Quái Phi Thiên Hạ

Chương 1597


trước sau



“Hoàng đại nhân, bản hầu đã nói, bất quá chỉ là một sợi tơ hồng thôi.” Khí thế Ôn Đình Trạm chợt tắt, không quan hệ đau khổ nói, “Muốn nói nó có chỗ nào đặc biệt, bất quá cũng chi là một sợi dây bản hầu làm, Hoàng đại nhân sẽ không thực sự cho rằng, bản hầu thấy một sợi dây liền tùy ý để ngài bài bố?”
“Hầu gia lúc này còn có tư cách đàm điệu kiện với ta sao?” Hoàng Kiên khinh miệt nhìn Ôn Đình Trạm.
“Có hay không, Hoàng đại nhân không tự biết?” Ôn Đình Trạm nhàn nhạt nói, “Phu nhân bản hầu, há là người đễ dàng thúc thủ chịu trói?”
“Hầu gia thực sự nửa phần không sợ hãi?” Hoàng Kiên trầm giọng hỏi.
“Người nên sợ chính là Hoàng đại nhân.” Ôn Đình Trạm không để ý lắm cúi đầu, lại lật một trang sách, “Bản hầu giờ này đã là tu nhân của Hoàng đại nhân, Hoàng đại nhân muốn mệnh bản hầu chẳng phải đơn giản, tội gì phải phí sức lực tìm đối phó phu nhân bản hầu?”
Hoàng Kiên sắc mặt âm trầm.
“Bởi vì ngài sợ.” Khóe môi Ôn Đình Trạm cong lên, “Ngài sợ chết, cũng sợ bản hầu không phối hợp với ngài.

Không dám động thủ với bản hầu, nhưng đại quân Mông Cổ còn đang chờ tin tức của ngài, Nam Cửu Vương cũng không động thủ, ngài muốn bản hầu giúp ngài kéo hắn vào, để hắn không còn đường lui.”

“Chuyện Hầu gia biết quả nhiên không ít.” Hoàng Kiên trở nên tàn nhẫn.
“Bản hầu biết còn nhiều hơn so với những gì ngài nghĩ.” Ôn Đình Trạm cũng không ngẩng đầu lên nói, “Chắc hẳn cũng phải vậy, ngươi phòng bị với bản hầu cùng Nam Cửu Vương, nhưng nếu ngươi không lựa chọn bỏ gần tìm xa, thả Mạc Bắc làm dẫn, ngươi cho rằng ngươi có khả năng đem bản hầu giam giữ?”
Nhắc tới kế sách đắc ý, sắc mặt Hoàng Kiên có chút hòa hoãn: “Hầu gia cho rằng bệ hạ sẽ lấy lại công đạo cho ngươi?”
“Bản hầu từ trước tới nay khinh thường việc cầu người khác, cho dù là thiên tử đương triều, trước nay chỉ có người khác cầu tới bản hầu.” Tiếng cười Ôn Đình Trạm trầm thấp, “Ngươi cùng Nam Cửu Vương nếu động, tất nhiên là sớm có an bài.

Bản hầu không ngại đoàn, Cam Túc làm trọng địa biên thùy, bố phòng vẫn luôn nghiêm cẩn, năm nay bệ hạ duyệt binh, bản hầu tuy rằng chưa chính mắt thấy, nhưng cũng nghe nói lương binh tinh nhuệ dũng mãnh các nơi, tổng đốc Cam Túc lại được bệ hạ khen ngợi, có thể thấy được binh mã Cam Túc cường tráng.

Mặc dù Mông Cổ đột nhiên gây khó dễ, tổng đốc Cam Túc trở tay không kịp, nhưng mất một thành còn hợp lý, liền một lúc ba thành có chút……”
Nói tới đây, Ôn Đình Trạm lại lật một trang sách mới ngẩng đầu nhìn Hoàng Kiên, Hoàng Kiên biểu tình dỏng tai lắng nghe Ôn Đình Trạm, Ôn Đình Trạm liền nói tiếp: “Thiết kỵ Mông Cổ tuy dũng mãnh, nhưng rốt cuộc binh mã không đủ, quy mô tién công Cam Túc, dư lại thủ thành cũng không nhiều, núi xông cố thổ tử thủ, cho dù không phải trong phạm vi quản hạt của mình.

Mạc Bắc giáp giới Thiểm Tây cùng Sơn Tây cũng tương tự, thế nhưng hai bên không có tiếp viện, không để ý tới quân lệnh bên ngoài.

Hoàng Kiên ngài cho dù có bản lõnh thông thiên, ngài có thể mua chuộc tổng đốc Thiểm Tây, nhưng cũng khó mua được tổng đốc Sơn Tây, hắn cùng tổng đốc Cam Túc là thông gia, hay người kết thân là đích trưởng nữ cùng đích trưởng tử.”
“Cho nên?”
“Cho nên, không phải bọn họ không muốn viện trợ, mà là hữu tâm vô lực, cũng không phải tổng đốc Cam Túc vô năng, hoặc binh mã Cam Túc chịu một kích bất kham, mà là ngươi cùng Nam Cửu Vương động tay động chân với binh mã.” Ôn Đình Trạm vân đạm phong khinh nói, “Lợi thế các ngươi có được đủ để bắt cả bệ hạ, giang sơn vạn dặm trước mặt, một kẻ hèn Ôn Đình Trạm tính là gì.

