Buổi sáng tỉnh lại, VạnQuý Phi tỉnh tỉnh mê mê không biết chính mình làm sao có thể nằm trên giườngbệnh được. Tối hôm qua vốn dĩ định chờ hắn sau khi truyền xong bình dịch liềnrời đi, không thể tưởng được thế nhưng lại ngủ như chết.
Trở mình lông lốc đứnglên, ngoài cửa sổ thái dương đã ngẩng lên cao, tên kia tinh thần sáng láng ngồiở trên sô pha bên giường xem tin tức buổi sáng. Nhân tiện nhắc tới, tối hôm quatrước khi làm thủ tục nhập viện hắn yêu cầu trụ một phòng riêng, cho nên trongphòng bệnh các thiết bị đồ dùng phi thường đầy đủ.
Nhìn hắn hơi thở so vớitối hôm qua tốt hơn rất nhiều, Vạn Quý Phi cuối cùng cũng có thể buông xuốngtảng đá lớn trong lòng. ”Không có việc gì chứ? Bụng còn đau không?”
“Hoàn hảo, sức khỏe khôngcó bị những đồ ăn rác rưởi này đả bại.”
“Thối!” Rác hắn còn ăn!Vạn Quý Phi bước xuống giường, trước lúc vào phòng toilet đột nhiên nghe đượchắn đùa cợt một câu.
“Vạn Quý Phi, cô buổi tốingủ sẽ nghiến răng!”
Vạn Quý Phi sửng sốt,giây tiếp theo mặt lập tức trướng đỏ bừng: “Anh… anh mới nghiến răng!”
Cư nhiên vũ nhục thục nữ!Cô mang theo lửa giận một lần nữa lao vào trong phòng tắm, đem tiếng cười đánggiận của hắn ném văng ở bên ngoài cửa! Nhìn qua thấu kính bên trong phát xoãtung chính mình, khóe mắt còn có gỉ mắt, cô ôm mặt kêu rên: thật mất mặt, nhưthế nào bị người này nhìn thấy một mặt lôi thôi của cô như thế?
Sau một hồi nghiêm túcrửa mặt chải đầu một phen, đến khi đi ra cô đã muốn điều chỉnh tốt cảm xúc. Xétthấy tối hôm qua hắn lại phun lại trút, cô phát huy tâm đồng tình ít khi có:“Muốn ăn chút gì không?”
Hắn ý cười trong suốt trảlời: “Tôi nghĩ muốn ăn cháo hoa của Trân Bảo trai.”
“Nga.” Bởi vì tự giác bảnthân mình mắc nợ hắn, cho nên đối với chút yêu cầu nho nhỏ ấy, cô hoàn toànkhông có dị nghị. Trân Bảo trai cách bệnh viện tỉnh không xa, đi mua cũng tiện.Vừa mới muốn đẩy cửa nhấc chân, hắn lại đem cô gọi lại.
“Lấy tiền trong ví củatôi đi, cô thích ăn gì, tiện đường mua về luôn đi.” Ngữ khí rất ôn nhu, tươicười cũng sáng sủa như mặt trời mọc, Vạn Quý Phi tà tà liếc mắt nhìn hắn, trongthân thể tiếng chuông cảnh báo tự động réo vang.
“Làm sao vậy?” Đối mặtvới đôi con ngươi phóng đại như chuông đồng trợn trừng của cô, hắn chẳng nhữngkhông có ngạc nhiên, ngược lại cười đến càng khoa trương.
Vạn Quý Phi sợ hãi đếngần hắn, sờ sờ cái trán của hắn. ”Không có phát sốt!” Không khí ôn hòa như vậythực không giống tính cách của hắn.
“Lè đầu lưỡi ra để chotôi xem thử xem?” Sẽ không là đổ bệnh biến ngu đấy chứ? Hay thật sự là bị quỷhồn bám vào người?
Hắn chọn nhíu mày: “Vạn—- Quý —- Phi, da cô ngứa?”
Vạn Quý Phi thế này mớithở phào.
”Ôi, bình thường!” Mặc kệcăn cứ vào cái nguyên nhân gì, là lương tâm đột nhiên xuất hiện hay là do tinhthần thất thường, bị hắn đối đãi với vẻ mặt ôn hoà như vậy, cô rất không quen.Coi như là cô trời sinh thích chịu ngược, chịu không nổi người này đối với côtốt dù chỉ một chút.
Bởi vì buổi sáng có giờhọc, cô rất nhanh hoàn thành nhiệm vụ, phải rời đi sớm một chút.
“Uy! Cô không ăn?”
“Phải lên lớp!” Nói vừadứt, cửa chợt ‘cạch’ một tiếng khép lại.
Hoắc Duẫn Đình có chútsuy nghĩ nhìn cánh cửa, tâm tình hạ đi một chút.
Vội vàng chạy về ký túcxá, qua quýt thay đổi quần áo, vọt tới phòng học lão sư đã đến trước cửa. Maymắn Thiệu Mẫn hỗ trợ giữ lại chỗ ngồi, cô từ cửa sau nhón chân vào, vừa vặn kịplúc lão sư điểm danh.
Trong lúc ngồi học, côphát hiện cái cổ đau nhức nghĩ muốn xoay người một chút cũng đều không được,chỉ sợ là tối hôm qua bị sái cổ.
