Quang Âm Chi Ngoại

80: Không Hẹn Mà Gặp 1


trước sau


Bên trong khu thần miếu, thi thể ở khắp nơi.
Có thị vệ, có tùy tùng, cũng có mấy cỗ thi thể vốn hiểu lý thuyết rất rõ hung hiểm của cấm khu, trên thi thể của bọn họ còn lưu lại những quyển sách, còn lưu lại thần sắc hoảng sợ khi còn sống, vô thần nhìn lên bầu trời.
Ngoài thứ này, thì là những con sứa đã chết.

Khác với nhân tộc, sau khi sứa tử vong sẽ hóa thành vật như bùn màu xám, tràn ngập tanh tưởi, khác hẳn sự rực rỡ tươi đẹp khi chúng còn sống.

Đồng thời còn tản mát ra dị chất vô cùng nồng đậm xâm nhập ra chung quanh, ăn mòn hết thảy.
Mà trận tai họa đột nhiên xuất hiện này, vẫn còn đang tiếp tục.
Theo đám thiếu nam thiếu nữ bị thương hoảng sợ lui lại, bầy sứa gào thét truy kích, một màn giết chóc cùng tử vong ở bên ngoài của rừng rậm, vẫn trình diễn như trước.
Lúc Hứa Thanh đi đến khu thần miếu, đã là một lúc lâu sau.
Đi lại bên trong khu thần miếu, Hứa Thanh nhìn thấy thi thể khắp nơi, nhưng thần sắc trên mặt không có quá nhiều biến hóa.


Thi thể, hắn gặp quá nhiều.
Đi ngang qua mọi chỗ có thi thể của thị vệ và tùy tùng, Hứa Thanh sẽ thu một chút sứa chết vào, chuẩn bị quay về sẽ nghiên cứu một chút.
Về phần vật phẩm trên những thi thể này, hầu như đều bị dị chất nồng đậm sau khi sứa tử vong xâm nhập, không thể dùng được nữa.
Cho đến khi Hứa Thanh đi tới chỗ của một cỗ thi thể, cước bộ của hắn dừng lại.
Đây là thi thể của một lão giả, trên ngực có một cái động thật lớn, máu tươi đã sớm khô héo, hai mắt trợn trừng ảm đạm, giống như còn lưu lại tiếc nuối khi còn sống.
Nhìn cỗ thi thể này, Hứa Thanh than nhẹ một tiếng.
Hắn không phải Thần Linh, cho nên dù đối phương đã mua đảm bảo của mình, hắn cũng không thể nào hoàn toàn bảo đảm lão an toàn, nhất là lúc sương mù còn không xuất hiện, càng là như vậy.
Sau khi trầm mặc, Hứa Thanh ngồi xổm xuống, vuốt lên đôi mắt mở to của lão Thạch đầu, sau đó chôn lão xuống.
Không có bia, bởi vì Lôi đội đã từng nói, thập hoang giả khi còn sống đều không có thân nhân, không cần đi tế điện.

Bụi về với bụi, đất về với đất.
Đây là nhân sinh của thập hoang giả, khi còn sống thì vùng vẫy giữa hậu thế, sau khi chết... 
Im lặng là được.
Loại bi thương này, trên thực tế chính là tuyệt đại kết cục của đa số thập hoang giả.

Đứng trước mộ phần của lão Thạch đầu, Hứa Thanh nhìn về phía doanh địa xa xa bên ngoài cấm khu, nhớ lại nhân sinh mấy tháng này.
Hắn đi tới doanh địa thập hoang giả này đã bốn tháng rồi.
Đội trưởng tiểu đội Huyết Ảnh đã chết, Hỏa Nha đã chết, Bàn Sơn, Mã Tứ đã chết, Man Quỷ đã chết, lão Thạch đầu đã chết, Lôi đội thoái ẩn, Cốt Đao chạy trốn…rồi chết, còn có những thập hoang giả khác cũng lặng lẽ chết đi.

Loạn thế tàn khốc, nhân mạng như cỏ rác.
- Chỉ có biến mình trở lên càng mạnh hơn, mới có thể sống sót.

Hứa Thanh thì thào, thần sắc chậm rãi lạnh lùng, quay người rời đi.
Giờ phút này, trong lúc ánh chiều tà chiếu xuống, có gió thổi tới làm cho quần áo của thiếu niên rào rào rung động.