Chỉ cần các ngươi mở miệng, khẳng định bệ hạ sẽ để bản hầu hy sinh.”
“Bạch bạch bạch!” Hoàng Kiên vỗ tay, “Ôn đại nhân, ngươi thật sự là thông minh, là người thông minh nhất bản quan đời này gặp qua, cũng là người khó đối phó nhất.”
“Đa tạ Hoàng đại nhân khích lệ.”

“Hầu gia, ngươi thông minh như vậy, không thể không biết đại thế đã mất?” Hoàng Kiên đứng lên, “Ngươi đoán không sai, toàn bộ quân doanh Nguyên triều đều bị chúng ta động tay động chân, chính là từ loại thuốc trị thương.

Hiện giờ

người còn có thể lên sân khấu tác chiến, ngoại trừ những người từ trước tới nay chưa bị thương lần nao.

Nhưng bệ hạ coi trọng binh mã, tướng lãnh nơi nào dám chậm trễ? Vì làm cho bệ hạ xem, cũng đã yêu cầu binh mã thủ hạ dồn hết sức lực, hơn nữa thời gian nửa năm, binh lính có thể không va đập, chỉ sợ không có mấy người.” Dừng một chút Hoàng Kiên nói tiếp, “Hầu gia giết huyện lệnh Long huyện, nói như vậy biết Long huyện có thế gia Lương gia, cung cấp thuốc trị thương cho cả triều đình.

Chẳng qua năm nay thanh danh của bọn họ bị ảnh hưởng, người chế tác thuốc cũng đổi thành người của bản quan, cho nên, bản quan biết được số lượng thuốc trị thương triều đinh mua năm rồi gấp năm lần.

Hầu gia có thể ngẫm lại, rốt cuộc có bao nhiêu tướng sĩ dùng loại dược này.”
“Trưng thu thuốc trị thương từ dân gian, là nhân đức của bệ hạ.” Ôn Đình Trạm suy nghĩ một lát hỏi, “Nhưng những thứ trưng thu từ dân gian trước khi đưa vào Đế Đô đều có chuyên gia kiểm nghiệm.

Bản hầu rất tò mò, ở Thái Y Viện người nào là nanh vuốt của các ngươi.”
“Ha ha ha ha, Hầu gia tất nhiên sẽ cho rằng là viện sử Thái Y Viện hoặc viện phán.” Hoàng Kiên vui tươi hớn hở cười nói, “Kỳ thật ta chỉ an bài một kẻ không đáng chú ý, phó sử phẩm cấp cũng không có.

Thuốc trị thương mỗi năm đều qua Thái Y Viện thẩm, phụ trách xét duyệt chính là viện sử, nhưng số lượng khổng lồ như thế, chẳng lẽ hắn đảm bảo tất cả đều đi qua mắt? Ta bất quá chỉ ẩn giấu một chút bên trong, để hắn thẩm tra đều là sự thật mà thôi.

Rốt cuộc thuốc trị thương Lương gia là lúc Thái Tổ vẫn còn, cũng đã được cống nhập triều đình, nhiều năm như vậy nhưng không có rẽ qua đường khác.”
“An nhàn lâu rồi, tất nhiên mất cảnh giác.” Ôn Đình Trạm tán thành gật đầu, “Hoàng đại nhân cùng Nam Cửu Vương thiết lập mưu kế tốt, không biết kế tiếp nhị vị có tính toán gì không? Hay táo bạo mưu phản trắng trợn?”
“Tất nhiên muốn chính miệng Hầu gia nói với bá tánh Thanh Hải, ngươi hành động đều là vâng mệnh bệ hạ.” Hoàng Kiên nói, sau đó lấy từ cổ tay áo phong thư mật đưa cho Ôn Đình Trạm.

Ôn Đình Trạm vừa mở ra liền thấy, ánh mắt hơi ngưng lại.

Bức thư mật này, từ loại giấy được sử dụng, hay mặt trên là lời lẽ của Hưng Hoa Đế, cùng với đại ấn Hưng Hoa Đế đều có thể đánh tráo, nếu Ôn Đình Trạm chắc chắn đây không phải thật, chỉ sợ cũng sẽ bị lừa.
Hoàng Kiên cùng Nam Cửu Vương muốn hắn tự vạch trần Hưng Hoa Đế, vì sao Hưng Hoa Đế phải độc hại Khả hãn Mông Cổ? Rất đơn giản, hắn muốn thu phục Mạc Bắc.

Làm Quân vương, không phải không thể chơi ám chiêu sau lưng, nhưng ám chiêu khi bị vạch trần liền vô cùng khó coi.

Hiện giờ chẳng những bị vạch trần, còn khiến cho Mông Cổ dốc toàn lực lượng, dẫn tới vô số bá tánh chết thảm dưới chiến loạn, đây là khuyết điểm.
Nam Cửu Vương cùng Hoàng Kiên lại kích động, bọn họ dùng cờ hiệu lấy lý do bá tánh mà mưu phản, nói không chừng còn có thể được người dân ủng hộ.

Thật là danh cũng muốn, quyền cũng muốn.

Nam Cửu Vương hiện tại còn chưa động, liền chờ hắn đứng ra, đem nước bẩn hất lên người Hưng Hoa Đế.
“Trung thư lệnh đại nhân, cũng là các người của các ngươi?” Ôn Đình Trạm không dấu vết hỏi..



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện