Bạch Dạ đưa Thượng Quan Uyển Nhi vào thẳng trong phòng của chính mình.
Chính là theo như quan sát của Thượng Quan Uyển Nhi cho thấy, tòa biệt phủ này nằm biệt lập tại một khu rừng rộng lớn, bên ngoài bị bao phủ toàn là sương mù dày đặc.
Thế nhưng mà ở bên trong lại không hề quá đáng sợ, ngược lại còn khá thoải mái.
Cái khiến cho Thượng Quan Uyển Nhi cảm thấy kì lạ là cách xử sự của người trong này, khi Bạch Dạ bước vào thì thái độ của mọi người là cung cung kính kính, đến nỗi huynh ấy đi qua rồi mới dám ngẩng đầu lên.
Làm dấy lên nghi ngờ về thân phận của Vệ Dạ.
Nàng được bố trí tại một căn phòng khá xinh xắn, có cả cửa sổ lớn vô cùng thoáng mát, đối diện là cả một khu vườn không biết do ai trồng.
Nhìn qua khá giống với phòng của nàng ở gia tộc.
"Có việc gì cứ gọi ta!" Bạch Dạ nhẹ nhàng nói.
"Ừm!"
____
Bên ngoài, trước hiên phòng, Thượng Quan Uyển Nhi nằm yên lặng trên chiếc ghế dài, đôi mắt phượng hơi hơi hé mở, lộ ra con ngươi đen láy xinh đẹp bên trong, bên cạnh nàng đã đĩa hoa quả được gọt sẵn.
Mấy ngày liên tiếp, sau khi nàng tới nơi này, đã có rất nhiều chuyện xảy ra ở bên ngoài.
Sự mất tích của nàng đã khiến gia gia phẫn nộ, không ngừng cho người đi tìm tung tích của nàng, thề rằng cho dù phải xới tung cả đế quốc cũng phải tìm ra.
Đế quốc cũng có một phen không thể yên ổn.
Dạo gần đây xuất hiện càng nhiều người có triệu chứng kì lạ, mà đều giống nhau.
Có thể thấy như: mắt đỏ ngàu, cơ thể suy nhược, nhiều khi lên cơn dại tấn công người khác.
Đã có rất nhiều trường hợp bị tử vong vì bệnh kì lạ này.
"Hắt xì!"
Một bóng đen bất ngờ xuất hiện trước mặt Thượng Quan Uyển Nhi lo lắng hỏi "Tiểu thư có chuyện gì sao?"
"À không sao, ta chỉ là cảm thấy hơi lạnh một chút thôi." Thượng Quan Uyển Nhi mỉm cười nói.
"Để thuộc hạ vào lấy áo choàng, người ở ngoài lâu dễ bị cảm lạnh lắm." sau đó nhanh như chớp biến mất không một tiếng động.
Cô ấy chính là Hắc Linh, là thuộc hạ của Vệ Dạ.
Vì huynh ấy không thể suốt ngày ở bên nàng nên đã phái người bảo vệ.
May mắn rằng Hắc Linh cũng là nữ nên nàng không thấy ngại lắm.
Thượng Quan Uyển Nhi nằm tựa trên ghế, nhắm chặt đôi mắt, tận hưởng bầu không khí trong lành.
Nơi này thập phần yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót líu lo vang vọng đâu đây.
Nàng vô cùng yêu khoảnh khắc này, sự tự do mà nàng luôn ao ước.
Thân phận của Vệ Dạ vẫn còn là một mối hoài nghi trong đầu nàng.
Nhưng có thể thấy, thế lực của huynh ấy không hề tầm thường.
Mà bản thân nàng cũng không dám hỏi nhiều, huynh ấy cứu nàng khỏi Thượng Quan gia, đối xử với nàng rất tốt, nàng đâu thể nghi ngờ bất kì điều gì.
_____
Thư phòng, nơi hiện tại Bạch Dạ thường xuyên ra