Phu Nhân Phản Diện Có Chút Ngọt Ngào

20: Không Thích Tuỳ Tiện Coi Thường Người Khác


trước sau


Một vị tiểu thư hết thời? Lệ Mạc Tây rất không vui với cách nói chuyện của Trần Cường, hắn quay đầu nhìn Nguyên Bảo đứng bên dưới, ý tứ muốn hắn điều tra kỹ lại thân phận của Giang Noãn Chanh.

Trước kia, Lệ Mạc Tây chỉ biết Giang Noãn Chanh là một sinh viên đại học sắp ra trường tại một trường nghệ thuật, hoàn toàn chưa từng nghe nói cô cũng là một tiểu thư khuê các.
Nguyên Bảo nhận lệnh bằng ánh mắt Lệ Mạc Tây, lập tức xoay người gọi điện thoại phân phó với cấp dưới.

Chính hắn cũng cảm thấy kỳ lạ, nếu như Giang Noãn Chanh là tiểu thư khuê các, dù đã hết thời thì làm sao có thể chấp nhận làm những công việc nặng nhọc như thế này? Không phải tiểu thư, những người sinh ra đã ngậm thìa vàng đều rất cao ngạo sao?
"Trần Cường, ông có biết tôi ghét nhất là gì không?" Im lặng một lúc lâu, Lệ Mạc Tây bỗng dưng lên tiếng hỏi Trần Cường.

Thực ra, casino này là một trong những sản nghiệp ngầm của Lệ thị, tức nó được sử dụng để làm một vài giao dịch không thể công khai cho người ngoài.

Trần Cường trước kia từng là đàn em của ba hắn, sau này ba hắn mất rồi, ông ta quay ra chung thành với Lệ Mạc Tây.

Lệ Mạc Tây cũng vì mối quan hệ đó mới để Trần Cường đứng ra quản lý casino.
Trần Cường biết Lệ Mạc Tây đang không vui, nhưng ông không nghĩ ra mình đã chọc vào chỗ nào của hắn.

Hết cách, Trần Cường chỉ biết quay đầu cầu xin Nguyên Bảo nhưng Nguyên Bảo tỏ ra không quan tâm, nhún nhún vai không muốn nhúng tay vào.

Có trách thì trách ông đã coi thường nhầm người, Giang Noãn Chanh đâu phải loại người muốn đụng là đụng được.
Nhờ sai lầm của Trần Cường, Nguyên Bảo mới phát hiện vị trí của Giang Noãn Chanh trong lòng Lệ Mạc Tây rất đặc biệt.

Đến Hàn Thiên Nhã cũng không bằng một phần của cô.

Nguyên Bảo có phần thắc mắc, chắc chắn là Lệ Mạc Tây và Giang Noãn Chanh mới quen nhau chứ? Nếu mới quen nhau sao có thể thân thiết đến nhường này?

Trần Cường chỉ có thể làm việc tay chân, không giỏi việc đầu não.

Ông ta suy nghĩ mãi cũng không hiểu Lệ Mạc Tây đang muốn nói gì, lại sợ để hắn đợi lâu khiến hắn càng thêm không vui.

Ông ta lấy tay gãi gãi cái đầu trọc lốc của mình, cười hề hề: "Tôi không hiểu ý của Lệ tổng lắm.

Không biết tôi đã làm gì khiến anh không vui?"
Lệ Mạc Tây cười nhẹ.

Đối với hắn càng là những thứ nhẹ nhàng thì càng là thứ mà hắn để ý: "Không biết thì không có tội.

Nhưng nếu đã biết rồi mà lần sau vẫn còn tái phạm, Trần Cường ông cũng biết làm việc bên cạnh tôi sai thì phải chịu phạt.

Nhớ cho kỹ, tôi ghét nhất là tuỳ tiện coi thường người khác."
Một hành động đơn giản nhưng đủ đến chứng minh Lệ Mạc Tây đang bảo vệ Giang Noãn Chanh.

Trần Cường trợn mắt kinh ngạc.

Ông ta luôn cho rằng Giang Noãn Chanh không phải gu của Lệ Mạc Tây, gu của hắn phải là những người vừa xinh đẹp, vừa hiền thục lại vừa tài giỏi như Hàn Thiên Nhã.

Chẳng trách ban nãy, hai người họ cứ lôi lôi kéo kéo.

Xem ra hiện tại, để bảo vệ mạng sống của mình Trần Cường cũng phải nhanh chóng thuận theo chiều gió.
Mục đích tối muộn như vậy Lệ Mạc Tây mới tới casino là vì Trần Cường nói với hắn đã bắt được siêu mẫu, người đã lên kế hoạch và bỏ thuốc hắn thành công.

Chính cô ta đã châm ngòi lửa, bắt đầu mối quan hệ giữa hắn và Giang Noãn Chanh.

Tuy rằng Nguyên Bảo đã trừng trị cô ta, hạ lệnh thanh trừng khiến cô ta vĩnh viễn không thể bước chân vào giới giải trí nhưng Lệ Mạc Tây cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ.

Hắn muốn làm mạnh tay hơn, để những người khác nhìn mà noi gương.
Trần Cường dẫn Lệ Mạc Tây đến căn phòng vip ở casino.

Sau đó mới đưa siêu mẫu bước vào.

