Tạ Khuynh bị lừa, nhất thời xúc động liền thu thập tay nải hồi kinh tìm người nào đó tính sổ.
Nhưng tới gần kinh thành nàng lại có chút hối hận, cứ thấy nếu mình bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ về kinh như vậy, chính là đúng ý người nào đó rồi.
Cục tức này nàng nhất định phải xả, nhưng xả lúc nào, xả thế nào, là quyền của nàng.
Nghĩ rõ ràng mấy thứ này xong, Tạ Khuynh dứt khoát đi chậm lại, một đường du sơn ngoạn thủy, qua Giang Nam thưởng thức một trận tuyết, rồi lưu lại Tô Châu mấy ngày, nhưng gặp ngay mưa dầm liên tục. Ai cũng nói Giang Nam bốn mùa đều là mùa xuân, nhưng mùa đông này ẩm ướt phảng phất như khí lạnh muốn chui vào cả xương cốt người ta.
Tạ Khuynh không chịu nổi sự lạnh lẽo này, dứt khoát bán ngựa ngồi thuyền đi đường thủy về kinh.
Chỉ cần đưa đủ ngân lượng, trên thuyền liền có phòng khách đơn độc, lò sưởi ấm áp dễ chịu, so với gió lạnh thổi vù vù bên ngoài không biết thoải mái hơn bao nhiêu lần.
Trước khi lên thuyền Tạ Khuynh đã đến thư trai mua vài quyển sách cổ quái kỳ lạ cùng đồ ăn vặt, mỗi ngày trên thuyền vui chơi giải trí đọc thoại bản, nhìn phát chán còn có thể lên boong tàu hóng gió. Tuy nói mùa đông hai bên bờ sông không có phong cảnh gì đẹp, nhưng cũng bao la bát ngát, có một phen hào hùng khác lạ.
Buổi trưa, phòng bếp trên thuyền có bán đồ ăn thức uống, bất quá trên thuyền đều là người từ bốn phương tám hướng tới, tam giáo cửu lưu loại người gì cũng có, đầu bếp trên thuyền không có khả năng nấu đúng khẩu vị của tất cả mọi người từ trời nam biển bắc, chỉ tùy tiện nấu, bề ngoài không được tinh xảo, nhưng cũng là canh nóng cơm nóng. Tạ Khuynh mặc dù thích ăn ngon, nhưng khẩu vị không kén chọn, chỉ cần là những món có thể cho vào miệng thì trên cơ bản nàng đều ăn được.
Mua một bát canh dê từ khoang tàu phía dưới phòng bếp, thêm hai cái bánh bột mì vừa ra lò, chuẩn bị tìm một chỗ ngồi xuống ăn trong đám khách nhân huyên náo ở khoang thuyền.
Nàng mặc nam trang, nói chuyện cũng là thanh âm của nam nhân, không có dán râu ria, nhìn như một thư sinh văn nhược. Bất quá trên tay bưng một bát canh dê đầy ắp đi xuyên qua đám người, mà không rơi một giọt, vừa đi vừa nói:
"Làm phiền nhường một chút, làm phiền nhường một chút."
Trong khoang thuyền đều là người tới ăn cơm, ngồi đầy khắp nơi, chỉ có một cái bàn cạnh cửa còn chỗ trống, Tạ Khuynh liếc mắt liền thấy nơi đó, từ chỗ mua cơm xuyên sơn quá hải* sang đó ngồi.
(*Xuyên sơn quá hải: vượt núi qua biển = trải qua nhiều khó khăn.
ƯattpadTaiTheTuongPhung)
Lúc nàng đặt bát canh thịt dê lên bàn, hai người của bàn này đồng thời ngẩng đầu nhìn nàng. Cùng mặc áo bào đen đặc chế, động tác đều nhịp làm Tạ Khuynh ý thức được bọn hắn là một nhóm, cũng minh bạch vì cái gì tất cả những chỗ khác trong khoang thuyền đều ngồi đầy, chỉ nơi này còn chỗ trống.
Tạ Khuynh quay đầu liếc mắt về hướng khoang tàu một cái, chào hỏi:
"Đều ngồi đầy cả, ta ăn xong liền đi."
Trong bọn họ có một nam nhân ít nói, hắn ngồi thẳng lưng, hai tay ôm ngực, trước mặt không có đồ ăn thức uống gì, chỉ có một chén trà xanh, bốc hơi nóng chưa uống qua, cũng chỉ làm dáng một chút. Dù mặc áo bào giống như những người khác, nhưng khí chất kia có lẽ chính là đại ca.
Tạ Khuynh dùng thìa múc một ngụm canh thịt dê nóng hổi đưa vào miệng, nhấm nháp một phen cảm thấy tạm được, may mắn nàng cho thêm chút vừng tiêu, miễn cưỡng có thể ăn.
