Hứa Thanh vung tay phải lên, lập tức có sóng lớn dấy lên, hóa thành bàn tay khổng lồ, một tay chộp về phía thanh niên ngọn núi thứ nhất, mà thanh niên kia cũng bấm niệm pháp quyết nhấn một cái về phía mi tâm của mình, trong mi tâm trực tiếp hiện ra một đạo ấn ký hình mặt trời, lập tức lóe lên bay về phía đại thủ do nước biển tạo thành, khiến đại thủ trực tiếp tan vỡ.
Hứa Thanh hơi nhíu mày nhưng vẫn ra tay như trước, thậm chí trong một lần hai người tiếp cận gần, hắn dứt khoát dùng đầu hung hăng đập vào đầu của đối phương.
Tiếng nổ vang vọng, khóe miệng Hứa Thanh tràn ra máu tươi, nhưng mà thanh niên kia lại kêu r3n một tiếng, thậm chí cái trán giống như muốn vỡ ra rồi vậy, thân thể cấp tốc rút lui về phía sau.
Đang lúc Hứa Thanh muốn truy kích, trái tim hắn bỗng giật mình một cái rồi lập tức rút lui.
Ngay chớp mắt khi hắn rút lui ra phía sau một cái, từng lưỡi dao sắc bén vỡ vụn lúc trước đột nhiên từ dưới biển bay lên, tạo thành một cơn bão bằng những lưỡi dao sắc bén, quét ngang qua chỗ Hứa Thanh vừa đứng.
Nếu như lúc trước hắn thật sự đuổi theo đối phương, thì giờ phút này hắn nhất định đã bị cơn bão này bao phủ rồi.
Mà thanh niên vốn đang kêu r3n cũng không hề kêu r3n nữa, mà lui ra phía sau mấy trượng, hô hấp dồn dập nhìn về phía Hứa Thanh, đáy lòng cũng đã sớm chấn động vô cùng.
Gã biết mình rất mạnh, điểm này thì sư tôn cũng đã nói, dưới tình huống không mở ra Huyền Diệu Thái, gã là Trúc Cơ mạnh nhất trong ngọn núi thứ nhất từ trước tới nay, mà gã cũng tự cho mình là như vậy.
Nhưng hôm nay ý nghĩ của gã dao động rồi, nhưng trong lòng gã vẫn không phục, vì vậy gã âm trầm mở miệng.
- Sao trên trời cũng thỉnh thoảng đi dạo chơi, nhật nguyệt sao dám tỏa ánh sáng tranh huy!
Đáp lại gã, là Pháp Thuyền sau lưng Hứa Thanh vang lên một tiếng nổ, một kích Thần Tính thứ hai đã được bắn ra.
Chùm ánh sáng này tràn đầy lực lượng Thần Thánh, những nơi nó đi qua thì mặt biển liền vang lên tiếng nổ ầm vang, bầu trời tựa hồ cũng có chút vặn vẹo, điều này lại khiến sắc mặt thanh niên ngọn núi thứ nhất lần nữa đại biến, gã chợt phất tay, một khối ngọc phù lập tức hiện ra trước mặt gã.
Khối ngọc giản nháy mắt liền nổ tung, bên trong trực tiếp tuôn ra rất nhiều hồn ảnh.
Những hồn ảnh này đều là linh hồn do thú vật mà gã đã giết, sau đó gã dùng phương pháp đặc thù phong ấn lại, dùng nó giống như một loại pháp thuật của bản thân, trong đó phần lớn là thú vật lấy từ trong cấm khu rừng rậm, lúc này lập tức bộc phát hết tất cả ra ngoài, hình thành một con quái vật màu đen, đối kháng với một kích Thần Tính do Pháp Thuyền bắn ra, bốn phía liền rung động lắc lư.
Trong mắt thanh niên ngọn núi thứ nhất hiện ra một tia sát cơ mãnh liệt, gã cắn vào chót lưỡi để phun ra một ngụm máu tươi, tay phải giơ lên trảo một cái, lại nhanh chóng ấn vào mi tâm của mình.
Thân thể của gã lập tức chấn động, khí huyết trong chốc lát giống như thao thiên, làn da trên người hoàn toàn biến thành màu đỏ, cả người tựa như hóa thành một huyết nhân, bên trên còn lập lòe một cảm giác sắc bén.
Thân thể của gã mơ hồ như một đã thành một thanh đại kiếm huyết sắc vậy.
Sau khi huyết sắc bao phủ toàn thân thể thì gã liền xông lên, phá không lao về phía Hứa Thanh đang đứng.
Cảm giác nguy hiểm vẫn còn hiện lên trong lòng Hứa Thanh, nhưng hắn không chút do dự mà mạnh mẽ nâng hai tay lên, sau đó chợt vung ra phía ngoài, mười một đạo pháp khiếu bên trong cơ thể, mỗi một đạo đều có linh hải 500 trượng, đồng loạt được đưa ra bên ngoài, sau đó tập trung vào một chỗ.
Một linh hải có trình độ hùng hậu tới 5500 trượng chợt bộc phát ở chung quanh hắn, ngay khi bộc phát liền trực tiếp chiếu rọi khắp biển khơi, khiến cho 5500 trượng biển cấm bốn phía lập tức dấy lên, dung hợp vào trong linh hải của hắn, bên trong lập tức nồng đậm khí tức của biển cấm, tựa như hóa thành một loại trấn áp nào đó.
Thanh huyết kiếm do thanh niên ngọn núi thứ nhất hóa thành, trong một khắc tới gần liền trực tiếp đâm vào phía trên.
Âm thanh nổ tung vang vọng, linh hải 5500 trượng của Hứa Thanh kịch liệt chấn động, sau