Lệ Mạc Tây nhìn bộ dạng thê thảm của cô ta, trong lòng không có một chút thương cảm.

Chắc chắn, khi rơi vào tay Trần Cường, cô ta đã bị người của ông ta hạ hành không ít.

Nhìn xem cơ thể xinh đẹp này, lúc này người đã chẳng ra người, ma cũng chẳng ra ma.
"Lệ tổng! Lệ tổng! Tôi biết tôi sai rồi, tôi không nên bỏ thuốc anh! Lệ tổng, xin anh tha cho tôi, tha cho tôi đi mà!" Siêu mẫu vô cùng tuyệt vọng.

Vừa nhìn thấy Lệ Mạc Tây, cô ta liền quỳ xuống dưới chân hắn, dập đầu mấy cái liền.

"Hành hạ người ta cũng không ít nhỉ?" Lệ Mạc Tây không nhìn siêu mẫu mà ngẩng đầu lên nhìn Trần

Cường.
Trần Cường đáp: "Từ khi bắt được cô ta đến nay, chúng tôi chỉ phụ trách đánh đập, chưa có lệnh của anh, làm sao dám động vào!"
Lệ Mạc Tây tin lời nói này của Trần Cường.

Trần Cường rất sợ hắn, hắn nói một, ông ta sẽ làm một, tuyệt nhiên không dám trái ý.

Lúc này, ánh mắt Lệ Mạc Tây lại chuyển sang Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo hiểu ý của hắn, từ trong túi áo lấy ta một túi bột màu trắng rồi hoà bột đó vào với nước lọc.
"Không phải cô thích bỏ thuốc lắm sao? Thử một chút, vị thuốc không tồi đâu! Không mùi không vị, uống như lavie thôi nên không cần lo lắng" Lệ Mạc Tây cười lạnh.

Hắn cũng muốn để người phụ nữ này biết mùi vị của xuân dược thú vị đến mức nào.
Chỉ vì ham muốn ích kỷ của cô ta khiến Lệ Mạc Tây tự dày vò bản thân trong suốt một thời gian dài.

Nếu không phải có sự xuất hiện của Giang Noãn Chanh, hắn nghĩ hắn sẽ chết vì xuân dược mất.
Siêu mẫu bị người trong casino ép uống thuốc.

Liều xuân dược mà Nguyên Bảo hạ nặng gấp đôi liều mà Lệ Mạc Tây dính, vì thế thuốc phát huy hiệu quả nhanh hơn.
Lệ Mạc Tây nhìn người phụ nữ đang quằn quại dưới đất vì khó chịu.

Hắn vẫn tay, ngay lập tức có một đám người đi vào khiêng cô ta đi giải quyết.
"Lệ tổng đã có dịp tới casino, có muốn chơi một ván không?" Trần Cường cười hỏi.

Trình độ đánh bài của Lệ Mạc Tây không phải dạng đùa, baccarat, blackjack, sicbo hắn đều là chiến thần.
Lệ Mạc Tây lắc đầu, sau đó bảo Trần Cường ra ngoài, hắn còn có chuyện muốn nói với Nguyên Bảo.

Trần Cường thấy Lệ Mạc Tây không còn truy cứu chuyện lúc trước nên vô cùng vui vẻ, ông ta cũng không phải ngu ngốc mà không rời đi.
"Lệ tổng, Giang tiểu thư là con gái của Giang Nhiếp Chính.

Giang Nhiếp Chính anh đã từng nghe nói rồi.


Hiện nay Giang thị đã phá sản, chẳng trách Trần Cường lại gọi cô ấy là tiểu thư lỗi thời" Nguyên Bảo cập nhật thông tin về Giang Noãn Chanh cho Lệ Mạc Tây.
Lệ Mạc Tây không ngờ Giang Noãn Chanh là con gái của Giang Nhiếp Chính.

Trước kia, Giang Nhiếp Chính chính là một chiến thần bất bại trong thương trường.

Rất nhiều thủ đoạn hiện nay Lệ Mạc Tây sử dụng để phát triển Lệ thị là học từ ông.

Khi nghe tin Giang thị phá sản, hắn cảm thấy rất tiếc.

Lệ Mạc Tây nhiều lần muốn tìm kiếm Giang Nhiếp Chính để chiêu mộ ông về làm cho Lệ thị, giúp Lệ thị phát triển nhưng đều thất bại.

Không ngờ con gái của ông và hắn lại có một tình huống gặp mặt vô cùng bất ngờ.
[...!]
Sau khi lên xe của Trần Điềm Kiệt, không hiểu sao trong đầu Giang Noãn Chanh lại xuất hiện hình ảnh của Lệ Mạc Tây.

Cô nhớ rất rõ khoảnh khắc hắn tiến lại gần cô, cô đã nhìn thấy dấu son môi trên cổ áo của hắn.

Lệ Mạc Tây mặc sơ mi trắng, son môi màu đỏ tươi, Giang Noãn Chanh chắc chắn mình không nhìn sai.
Hoá ra cũng chỉ là một gã đàn ông phong lưu, tin đồn trái với sự thật.

Bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, trái một cô phải một cô lại còn tỏ vẻ mình là một người trân trọng tình cảm gia đình? Cũng may có cuộc điện thoại của Trần Điềm Kiệt, nếu không Giang Noãn Chanh sẽ bị người đàn ông kia lừa quay vòng vòng..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện