Triệu Tường nhìn bóng dáng thanh niên đeo kính bỏ chạy chỉ còn biết cười khổ, bây giờ chỉ còn một mình một người đối diện với cục diện quỷ dị này, cậu có chút sợ hãi.
Tuy trực giác của cậu lúc nào cũng chính xác, cũng từng có nhiều lần vượt qua nguy hiểm với nó, nhưng con người khi đối mặt với những thứ phi nhân loại đương nhiên luôn cảm thấy run sợ.
Triệu Tường quay mặt nhìn vào bên trong xe, cậu có cảm giác, nếu mình bước qua cánh cửa này nhất định sẽ có cái gì đó xảy ra!
Cậu nhìn không gian không lớn lắm trong xe, chậm rãi nhận ra vài thứ không đúng.
Ghế ngồi trong xe quá cũ, vải bọc lưng ghế đã nhìn không ra hình dạng, lủng lỗ chỗ, còn có thể nhìn thấy lò xo ở bên trong.
Một bên tường xe còn dán quảng cáo kem, chỉ là tấm quảng cáo vốn rực rỡ giờ điêu tàn, tạo không được cảm giác hấp dẫn.
Triệu Tường đột nhiên nhớ ra, địa chỉ kem này hình như là ở trong phố nhà cậu.
Bất quá, địa chỉ kem kia đã tồn tại được hai năm, cậu nhớ lúc ấy tiệm in truyền đơn độc đáo nên nổi lên rất nhanh, cậu còn đi ăn thử...!
Triệu Tường đến gần nhìn kỹ, chính xác là cái địa chỉ kia, mà ngày trên đó...cũng là hai năm trước!
Bỗng nhiên xe xóc nảy kịch liệt, Triệu Tường loạng choạng té ngã trên sàn, một bàn tay đưa ra nâng cậu dậy.
Triệu Tường cả kinh suýt nữa nhảy dựng lên, theo cánh tay kia nhìn lên thấy được một nam nhân có chút chính khí nói, "Cẩn thận một chút."
Một bà lão đứng sau cũng nói, "Cậu bé, đừng đứng đấy, đến đây ngồi, phía sau có chỗ này."
Triệu Tường lúc này mới nhận ra, trong xe không biết từ khi nào thì xuất hiện rất nhiều người, chỉ còn vài chỗ ngồi trống ở phía sau.
Triệu Tường nhìn ra cửa sổ, xe lại chạy.
Suy nghĩ trong đầu lướt qua như gió, Triệu Tường tự hỏi sao tự nhiên lại thế này? Nghĩ một lúc Triệu Tường đột nhiên nhìn bốn phía, cậu phát hiện ra đây không phải chiếc xe mà mình lên ban đầu!
Sở dĩ có cảm giác này là vì không biết từ khi nào cảnh trong xe đã hoàn toàn thay đổi.
Mồ hôi lạnh theo thái dương trượt xuống, từ lúc lên xe cho tới thời điểm hiện tại, Triệu Tường hoàn toàn có thể khẳng định mình hoàn toàn tỉnh táo, tuyệt đối không có chuyện đổi xe, chỉ còn cách dùng lý do không thể hiểu được giải thích.
Nhưng là, tiếp theo nên làm gì?
Lúc này, một người ngồi cạnh cửa sổ ở hàng cuối cùng đột nhiên đứng lên, rút từ trong túi mang theo một thanh trường đao, chém tới một cô gái đang đeo tai nghe mp3.
Dưới tình huống không phòng bị, cô gái căn bản không kịp phản ứng, máu tươi từ trên gương mặt đầy vẻ kinh ngạc của cô chảy xuống, một đường từ đầu tới nửa thân dưới của cô bị chém đôi, tới lúc hai phần thân thể nghiêng ngả ra như hai cánh hoa bị bứt đi mới có tiếng hét vang lên.
Bọn họ sợ hãi, hoảng loạn chen lấn đến cửa xe, yêu cầu tài xế dừng xe mở cửa.
Nhưng cửa xe trước sau thủy chung khép kín, hoàn toàn không có dấu hiệu sẽ mở ra.
Xe chạy nhanh hơn, chạy như bay, các hành khách tuyệt vọng nhìn người nhiễm đầy máu tươi từng bước bước đến bọn họ.
Triệu Tường nhìn một nam nhân lao đến giành đao lại bị đánh bật ra nằm trên đất, đao vung lên một cái chỉ nghe một tiếng hét thảm rồi im bặt, máu tươi dây thêm lên người tên kia, như một ác quỷ.
Sau đó không có ai còn tâm tư kháng cự, hung thủ ra tay tàn nhẫn, đuổi theo ai thì một đao là xong, trong xe thoáng chốc im lặng hẳn.
Triệu Tường đã sớm chịu không nổi, ngồi chồm hổm trong góc ói mấy lần.
Bà lão lúc nãy nằm cạnh cậu, thi thể bị chém ngang, nội tạng rơi trên sàn xe.
Không chỉ có bà, trong xe máu tươi ngập tràn, không có một thi thể nào là toàn vẹn, mỗi cái đều bị chém ra mấy mảnh, tử trạng