Thanh âm này dường như cũng mang theo một chút lãnh ý, dần dần yếu ớt, cho đến khi cùng nhau tan biến với vào trong rừng cùng thân ảnh kia.
Ánh chiều tà tung bay, tia sáng dần dần yếu ớt, nhưng vẫn dùng sức xuyên thấu qua đám lá cây rậm rạp như trước, như muốn đưa những tia sáng yếu ớt, chiếu rọi rừng cây đang lướt nhanh qua bên người thiếu niên.
Nhưng tốc độ thiếu niên quá nhanh, tựa hồ ánh sáng cũng vô lực đuổi theo.
Cho đến không lâu sau, bước chân Hứa Thanh đột nhiên đình trệ,

sau khi dừng lại, hắn cúi đầu nhìn xuống dưới mặt đất, trong mắt lộ ra nghi ngờ.
Không lâu, Hứa Thanh ngồi xổm người xuống, cẩn thận ngửi, cuối cùng chú ý thấy trên một mảnh lá cây, bên trên có một chút bột phấn rất khó phát hiện.
Nếu không phải là Hứa Thanh nắm giữ kiến thức rất chắc đối với độc thảo, cùng với hắn hiểu rất rõ mùi của khu rừng này, sợ là rất khó phát hiện ra dị thường.
Giờ phút này hắn cũng phải phân biệt một hồi lâu, mới cầm lấy cái lá cây dính một tầng bột phấn kia, sau khi ngưng thần một lát liền thì thào nói nhỏ.
- Thành phần cụ thể thì không biết, nhưng bên trong nhất định có máu của Tuế Ngô!
Trong mắt Hứa Thanh có tinh mang lóe lên, trong khóa học, Bách đại sư có giới thiệu qua máu của Tuế Ngô.
Loại máu này có dược tính nhất định, nhưng hơn nữa là có tính thúc giục, cho nên khi phối hợp với những dược vật khác, có thể điều phối thành thuốc dẫn thu hút thú vật đặc biệt, thường thường cần dùng trong lúc săn bắn.
- Những con sứa kia tới đây, là vì liên quan tới thứ này?
Hứa Thanh nheo mắt lại, bỏ xuống cái lá cây mang theo nguy cơ chí mạng này, lấy ra một bao độc phất ở trên người.

Hắn dùng cái này để tách mùi máu Tuế Ngô vừa nãy ra khỏi người mình, sau đó thân thể của hắn nhoáng một cái, thay đổi một hướng rồi đi về phía trước.
Hứa Thanh không có ý định thay lão Thạch đầu đi tới giúp những thiếu nam thiếu nữ kia, việc này không liên quan gì với hắn, hắn không muốn tham dự vào trong đó. 
Coi như là trong những người này có bằng hữu của Trần Phi Nguyên, hắn cũng không có nghĩa vụ đi trợ giúp, vả lại bên người những người này cũng có cường giả có thể giao chiến với con sứa sáu đầu, đối với Hứa Thanh mà nói, những người này cũng là tồn tại nguy hiểm. 
Quan trọng nhất là, bên trong những thiếu nam thiếu nữ này, có khả năng có người cố ý dụ đám sứa này tới, mục đích là gì thì không biết.
Cho nên sau khi hắn phát hiện vị trí của bọn họ, Hứa Thanh liền cải biến phương hướng, đi vòng một vòng, trước khi sắc trời bắt đầu tối về tới nhà thuốc bên trong hạp cốc.
Sau khi cất kỹ thảo dược vừa hái được, hắn tiếp tục nghiên cứu Bạch Đan.
Chỉ là mặc dù Hứa Thanh không đi tới chỗ những thiếu nam thiếu nữ kia, nhưng ở trong đêm khuya, khi hắn đang điều phối thảo dược ở bên trong nhà thuốc, liền nghe thấy tiếng nổ vang cùng tiếng chém giết không xa, vả lại tiếng này càng ngày càng gần, khiến cho hắn nhăn mày lại.
Cho đến khi có tiếng bước chân truyền đến, Hứa Thanh thầm than một tiếng.
Hắn đứng người lên, đi ra khỏi nhà thuốc, mượn ánh trăng thấy được ở phía cửa vào hạp cốc, chỗ đó có những thanh âm vui mừng truyền đến.
- Nơi này có một con đường!
- Mọi người mau vào..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện