Bữa cơm tối này nguyên lai là bốn người cùng ăn, Đường Mạc Dao cùng Lục Nhĩ Nhã chờ thật lâu cũng chưa thấy hai người kia xuống, gọi điện thoại không ai nghe. Đường Mạc Dao lên phòng ngủ tìm họ mới nhìn thấy hai người ôm nhau say ngủ, còn có đệm chăn bề bộn.
Đường Mạc Dao nhìn thấy hình ảnh đó liền đỏ mặt. Lục Nhĩ Nhã gọi hai tiếng cô đều không có trả lời, cuối cùng nhìn về hướng tầm mắt của cô đang nhìn, thấy tình cảnh trước mắt, mặt triệt để hồng loan.
Mạc Dao và Nhĩ Nhã, hai người bởi vì Âu Dương Tuyết Tự lần trước mà cứ lúng túng mãi không thôi, lần này cả hai cùng nhìn thấy hình ảnh trước mắt lại càng bối rối hơn. Hai người xuống lầu cúi đầu đi ăn cơm, không nói năng gì. Ăn cơm xong, rửa mặt xong, trở về phòng của mình.
Xa Vân Hề đi ra nhìn thấy trên bàn còn lại phần cơm nước của mình và Quan Di Tình, trong lòng ấm áp. Hâm nóng thức ăn xong gọi Quan Di Tình ra ăn cơm.
Quan Di Tình hiện không có bất kỳ tâm tình nào để ăn cơm, cô vẫn ở xoắn xuýt mối quan hệ với Xa Vân Hề. Lúc vừa gặp lại, nàng bá đạo không thèm nói lý, lần thứ hai gặp mặt nàng hành động hết sức vô lại. Lần nàng này đem cô ăn hết không chừa xương da.
Thời gian trôi, Xa Vân Hề cũng đang thay đổi sao? Xa Vân Hề trước đây ngốc ngếch thẹn thùng. Lần này trở lại thật sự không giống nhau, hoàn toàn biến thành hai người, chẳng lẽ cô vẫn chưa hiểu hết nàng?
Quan Di Tình xoắn xuýt muốn chết, trong lòng nghi vấn, não rối như tơ, chăm chú quẩn quanh, đầu óc không nghĩ ra một từ gì.
"Em nghĩ như thế nào mà đi học nấu cơm?" Thực sự không biết nói điều gì, Quan Di Tình không thể làm gì khác hơn là tìm đề tài, bây giờ phải hiểu được tâm tư Xa Vân Hề thì cô mới có thể ứng đối với nàng.
"Nhĩ Nhã giúp em nấu cơm, em nghĩ như thế không tiện. Em mất nửa năm mới học được, có mấy lần suýt chút nữa đem nhà bếp đốt thành tro." Nói tới trước đây nấu ăn dở tệ, Xa Vân Hề ngại ngùng quá đi. Mấy năm nhờ có Lục Nhĩ Nhã chăm sóc, nếu không mình có thể đã chết sớm.
"Hai người quan hệ thật tốt?"
Nhắc tới Lục Nhĩ Nhã, Quan Di Tình trong lòng như có gai. Có một tình địch bên cạnh, chính mình không thể nào tự tin được. Lục Nhĩ Nhã rất ưu tú. Đường Mạc Dao yêu lâu như vậy, cô ấy sẽ không dễ dàng buông tay. Nếu như Xa Vân Hề thật sự thích Nhĩ Nhã, Đường Mạc Dao có biện pháp nào sao.
"Ừ, em tin tưởng Nhĩ Nhã. Nàng và Vu Du Nhiên, Hoàng Xán là bằng hữu tốt của em, ý của Tình nói tốt là tốt làm sao?"
Xa Vân Hề vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nhìn Quan Di Tình, Di Tình làm gì mà quan tâm đến Lục Nhĩ Nhã như thế. Mình và cô ấy quan hệ đủ lo rồi, cô ấy còn muốn đi quan tâm người khác làm gì.
"Không có, chỉ là thuận miệng hỏi một chút. Em lúc nào thì trở lại?"
"Trở lại? Trở lại đâu?"
"Đương nhiên là Luân Đôn, sự nghiệp của em đều ở đó, em không về làm sao được."
