Thời điểm Vạn Quý Phitỉnh lại, trong phòng máy điều hòa thổi vù vù. Cô sờ sờ hai cánh tay lạnh nhưbăng, gió lạnh đánh úp khiến cô mãnh liệt đánh một cái hắt xì thật kiêu.
Đây là làm sao?
Giãy dụa khởi động thânmình, cái cảm giác đầu tiên chính là đầu đau đớn giống như búa bổ.
“A!” Say rượu, đây là tácdụng phụ của việc say rượu trong truyền thuyết, thực mệt mỏi. Cô khe khẽ rênrỉ, ôm đầu ngồi thẳng dậy.
Bên trong phòng u ám, mắtquét một loạt căn phòng, phòng này cách phòng tắm bên phải một tấm thủy tinhtrong suốt, màu trắng mang theo hơi lạnh như băng. Bên trái là màn che cửa sổmàu cà phê ngăn cách cảnh vật bên ngoài, cũng không rõ lúc này là khi nào rồi.
Trang hoàng mới mẽ taonhã, giống như là khách sạn.
Cô cả kinh, vội vàng sờsờ trước ngực, quần áo còn nguyên vẹn ở trên người, cô nhẹ nhàng thở ra một hơinhẹ nhõm. Hai chân giật giật, buông xuống đất, đầu càng đau đến lợi hại.
Giẫm lên đệm thảm dày,thoáng đứng lên, ánh mắt lại quét nhìn xung quanh một vòng nữa, cuối cùng dừnghình ảnh ở trên bàn học. Nơi đó có cái bảng tên, cô đi qua lấy lên xem, là tờxác nhận thuê phòng, mà trên mặt đính tên Hoắc Duẫn Đình, bên cạnh bảng tên còncó một tờ hóa đơn. (chém đẹp câu cuối)
Cho nên nơi này là phòngcủa hắn? Cô ném tờ giấy, đỡ trán ngồi trở lại trên giường, não nhớ lại từngđoạn ký ức vụn vặt tối hôm qua khi ăn cơm. Sư huynh nói là hiểu lầm, ám chỉrằng hắn đối với cô không có ý tứ gì cả. Sau đó cô tâm tình rất kém cỏi, lấytên kia xả giận, lại sau đó chính là càng không ngừng uống thứ đồ uống kia.
Trí nhớ khi tua lại đoạnnày, cô ảo não vỗ vỗ đầu, trách cứ chính mình như thế nào uống rượu. May mắn…Tên kia đem phòng cho cô trụ, chính mình đi rồi.
Tiến phòng tắm rửa mặt,khi soi gương cảm thấy kỳ quái như thế nào miệng lại hồng như vậy. Sau khi đira móc di động trong túi xách nhìn xem, đã là buổi chiều, còn có mấy cuộc gọiđến, trong đó ba cuộc là Thiệu Mẫn, một cuộc khác… Là sư huynh.
Cô thở dài, nhấn dãy sốHoắc Duẫn Đình, gọi đi.
Sau một hồi chuông, giọngnữ máy móc vang lên: Thực xin lỗi, số máy quý khách đang gọi người sử dụng tạmthời không tiếp nghe.
Như thế nào lại như vậy?Cô sững sờ gọi lại, kết quả vẫn là giống nhau trả lời thuyết phục.
Tên kia không nghe điệnthoại của cô? Là vì tối hôm qua cô nói chuyện chán ghét hắn? Quỷ hẹp hòi! Cômắng hắn một câu, lập tức lại hối hận không thôi. Người này kỳ thật không xấu,ít nhất không đem cô vứt ở trên đường.
Mang theo áy náy rời đikhách sạn, trở lại trường học không khỏi bị phê bình một chút, cô hàm hàm hồ hồgiải thích, ngày hôm qua anh trai đến tìm cô ăn cơm, sau đó về nhà, như vậyThiệu Mẫn mới bằng lòng yên tĩnh.
Đúng là càng nói càngthuận miệng, cô rất là áy náy.
Buổi tối đánh điện lạicho Hoắc Duẫn Đình, vẫn như cũ không người tiếp. Xem ra hắn là thật sự tứcgiận, Vạn Quý Phi cắn cắn môi, gửi một tin cho hắn: Thực xin lỗi, tối hôm quakhông nên lấy anh làm nơi trút giận.
Giống như dự đoán khôngcó hồi âm, cô chưa từ bỏ ý định lại gửi thêm một cái: Cái kia, tối hôm qua cámơn anh.
Đợi hơn hai giờ, điệnthoại không có hồi âm, Vạn Quý Phi đành phải phẫn nộ tắt máy, ngủ.
Đêm đó, cô thấy mộng,trong mộng có người dùng sức hôn cô. Dù rằng nụ hôn đầu tiên còn chưa có tiễnđi, nhưng loại cảm giác tê dại này lại như tự mình trải qua cực mãnh liệt. Đángtiếc bộ dáng người cùng cô hôn môi thủy chung mơ hồ không rõ, cô nhiều lần nghĩmuốn mở mắt ra, thế nhưng cuối cùng cũng không thành công. Nhiều lần giãy dụa,rốt cục khi tỉnh lại, mới phát hiện chính là giấc mộng Nam Kha*.
