Đời này Tống Hoành chưa từng trải qua khó khăn gì quá lớn, duy nhất có thể được tính, đại khái là mấy huynh đệ rụch rịch không an phận khi hắn còn là Thái tử, nhưng rồi cũng được Thái hậu bây giờ, năm đó vẫn còn là Hoàng hậu ra tay dọn dẹp, cho nên khi Tống Hoành phát hiện trong thẻ cơm của mình chỉ còn ba đồng sáu, Tô Đường lấy từ túi quần ra 100 đồng, mà trên người mình lục hết chỗ này chỗ nọ không có một đồng, hắn thản nhiên nhận lấy, trong lòng không khỏi có cảm giác chênh lệch cao thấp.
Nhất là khi hắn theo trí nhớ về đến nhà, phát hiện nơi này còn không lớn bằng một căn phòng trong cung.
Tống Hoành mở miệng mắng một câu, tên đạo sĩ thối kia đem hắn tới nơi quái quỷ gì thế này.
Tống Hoành bình tĩnh đi vào trong, phát hiện ánh đèn u ám, một bà lão tóc bạc phơ đang chăm chú thêu thùa, bên cạnh là đống đế giày đã may xong.
Bà lão nghe tiếng Tống Hoành trở về, ngẩng đầu cười: "Hoành Hoành đã về rồi."
Hoành. . . . . . Hoành. . . . . .
Kiểu xưng hô khiến kẻ khác còn thấy nghẹn.
Tống Hoành nghĩ thầm, rằng ngay cả Thái hậu cũng chưa từng gọi hắn như vậy, vốn có chút mất hứng, nhưng nhìn thấy bà lão trên mặt đã khắc sâu những nếp nhăn vẫn nhẹ nhàng đáp lại: "Ừm."
Trong nhà có một chiếc TV cũ rất nhỏ, Tống Hoành tìm được chốt mở, vuốt ve xoa bóp mấy nút nhỏ liền bật đến kênh tin tức, gắt gao nhìn chằm chằm TV, bắt đầu điên cuồng mà hấp thu hết thảy tri thức về thế giới này.
. . . . . .
Chờ sau khi Tống Hoành chưa thể thích ứng với cuộc sống ở nơi này, còn chưa kịp thở, giáo viên Toán đã tổ chức một bài kiểm tra trắc nghiệm.
Tống Hoành đoán được môn này không khác biệt lắm với môn số học ở chỗ hắn, khi còn là Thái tử hắn đã từng rất yêu thích nghiên cứu môn này. Nhưng bởi vì những kí hiệu trên bài thi cơ bản hắn đều xem không hiểu, vì thế Tống Hoành chỉ tô vài câu, mà đã bắt đầu nhàm chán chuyển bút.
Đối với cuộc thi lần này, Tô Đường ôm một chút chờ mong với nhiệt huyết.
Lý do là cô thật sự, thật sự cố gắng học tập, thành quả của những cố gắng của cô đó là ngẫu nhiên có thể dựa vào những cái cô ghi nhớ tìm được điểm tương quan trong đề, hoặc là tìm ra được đáp án thuận mắt nhất.
Thời gian không phụ lòng người, bài thi phát xuống, thành tích toán học của Tô Đường rốt cục từ lần trước không hiểu ra sao lại được 8 điểm, đến lần này tiến bộ ngay cả đoán đại mông lung cũng được 18 điểm.
Tiến bộ đạt được điểm có hai chữ số, Tô Đường ôm bài thi đắc chí, cảm thấy lần này nói không chừng cô có thể đứng ở vị trí thứ ba từ dưới lên, về sau sẽ không còn là người đội sổ của lớp nữa.
Tô Đường nghĩ còn có chút đồng cảm với Tống Hoành, hắn nhất định cũng giống như đúc lúc cô làm bài thi lần đầu, không hiểu ra làm sao điểm vô cùng thê thảm. Hơn nữa từ nhỏ cô nhận được sự giáo dục thoải mái của gia gia, trải nghiệm quá trình đọc sách luyện chữ chứ không quan trọng kết quả, mà Tống Hoành là Thái tử, từ nhỏ đã là người luôn luôn đứng đầu về văn về võ, bây giờ đột nhiên phát hiện bản thân lại xếp cuối lớp, làm sao mà chịu nổi.
Bảng xếp hạng đã được phát ra, lớp trưởng đem dán lên tường ở cuối phòng học.
Hướng Manh Manh vỗ vỗ cánh tay Tô Đường: "Này ngốc, cậu đã xem chưa, Cố Diệc Dữ thi được 149 điểm."
"Xem rồi." Tô Đường nhún nhún cái mũi, cô còn nhìn bài thi của hắn, vốn là tròn 150 điểm, nhưng vì giáo viên toán học không muốn hắn kiêu ngạo, cũng không muốn hắn làm tổn thương lòng tự trọng của học sinh lớp 9 này, cố ý cho hắn 149 điểm.
Tô Đường lặng lẽ quay lại sau liếc mắt một cái, Tống Hoành đang nhắm mắt dưỡng thần, trên mặt nhìn không ra hỉ giận.
Hướng Manh Manh cũng nhìn theo tầm mắt của Tô Đường nhìn Tống Hoành, nhỏ giọng hỏi: "Ngốc à, cậu có cảm thấy đại ngốc gần đây bình thường hơn rất nhiều không?"
"Tớ khen cậu ta đẹp trai, cậu ta không còn cười ngây ngô nữa mà còn trừng tớ."
"Vậy cậu về sau đừng nên đi