Người này giả ngu sao? Quan Di Tình rất muốn đánh nàng một trận, mỗi lần nói chuyện đều giả bộ con nít.
"Em trở về đó làm gì chứ? Nơi đó không có vợ, lẻ loi một mình rất buồn. Nơi này rất tốt nha, có vợ có nhà. Nơi đó ngoại trừ căn phòng lớn ra không có thứ gì khác."
Xa Vân Hề biết nguyên nhân vì sao Quan Di Tình đuổi mình đi, nhưng nàng chính là mặt dày không đi. Việc ở Luân Đôn nàng phái người giải quyết từ lâu, trở lại hay không - không quan trọng.
"Em... Được rồi "
Quan Di Tình trong nháy mắt không biết nói gì, bây giờ cùng Xa Vân Hề nói chuyện rất hao tổn nơ-ron. Mỗi lần nàng ấy nói ra đều khiến cô á khẩu, lúc nào thì quan hệ của hai người trở nên điên đảo. Nhớ tới trước đây đều là cô đùa giỡn nàng, hiện tại ngược lại, mình thành đối tượng công kích của nàng.
"Tình hi vọng em đi?"
"Tôi... Tôi mong em lấy sự nghiệp làm trọng. Thật vất vả mới có thành tích như bây giờ, còn có những người hâm mộ yêu mến em, em ở đây cũng không tốt."
Quan Di Tình không nỡ lòng để nàng ra đi, có lúc cô cũng muốn Xa Vân Hề ở lại. Thế nhưng mỗi lần nghĩ đến hoàn cảnh của mình, cô cảm thấy mình đặc biệt ích kỷ.
"Mong muốn của người hâm mộ là thần tượng của mình được hạnh phúc, em hạnh phúc họ cũng sẽ vui. Vì thế em đang ở nơi này tìm kiếm hạnh phúc, họ vui còn không kịp. Tình không phải là muốn đuổi em đi chứ?"
"À, không phải ý đó." Quan Di Tình biết mình nói không lại Xa Vân Hề, cũng vô lực phủ định. Hiện tại Xa Vân Hề không những không nghe lời mà còn rất khó đối phó.
"Không phải ý đó là tốt rồi, haha, em còn tưởng Tình không hoan nghênh em." Xa Vân Hề sao lại không biết suy nghĩ của Quan Di Tình, còn ở đó mà lấp liếm. Người này có lỗi còn không chịu sữa chữa, mình phải cho Di Tình biết mình cũng không dễ chọc.
"Đúng rồi, em quên nói với Tình, em đã tuyên bố chính thức rằng muốn nghỉ ngơi vài năm, tạm thời không tham gia biễu diễn."
"Cái gì?"
Quan Di Tình mới ăn cơm vào miệng, nghe đến Xa Vân Hề nói lập tức bất động. Cô cho rằng Xa Vân Hề đang nói đùa.
"Xa Vân Hề, em đừng đùa? Chuyện cười này không có vui."
"Em không có đùa Tình, là thật. Em soạn nhạc cho người khác, không biễu diễn nữa, ai đàn cũng vậy thôi. Tại sao phải là em đàn nha, sau này em chỉ muốn ở cùng Tình."
Quan Di Tình ngạc nhiên như thế, Xa Vân Hề sớm đã đoán được. Nàng cũng không thèm để ý làm gì, sớm muộn gì cũng biết. Mấy ngày nay báo chí đã muốn đăng tin hết rồi.
"Em..." Quan Di Tình không còn gì để nói với Xa Vân Hề, đầu óc của Xa Vân Hề thế nào cô hết đoán được rồi.
"Tình ăn cơm đi không thì nguội, em ăn no rồi, có cần em giúp Tình ăn cơm không?"
Xa Vân Hề trực tiếp ngồi vào bên cạnh Quan Di Tình, nàng muốn nhìn Quan Di Tình ăn cơm, từ khi bốn người ở cùng một chỗ, vẫn chưa có thời gian kỹ lưỡng nhìn Di Tình ăn cơm.
"Không cần." Quan Di Tình từ chối, cô đâu phải con nít, đâu cần tên kia đút mình