Bỗng nhiên đằng sau truyền đến một trận ồn ào:
"Đi ra đi ra, tiểu lừa trọc từ đâu tới, lên tận thuyền xin cơm."
Một giọng trẻ con mát lạnh truyền đến:
"Vị thí chủ này, bần tăng không phải xin cơm, là hoá duyên."
Tạ Khuynh bị âm thanh trẻ con phảng phất như có thể tịnh hóa lòng người này hấp dẫn, quay đầu nhìn lại, đã thấy một tiểu hòa thượng mười hai mười ba tuổi, mặc một bộ tăng phục bẩn thỉu, cơ thể thì ngược lại trắng tinh, đầu bóng loáng, không có sẹo, đôi mắt trong veo thấy đáy giống như giọng nói của hắn vậy, thấy là quên tục.
Hắn ở trong khoang thuyền hoá duyên, nhưng trong khoang thuyền người nào có dư đồ ăn mà tiếp tế hắn, hỏi một lần liền bị đuổi một lần, bất quá tiểu hòa thượng kia định lực cũng không tệ lắm, bị mắng cũng không giận, một câu 'A Di Đà Phật' liền bỏ qua đi hỏi người khác, sau đó tiếp tục lặp lại quá trình bị mắng bị đuổi.
Tạ Khuynh cảm thấy rất có ý tứ, gọi hắn một tiếng:
"Tiểu sư phó, chỗ ta có bánh trái này."
Tiểu hòa thượng ngẩng đầu nhìn lại, Tạ Khuynh giơ cao bánh trong tay nhắc nhở hắn, tiểu hòa thượng thấy thế liền bước nhanh đi tới, đưa chén đến trước mặt Tạ Khuynh.
Tạ Khuynh đặt hết hai cái bánh bột mì vào trong, tiểu hòa thượng nhìn thoáng qua bát canh rõ ràng không đủ no trước mặt nàng, nói:
"Đa tạ thí chủ, một cái là đủ rồi."
Tạ Khuynh hỏi hắn:
"Sao ngươi lại đi hoá duyên một mình? Không có đại hòa thượng đi cùng sao?"
Hòa thượng Trung Nguyên đa phần đều sống ở chùa miếu, xuống núi hoá duyên rất ít, cho dù có thì tám chín phần là lừa ăn lừa uống, khó trách trong khoang thuyền không ai tin.
Tiểu hòa thượng rất thong dong, trả lời:
"Bần tăng cùng sư phụ rời núi tham gia thiền hội, trên đường trở về gặp khó khăn, chân sư phụ bị thương."
Tạ Khuynh hiểu rõ gật đầu, tiểu hòa thượng nhận được bánh trái rồi cũng không ở lại lâu, cám ơn Tạ Khuynh lại niệm 'A Di Đà Phật' liền rời khỏi khoang tàu, đoán chừng là đi chia bánh cho sư phụ hắn đi.
Tạ Khuynh tiếp tục uống canh, đang nghĩ xem có nên đi mua thêm hai cái bánh không thì phát giác có người đang nhìn mình, nàng nhìn lại thì đối diện với ánh mắt của đại ca ít nói kia.
Ánh mắt đại ca kia tĩnh mịch, mang theo nồng đậm nghi hoặc nhìn chằm chằm Tạ Khuynh, còn nhìn quang minh chính đại, dù bị Tạ Khuynh phát hiện, bốn mắt nhìn nhau, hắn cũng không ngừng.
Đi ra ngoài ít gây chuyện là nguyên tắc nhất quán của Tạ Khuynh, đại ca thích nhìn liền để hắn nhìn, dù sao bèo nước gặp nhau ai cũng không biết ai, bị nhìn một chút nàng cũng sẽ không mất miếng thịt nào.
Phù Diên Đông chưa từng thấy qua người nào kỳ quái như thế, rõ ràng là nữ tướng, cố tình lại có giọng nam, không có hầu kết chẳng biết thanh âm nam tính này phát ra kiểu gì.
Mà trong dân gian người biết cái phương pháp biến thanh này phần lớn là hạ cửu lưu, nhưng người này lại không có chút phong thái hạ cửu lưu nào, nhất thời nghĩ mãi mà không rõ, mới nhìn nàng chằm chằm.
Còn tưởng rằng nàng phát hiện mình đang nhìn sẽ bối rối hoảng hốt thế nào, ai ngờ không những không bối rối, còn chẳng hề để ý tiếp tục ăn chén canh thịt dê nhìn vào đã thấy khó ăn kia.
Bỗng nhiên, một tiếng tín hiệu truyền đến, có mấy người ngồi rải rác trong khoang thuyền đột nhiên