*Giấc mộng Nam Kha:giấc mơ hão huyền (Điển tích này xuất phát từ sách “Nam Kha ký thuật” của LýCông Tá đời Đường (Trung Quốc). Chàng trai Thuần Vu Phần nằm ngủ dưới gốc câyhoè, mơ thấy mình được lấy công chúa và được bổ làm thái thú ở quận Nam Kha,mừng quá bừng tỉnh dậy thì mới biết đó chỉ là giấc mơ)
—————– Tiếu: Vì là điểntích nên có nhiều phiên bản không phải cố định nha.
Đầu óc mờ mịt, toàn thânkhông hiểu vì cớ gì rét run, cô đoán chắc mình bị cảm lạnh. Chịu đựng hết tiếttính đến phòng y tế trong trường lấy chút thuốc uống, ngoài ý muốn lại gặp TiếuHà.
“Mặt của em thần sắc cóvẻ không tốt lắm, sinh bệnh sao?”
Tiếu Hà quan tâm làm chocô cảm thấy có chút xấu hổ, từ sau đêm đó cô ngay cả cuộc gọi của hắn cũng chưahồi đáp. Muốn nói lại không có gì để nói, ở trước ánh nhìn chăm chú của hắnđành gật gật đầu. ”Có khả năng bị cảm.”
Hắn không nói cái gì nữa,một đường đi theo cô đi đến chỗ phòng y tế, còn giúp cô lấy hộ dược. Yên lặnggiúp đỡ như vậy, Vạn Quý Phi cảm thấy đặc biệt khó chịu, so với sinh bệnh cònkhó chịu hơn.
Không thích tôi thì cũngđừng tới gần tôi nữa! Trong lòng cô điên cuồng gào thét, ra đến chỗ cửa đoạtlại dược, nói câu “Cám ơn” liền vội vàng chạy về ký túc xá.
Thiệu Mẫn biết cô khôngthoải mái, giúp cô mua cháo. Nhưng miệng không có mùi vị gì cả, tùy tiện ăn mấyngụm liền bỏ đó. Tắm rửa xong nằm trên giường, mơ mơ hồ hồ ngủ, mơ hồ bên taivang lên chuông báo tin nhắn đến. Cô mơ mơ tỉnh tỉnh mở mắt ra, cảm thấy miệngkhô lưỡi đắng, tứ chi mệt mỏi.
Mọi người trong phòng cònchưa có ngủ, người thì lên mạng, kẻ thì đọc sách đọc sách, đều tự làm chuyệncủa chính mình. Cô nhìn sang màn hình, quả thực có một cái tin tức, mà màn hìnhdi động hiện thị lúc này đã là chín giờ hơn.
Mới ngủ một chút mà đãvài tiếng đồng hồ. Cô xoa xoa thái dương, thực nóng hẳn là phát sốt rồi.
Di động truyền đến mộttiếng ‘tít tít’, lại có tin nhắn đến. Cô suy yếu mở ra, là cái quỷ hẹp hòi kia.
“Xuống dưới!”
“Lập tức!”
Hai tin nhắn hợp lại, nộidung ngắn gọn mà khí phách, hắn rốt cuộc muốn như thế nào?
Vạn Quý Phi bĩu môi, hồiâm: “Tôi không thoải mái, đã ngủ.”
“Ngủ còn có thể trả lờitin nhắn? Cô không phải là muốn xin lỗi tôi sao? Giáp mặt nói với tôi!”
Bá đạo! Trứng thối! Đặcbiệt đến chỉ vì nghe lời xin lỗi của cô? Có phải có bệnh hay không? Vạn Quý Phivô cớ giận hừng hực! Nếu không phải cảm thấy bản thân mình có lỗi với hắn, cômới sẽ không để ý tới người này!
Kéo thân thể vô lực xuốnggiường, khi mặc áo khoác Thiệu Mẫn tò mò hỏi: “Muốn đi đâu?”
Vạn Quý Phi ốm yếu tìmlấy cớ: “Anh mình đến đây, muốn đưa đồ cho hắn.”
“Nga.” Thiệu Mẫn khôngchút hoài nghi. ”Ký túc xá sắp đóng cửa, nhanh đi rồi về lẹ nha.”
Vạn Quý Phi gật gật đầu,ngay cả dép cũng không đổi, đá dép lê lảo đảo bước xuống lầu. Xe của hắn đứng ởđối diện cửa ký túc xá, không rõ vì sao hắn có thể rêu rao đem xe chạy vào nhưvậy. Buổi tối hơn mười giờ, tất cả mọi người ở lại ký túc xá lý không đi đâu,trên đường thực yên tĩnh. Cô kéo kéo áo khoác bao lại người, dậm từng bước nhỏchạy tới.
Trong bóng đêm, tia sángloe lóe một chút rồi vụt sáng vụt tắt, hắn lại hútthuốc! Vạn Quý Phi cách hắn vài bước bỗng chốc dừng lại, lấy tay vẫy đi lànkhói trắng do hắn tạo ra.
Hắn sau khi thấy cô, đemđiếu thuốc vứt trên đất, dập tắt lửa nói: “Xuống rồi?”
“Ân.” Biết rõ còn cố hỏi!
Hắn nhìn chằm chằm cô mộtlát “Nói nha!”
Vạn Quý Phi ngẩng đầu,cắn cắn môi: “… Thực xin lỗi.”
“Còn có đâu?” Khóe miệnghắn hơi hơi câu một chút, có chút đắc ý.
Vạn Quý Phi không thểnhẫn nhịn được nữa: “Cám ơn. Được rồi chứ?” Nói xong xoay người quay về.
Hắn một phen nắm cổ áokhoác