Đột nhiên một cục giấyphi qua đây, Vạn Quý Phi thân mình cứng ngắc chuyển mắt nhìn sang bên cạnh.Thời đại nào rồi còn dùng mảnh giấy nhỏ như vậy làm gì? Cũng không phải nhữngnhóc học sinh tiểu học. Cô mở ra liền thấy: Tối hôm qua đi đâu? Mau cung khai!Bên cạnh còn vẽ cái nắm quyền đầu bộ dáng nổi giận hệt trong phim hoạt hình.
Vạn Quý Phi đảo đảo mắt,viết lại: Đi làm trộm. Sau đó ném sang bên cạnh.
“Cậu!” Thiệu Mẫn khôngtiếng động làm cái biểu tình hung ác, làm như đối với câu trả lời của cô bấtmãn cực độ. Nhưng ngại trong giờ học, cô ấy cũng không tiện phát tác.
Không còn bị quấy nhiễu,Vạn Quý Phi tất nhiên là thoải mái không ít. Bất quá thân thể trên người khôngkhoẻ, làm cho cô thống khổ vạn phần, Cố lão sư hôm nay nói gì cơ hồ không có đivào trong óc. Gian nan chịu đựng đến hết giờ học, lão sư chân trước mới bước racửa phòng học, Thiệu Mẫn liền một phen xốc cổ áo sau của cô dự tính nghiêm hìnhbách cung: “Vạn tiểu Phi, mau trả lời vấn đề vừa rồi của tớ!”
Đúng giữa nơi bị trọngthương, Vạn Quý Phi đau đến nỗi nước mắt chảy ra. ”A a, mau buông tay, cổ tớđau quá!”
Thiệu Mẫn buông tay ra kỳquái xem xét cô: “Tối hôm qua làm cái gì? Đã không phải lần đầu tiên, vô duyênvô cớ mất tích, đã gây nên chuyện gì? Nói!”
Vạn Quý Phi xoa bóp saugáy, thần sắc yếu ớt: “Một lời khó nói hết.”
Đem mọi chuyện ân oántình cừu giữa mình cùng Hoắc Duẫn Đình trong lúc đó nói lại một lần, Thiệu Mẫnvuốt cằm bình tĩnh phân tích: “Không thể tưởng tượng được nha, cậu thế nhưng cócái diễm ngộ này.”
“Diễm cái đầu ngươi!” Dâydưa với một người nhỏ nhen như vậy, là xui xẻo tám đời của cô thì có.
“Họ Hoắc kia có thể haykhông là coi trọng cậu?”
“Ôi!” Vạn Quý Phi kêu tonhanh chóng lấy hai tay đan nhau, lại bởi vì động tác quá mạnh, lại động cầncổ, nhưng là vì để giải tỏa hết hiểu lầm, cô vội vàng giải thích: “Tớ mới khôngcần ưu ái như vậy đâu!” Cô ấy sẽ không biết chính mình bị khi dễ vô cùng thảm.
“Cậu không thấy qua sự âmhiểm của hắn, người này khắp nơi đùa giỡn tung ra ám chiêu, cậu căn bản khólòng phòng bị.”
“Thế nhưng đối với một nữnhân đùa giỡn, chứng minh hắn đối với cậu là đặc biệt! Hơn nữa, đánh là thânmắng là yêu. Nếu Tiếu sư huynh bên kia không có tin tức khả quan, có lẽ có thểlo lắng suy nghĩ với nam nhân này. Thanh xuân không thể lãng phí nha.”
“Miễn, loại đãi ngộ đặcbiệt này vẫn là lưu cho người khác đi, tớ vô phúc hưởng thụ.” Vạn Quý Phi vẫyvẫy tay, tự động chặt đứt màn ảo tưởng của Thiệu Mẫn đối với nam nhân này
Ăn qua cơm trưa, Vạn QuýPhi tính ngủ bù. Di động đột nhiên vang lên, có tin tức đến.
“Tôi xuất viện, trước vềthành M.”
Nhanh như vậy? Cô nhấnphím hồi âm: Bác sĩ cho phép anh đi rồi sao? Hẳn là nên ở đó quan sát thêm haingày? Còn có, anh hiện tại có thể lái được xe sao?
Đánh một đoạn dài, cô độtnhiên cảm thấy chính mình thực nhiều lời. Hắn đi thì đi thôi, cùng cô có quanhệ gì đâu. Vì thế đem đoạn này cắt bỏ, chỉ đơn giản cho hắn một chữ: nga.
Mà hắn gửi cho cô một cáitin tức như vậy, không có đoạn sau.
Đi học, tự học, bát quái,đọc sách cuộc sống phong phú mà bận rộn, chuyện đêm đó tựa như một đoạn nhạcđệm nho nhỏ, rất nhanh đã bị cô quên lãng đi.
Vì vậy tuần này có ngàylễ Thanh Minh* nghỉhọc, cho nên thứ Bảy vẫn phải học. Vạn Quý Phi không quên đã đáp ứng giúp hắnlàm việc, cho dù hắn vẫn chưa gọi điện thúc giục.
*Thanh minh: mồng 4-> 6 tháng 4. Link (wikipedia)
Ngẫm lại về ba ngày nghỉtốt đẹp kia, thực không muốn lãng phí ở trên người hắn. Ngẫm lại buổi chiều lạikhông có giờ học, cô quyết định trước tiên đi đem chuyện của