. Tay còn lại đan chặt mười ngón với nàng, rì rầm nói: “Nếu trời mãi không sáng thì thật tốt…Đêm nay trộm tới, không biết lần sau sẽ là bao giờ.”

Có những việc nữ nhân còn quả cảm hơn cả nam nhân, Âm Lâu biết chính mình không thể oán giận, hắn đã đủ khó khăn rồi, không nên gây thêm gánh nặng cho hắn nữa. Hắn nói bái đường với nàng là mộng tưởng bấy lâu của hắn, nàng chẳng phải cũng là như vậy sao? Con người như châu như ngọc ấy, từ nay chính là của nàng rồi, chỉ vậy thôi đã đủ cho nàng thỏa mãn. Bọn họ vẫn còn ở trong cùng một tòa thành, sẽ luôn có những lúc không hẹn mà gặp, khi nào nhớ hắn quá thì lấy cớ triệu kiến hắn. Hoàng Đế ngộ đạo ở Tây Hải Tử, Vinh An Hoàng Hậu cũng chết rồi, trong cung không còn ai biết bí mật của bọn họ, thi thoảng gặp một lần cũng không sao.

Ngữ khí hắn ai oán, Âm Lâu vỗ lưng cho hắn, nói: “Chúng mình còn có cả đời, vội gì một chốc tại đây. Nếu Vũ Văn Lương Thời nhanh chân nhanh tay, mình sẽ được đoàn tụ sớm một chút; nếu sinh thời hắn ta không thể tiến công Tử Cấm Thành, vậy thì mình lại tiếp tục tìm đường ra, biết đâu gặp được cơ hội liền toàn thân mà lui. Chúng mình có được phần phúc khí ngày hôm nay, chứng tỏ ông trời cũng muốn tác hợp cho đôi mình, nhất định sẽ không đành lòng nhìn chúng mình mỗi người dày vò một ngả. Cho nên chàng phải bình tâm, đừng cưỡng cầu, thuận thế mà làm mới là thượng sách.”

Nàng là đang an ủi hắn, làm khó nàng thông hiểu lòng người, hắn tháo cái nhẫn xuống nhét vào tay nàng, “Đến sính lễ cũng chẳng có mà đã cưới nàng vào cửa, thật có lỗi với nàng. Nàng giữ lại cái này, đây là tín vật ta trao cho nàng. Phải giữ cho tốt, khi nào nhớ ta thì lấy ra nhìn một cái, sẽ thấy giống như ta đang ở bên nàng.”

Nàng nói được, gắt gao nắm chặt trong lòng bàn tay, “Ta sẽ giữ gìn thật cẩn thận, tuyệt sẽ không để lọt vào mắt người khác.”

“Cô nương ngoan…” Hắn ỡm ờ, đem một chân nàng vớt lên cuốn trên eo mình.

Âm Lâu giật thót, hắn dịch lại đây, thân mình lửa nóng vội vàng đòi hỏi. Nàng hiểu ý cười, “Cái đồ xấu xa!” Dùng sức ôm lấy hắn thật chặt.




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện